Vô Tình Sinh Ra Ở Những Năm 60 - Chương 215
Cập nhật lúc: 14/01/2026 13:20
Ánh mắt Trăn Trăn nhìn về phía một con gà rừng cách đó ba mươi mét, Lưu Thành Lâm thấy cô lấy viên sỏi ra liền vội khuyên một câu: "Tiến lên phía trước chút đi em, nếu không b.ắ.n trúng cũng chẳng c.h.ế.t được đâu, lại giống tớ vừa nãy thôi."
Trăn Trăn khẽ nhếch môi, giơ s.ú.n.g cao su lên, trong nháy mắt đã b.ắ.n ra một viên sỏi, con gà rừng đó đổ gục xuống.
Toàn trường im phăng phắc, nếu nói lần đầu là ăn may thì lần này đã có thể khẳng định thực lực của Trăn Trăn rồi. Quách Tiểu Kiều chạy qua đó, một lúc sau đã xách con gà rừng quay về.
Lưu Thành Lâm chạy qua xem, chỉ thấy một viên sỏi khảm đúng giữa đầu con gà rừng.
"Em gái à, mắt em tinh thật đấy, xa thế này mà vẫn ngắm chuẩn thế cơ à." Lưu Thành Lâm thán phục nhìn cô: "Trình độ này của em mà ở làng tớ thì giỏi lắm đấy."
Trăn Trăn khiêm tốn mỉm cười: "Người bình thường đúng là chẳng so được với em thật."
Lưu Thành Lâm lập tức nản chí, Trăn Trăn dùng ý thức quét một vòng, thấy con gà rừng bị thương lúc nãy đang nằm trong một đống cỏ cách đó không xa, cô đi tới, vẫy tay gọi Lưu Thành Lâm qua chỉ cho cậu xem. Lưu Thành Lâm đi tới nhất thời mắt sáng rực, kéo căng s.ú.n.g cao su nhắm b.ắ.n hồi lâu cuối cùng mới một phát b.ắ.n ngất con gà rừng đó.
Lưu Thành Lâm kích động chạy tới nhặt gà rừng, vui sướng xoa xoa: "Bốn viên sỏi đã b.ắ.n được một con gà rừng, phá kỷ lục mới của làng chúng tớ rồi, tớ phải viết thư báo cho bố tớ biết mới được."
Mọi người cạn lời nhìn cậu, rồi quay đầu nhìn Trăn Trăn đang vân vê cái s.ú.n.g cao su, nhất thời đồng loạt xua tay: "Thôi đi, đừng nói kỷ lục làng cậu nữa, chẳng đủ xấu hổ đâu."
Lưu Thành Lâm xách gà rừng, nỗ lực giảng giải cho họ dùng s.ú.n.g cao su b.ắ.n gà rừng khó khăn thế nào, Hứa Giai Giai ném qua một ánh mắt: "Có khó khăn thế nào thì Trăn Trăn nhà tớ cũng một phát một con."
"Đúng thế đúng thế." Quách Tiểu Kiều ôm lấy cánh tay Trăn Trăn: "Nào, Trăn Trăn cho cậu ta thấy bản lĩnh của cậu đi, cho cậu ta sợ c.h.ế.t khiếp luôn."
Vì cánh tay bị ôm nên Trăn Trăn dùng mũi chân hất nhẹ, trong lúc mọi người còn chưa kịp phản ứng đã đá b.ắ.n ra một viên sỏi. Mấy người vừa há miệng, còn chưa kịp hỏi đã thấy viên sỏi trúng phóc vào đầu con gà rừng.
"Trăn Trăn à..." Giọng nói của Quách Tiểu Kiều đều run rẩy: "Tớ bảo cậu dọa cậu ta sợ c.h.ế.t khiếp, chứ có bảo cậu dọa tớ sợ c.h.ế.t khiếp đâu, cho tớ chuẩn bị tâm lý chút được không?"
Trăn Trăn vẻ mặt vô tội: "Cậu ôm cánh tay tớ thì tớ làm sao dùng s.ú.n.g cao su được."
Lưu Thành Lâm chạy qua nhặt gà rừng, thấy viên sỏi đó vẫn khảm trên đầu con gà, so sánh với hai con trước đó, vị trí không hề sai lệch một chút nào.
Khổng Tường Vũ và Mạnh Diệu Tinh đều ghé sát lại xem, từ chấn động cũng chẳng đủ để miêu tả tâm trạng của họ lúc này, theo cách nói của Khổng Tường Vũ thì đúng là hận không thể quỳ xuống lạy Trăn Trăn, ngoài một chữ "phục" ra thì chẳng còn gì để nói.
Hi Tuấn Kiệt kinh ngạc nhìn Trăn Trăn, dường như không ngờ cô lại giỏi đi săn đến thế. Nhìn cặp đôi trẻ nhìn nhau mỉm cười, Quách Tiểu Kiều thấy vậy lập tức buông cánh tay Trăn Trăn ra, cùng Hứa Giai Giai, Mạnh Nhiên Hiểu sang một bên nhổ những chiếc lông đuôi xinh đẹp trên mình gà rừng.
Ánh mắt Hi Tuấn Kiệt đầy vẻ tán thưởng: "Không ngờ em đi săn thật sự giỏi như vậy, anh cứ tưởng anh tư chỉ nói bừa thôi chứ."
Được người mình thích khen ngợi, lòng Trăn Trăn sướng rơn, cô vòng tay ra sau lưng, mỉm cười rạng rỡ với Hi Tuấn Kiệt: "Anh tư của em người đó tuy có hơi ngốc một chút, nhưng toàn nói thật thôi."
Hi Tuấn Kiệt nhìn biểu cảm đắc ý của Trăn Trăn, không nhịn được mỉm cười xoa đầu cô: "Vậy bữa trưa hôm nay nhờ cậy cả vào Trăn Trăn nhé."
"Chuyện nhỏ." Trăn Trăn quay lại gọi với Lưu Thành Lâm một tiếng: "Đến lượt cậu rồi."
Lưu Thành Lâm muốn khóc mà không có nước mắt nhìn đôi tay mình: "Còn thi thố gì nữa? Mười ngón tay này của tớ còn chẳng bằng một ngón chân của em, tổn thương lòng tự trọng quá đi."
Mạnh Diệu Tinh và Khổng Tường Vũ lập tức gật đầu lia lịa, lúc Lưu Thành Lâm nhìn sang, họ kiên định đào ngũ sang phe hội con gái: "Không phải chúng tớ không trọng nghĩa khí, chủ yếu là đi theo bạn Lý mới có thịt ăn."
"Thế không thi nữa à?" Trăn Trăn cười hỏi mấy cậu con trai, bốn người đồng thanh lắc đầu: "Không thi nữa."
Mấy cô gái thấy Trăn Trăn đại sát tứ phương, vẻ vang thắng được anh chàng Đông Bắc tự xưng là cao thủ đi săn, ai nấy đều hăng hái, kéo Trăn Trăn cũng muốn học thử. Lúc đầu họ cảm thấy s.ú.n.g cao su đều là trò con trai chơi, con gái không có ưu thế, nhưng màn thể hiện hôm nay của Trăn Trăn đã làm mới nhận thức của họ: Súng cao su chính là đồ chơi của con gái, con trai cứ ngoan ngoãn đi xách nước đi nhé.
Thấy thời gian còn sớm, Trăn Trăn dứt khoát đưa mọi người đi chơi một trận cho đã đời, vỗ vỗ vào cây du cao chừng hai mươi mét bên cạnh: "Hay là bẻ mấy cái chạc cây làm cho mỗi người một cái s.ú.n.g cao su nhé?"
Mấy cô gái cùng ngẩng đầu nhìn theo tầm mắt của Trăn Trăn, nhìn cây du cao chọc trời mà đều ngẩn ngơ: "Cao thế này thì làm sao bẻ được chạc cây ạ?"
"Trèo lên chứ sao..." Lời Trăn Trăn còn chưa dứt, Khổng Tường Vũ lập tức nhảy ra: "Tớ biết trèo cây, hồi ở quê tớ suốt ngày trèo cây hái táo, trèo giỏi lắm." Nói đoạn, Khổng Tường Vũ xắn tay áo và ống quần, định leo lên.
Hi Tuấn Kiệt giữ cậu lại: "Độ cao này không phải độ cao của cây táo đâu, cậu chắc chắn làm được chứ?"
Một câu nói của Hi Tuấn Kiệt làm cái đầu nóng của Khổng Tường Vũ bình tĩnh lại, cậu nhìn lên chạc cây thấp nhất cũng phải cao bảy tám mét, nhất thời trong lòng có chút run.
"Có phải hơi cao quá không?" Mạnh Nhiên Hiểu ngẩng đầu nhìn chạc cây.
Khổng Tường Vũ trong lòng có chút ý tứ với Mạnh Nhiên Hiểu, nếu không cậu cũng chẳng khoe mẽ mình như thế, nhưng lời đã nói ra rồi, rút lui không đ.á.n.h mà hàng thì cảm thấy hơi mất mặt, Khổng Tường Vũ nghiến răng vẫn ôm lấy thân cây: "Không sao, tớ thử xem, nếu không được tớ sẽ xuống."
Hi Tuấn Kiệt vỗ vai cậu nói một câu: "Chú ý an toàn." rồi lùi sang một bên.
Khổng Tường Vũ ôm c.h.ặ.t thân cây leo lên, lúc đầu leo còn rất nhanh, nhưng sau đó tốc độ rõ ràng chậm lại, đến lúc được năm sáu mét thì cơ bản chỉ là nhích từng chút một.
"Nguy hiểm quá, xuống đi cậu."
"Đừng leo nữa."
"Mau xuống đi."
Trăn Trăn dùng ý thức quan sát Khổng Tường Vũ, thấy cậu leo tuy chậm nhưng thực sự rất chắc chắn, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm, nhưng dù vậy cô cũng chẳng dám lơ là một chút nào nhìn chằm chằm lên trên, trong lòng thầm hạ quyết tâm nếu Khổng Tường Vũ trượt chân, cô sẽ lập tức điều khiển cành cây đỡ lấy cậu.
Khổng Tường Vũ tốn bao công sức cuối cùng cũng lên đến cành cây thấp nhất, nhưng đến nơi cậu lại ngây người. Bẻ cả cành cây xuống là chuyện không thực tế, dù sao một tay cậu cũng không có sức lớn như vậy, lại không mang theo rìu hay gì cả, còn nếu bò ra cành cây để bẻ nhánh nhỏ thì lại quá nguy hiểm.
Cân nhắc hồi lâu, Khổng Tường Vũ lại leo xuống, thở hổn hển ngồi bệt xuống đất: "Không được, tớ không bẻ xuống được."
"Không sao không sao, chúng mình không chơi nữa, không có gì đâu."
"Cái đó, chúng mình luân phiên thử chút là được."
Mấy người tíu tít an ủi Khổng Tường Vũ một hồi, Hi Tuấn Kiệt vừa tìm thấy bình nước của Khổng Tường Vũ trong ba lô đưa qua, vừa ngẩng đầu lên đã thấy Trăn Trăn biến mất không tăm hơi.
Nhớ lại cảnh mùa đông năm ngoái thường xuyên thấy Trăn Trăn ngồi trên chạc cây, mặt Hi Tuấn Kiệt lập tức xanh mét.
"Trăn Trăn!" Hi Tuấn Kiệt ngẩng đầu nhìn lên cây, quả nhiên thấy Trăn Trăn đã leo lên đến giữa cây rồi.
Mấy người nghe thấy tiếng đều ngẩng đầu lên, nhất thời đều như thấy ma: "Cậu ấy lên đó từ lúc nào vậy? Leo nhanh thế cơ à?"
Khác với Khổng Tường Vũ nhích từng chút một không nhúc nhích nổi, Trăn Trăn trên cây như đi trên đất bằng, Khổng Tường Vũ mất mười mấy phút mới nhích lên được, cô chưa đầy một phút đã leo lên rồi, tư thế thong dong làm Khổng Tường Vũ bắt đầu hoài nghi nhân sinh.
Tìm một cái chạc cây to thẳng, Trăn Trăn khẽ giẫm một cái lên đó.
"Cậu ấy định bước qua hái nhánh nhỏ sao?" Khổng Tường Vũ ngẩng đầu hỏi, rồi lại lắc đầu: "Nguy hiểm quá, cành cây này không chịu nổi trọng lượng của cậu ấy đâu."
Dường như để kiểm chứng lời cậu, Trăn Trăn quả nhiên thu chân lại, trong lúc mọi người thở phào một cái thì lại thấy Trăn Trăn leo xuống.
"Không hái được." Khổng Tường Vân xoa xoa cổ, giải thích với mấy người bạn: "Cành cây đó to bằng cánh tay của Lưu Thành Lâm, không có rìu thì không c.h.ặ.t xuống được đâu."
