Vô Tình Sinh Ra Ở Những Năm 60 - Chương 224
Cập nhật lúc: 14/01/2026 13:22
Tình trạng của Trăn Trăn hiện nay là giữ trong người núi báu nhưng không cách nào mang ra một cách danh chính ngôn thuận, cô cần một công việc kinh doanh công khai. Trăn Trăn xin nghỉ phép một tuần, đi một vòng quanh Thủ đô, cuối cùng ánh mắt cô dừng lại ở một xưởng mộc lâu đời.
Xưởng mộc này có từ trước khi thành lập nước, hồi đó những người đến đây làm việc đều là những thợ mộc lừng lẫy ở Thủ đô thời Dân quốc. Sau khi giải phóng, nơi đây tiếp nhận tất cả những thợ mộc địa phương, họ luôn tuân theo những kỹ nghệ truyền thống và cổ xưa nhất, khi dạy đồ đệ cũng theo phương pháp truyền thống nhất, cầm tay chỉ việc mười mấy năm mới được coi là xuất sư. Sau này vì lý do phong trào mà chuyển thành kinh tế quốc doanh, lại vì đồ gỗ chạm khắc tinh xảo bị coi là "tứ cựu" (bốn thứ cũ kỹ cần bài trừ), nên xưởng chỉ có thể làm loại đồ gỗ đơn giản nhất, phổ biến nhất, đến một cái hoa văn cũng không có.
Vốn dĩ trong thời kỳ phong trào, xưởng mộc đã có phần không trụ nổi, sau khi phong trào kết thúc, những món đồ gỗ đặc hoàn toàn không có đặc điểm gì lại càng không bán được. Những người thích phô trương thì chuộng đồ gỗ cao cấp sang trọng, người dân thường thì lại thích đồ gỗ ép kinh tế rẻ tiền, xưởng mộc này lửng lơ ở giữa, chẳng có chút đầu ra nào.
Trong thời đại biến đổi chính sách này, lãnh đạo xưởng lại không có bản lĩnh cải cách đổi mới, luôn lấy cớ xưởng không phải để kiếm tiền mà là để toàn tâm toàn ý phục vụ nhân dân để không thèm suy nghĩ tìm hướng kiếm tiền, lúc nào cũng muốn đợi quốc gia nghĩ cách giúp. Thế là sau khi thoi thóp được vài năm, cuối cùng xưởng cũng không trụ nổi nữa và sắp phá sản vào năm nay.
Thấy mấy chục công nhân trong xưởng sắp mất việc làm, người lớn nhất cũng năm mươi mấy tuổi, trẻ nhất cũng ba bốn mươi, đều là trụ cột trong gia đình. Mất việc làm là mất nguồn thu nhập, công nhân nghe được tin này hằng ngày đều bao vây ngoài văn phòng giám đốc xưởng, đòi đơn vị phải cho một lời giải thích. Giải quyết vấn đề việc làm cho nhóm công nhân này là việc đại sự hàng đầu của khu, thậm chí còn kinh động đến cả lãnh đạo thành phố, lệnh cho nhất định phải tìm được người sẵn sàng tiếp nhận xưởng trong vòng một tháng.
Một xưởng lớn như vậy lại có nhiều công nhân đến thế, giá cả không phải chỉ vài trăm vài nghìn là có thể tiếp quản được. Tuy xưởng có thể do nhân viên ưu tiên tiếp quản trước, nhưng về cơ bản đều là những thợ thủ công cả đời, người có năng lực và bản lĩnh đó lại càng ít hơn.
Trăn Trăn nhắm trúng khu nhà xưởng nằm trong khu vực vòng đai 2 với diện tích không nhỏ này, và càng coi trọng tay nghề tuyệt đỉnh của những người thợ già này. Chỉ có điều, mình là một nữ sinh đại học chưa tốt nghiệp mà trực tiếp nói đi mua xưởng thì khó tránh khỏi chút phiền phức. Cô nghĩ tới bác của Hỉ Tuấn Kiệt, hiện là Thị trưởng thành phố Thủ đô - Hỉ Trường Sơn. Hiện tại dự án này dù là ở khu hay thành phố đều được coi là việc đại sự hàng đầu, nếu mình bàn bạc kỹ với thị trưởng, những chuyện khác do chính phủ ra mặt thì đều dễ giải quyết, chỉ có điều mở lời thế nào lại là một vấn đề.
Vì cả tuần nay Trăn Trăn đều xin nghỉ phép nên Hỉ Tuấn Kiệt đã mấy ngày không gặp cô rồi. Khó khăn lắm mới đến cuối tuần, Hỉ Tuấn Kiệt vốn định rủ Trăn Trăn đi xem phim, kết quả về đến nhà mới biết, bà cụ ở nhà bảo ngày mai tất cả đều về ăn cơm, tụ họp một chút.
Những buổi tụ họp gia đình cứ cách mười ngày nửa tháng lại tổ chức một lần, một phần là ông bà cụ muốn vui vẻ bên con cháu, phần nữa là để liên lạc tình cảm. Lăng Tú Lam đang chuẩn bị đồ mang đến nhà cũ, ngẩng đầu nhìn Hỉ Tuấn Kiệt một cái: "Con sang hỏi Trăn Trăn xem có đi không? Lúc bà nội con gọi điện bảo lâu rồi không gặp con bé, nhớ nó lắm."
Hỉ Tuấn Kiệt lập tức cười rạng rỡ, lấy hai quả dưa hấu lưới sang nhà hàng xóm chơi. Trăn Trăn đang viết viết vẽ vẽ trên giấy, suy tính chuyện xưởng mộc, thấy Hỉ Tuấn Kiệt đến liền mỉm cười, đứng dậy qua cửa sổ hỏi anh: "Sao anh lại tới đây?"
Hỉ Tuấn Kiệt giơ hai quả dưa hấu lưới trong tay lên: "Mang trái cây cho em này."
Trăn Trăn đặt cây b.út máy xuống rồi ra khỏi phòng. Vương Tố Phấn nghe thấy động động tĩnh cũng cầm kéo và chậu ra định hái mấy chùm nho cho Hỉ Tuấn Kiệt ăn.
Nho nhà tự trồng, nhờ có Trăn Trăn nên chẳng cần bón phân mà vẫn vừa ngọt vừa to. Chỉ cần xối nước giếng một lượt cho sạch bụi là có thể ăn được. Bây giờ Lý Mộc Vũ đi câu cá thường mang theo mấy chùm, những người câu cá cùng thỉnh thoảng lại nhấm nháp vài quả nho của ông, ăn nghiện rồi thì thi đấu với ông xem ai câu được nhiều cá hơn. Nếu Lý Mộc Vũ thua thì sẽ lấy nho cho mọi người ăn, nhất thời hàng xóm xung quanh đều biết nhà họ Lý trồng nho cực kỳ ngọt.
Vương Tố Phấn đặt đĩa nho đã rửa sạch cạnh tay Hỉ Tuấn Kiệt: "Mau ăn vài quả cho đỡ khát."
Hỉ Tuấn Kiệt cảm ơn rồi lấy mấy quả nho ăn, ngồi tiếp chuyện Lý lão thái một lát, lúc này mới đi vào vấn đề chính: "Ngày mai chúng cháu về nhà cũ ăn cơm, bà nội cháu lâu rồi không gặp Trăn Trăn nên rất nhớ cô ấy, bảo cháu sang hỏi xem có tiện đưa cô ấy cùng đi không."
Lý lão thái cười nhìn Trăn Trăn: "Bà ở đây thì không có việc gì, cháu hỏi Trăn Trăn đi, dạo này nó bận rộn túi bụi bà cũng không biết nó có rảnh không."
Trăn Trăn đang nghĩ cách bắt chuyện với Hỉ Trường Sơn đây, nếu trực tiếp đến nhà cũ thì không cần nhờ Hỉ Tuấn Kiệt đưa mình đi riêng một chuyến nữa, vì vậy cô vội cười nói: "Ngày mai em rảnh, em cũng nhớ bà nội Hỉ rồi ạ." Nghĩ bụng chuyện này dù sao cũng phải báo trước với Hỉ Tuấn Kiệt một tiếng, cô bèn quay sang nói với anh: "Không biết ngày mai bác cả có đi không, em còn có một chuyện muốn nhờ bác cả giúp đỡ."
Hỉ Tuấn Kiệt nghe vậy không khỏi thấy tò mò: "Chuyện gì thế? Anh không giúp được em sao?"
Lý lão thái nghe thấy liền vội nói: "Trăn Trăn à, không nên chuyện gì cũng làm phiền người ta đâu. Có chuyện gì nhà mình không làm được thì con nói với bác cả con, để bác ấy nghĩ cách giúp con."
"Cũng không phải chuyện gì lớn ạ, đúng lúc là mảng bác cả Hỉ phụ trách." Trăn Trăn mỉm cười, cũng không giấu giếm, nói thẳng: "Em nghe nói gần đây có một xưởng mộc sắp phá sản, hiện tại chính phủ đang tìm người tiếp quản phải không ạ?"
Lần trước Hỉ Tuấn Kiệt về nhà đã thấy Hỉ Trường Sơn mặt đầy phiền muộn nhắc tới chuyện này, bảo thực sự không có ai tiếp quản thì còn phải sắp xếp số công nhân này sang các xưởng khác, không thể để họ trở thành yếu tố gây mất ổn định xã hội được.
Thấy Hỉ Tuấn Kiệt gật đầu, Trăn Trăn lúc này mới chậm rãi nói: "Em muốn tiếp quản xưởng đó."
Hỉ Tuấn Kiệt ngẩn ra, có chút kinh ngạc nhìn Trăn Trăn: "Em nghĩ kỹ chưa? Anh nghe nói xưởng đó tồn đọng không ít nguyên liệu và đồ gỗ nhưng mãi không có đầu ra, cộng thêm mấy chục công nhân đang đợi phát lương, không có vài nghìn một vạn tệ thì e là không tiếp quản nổi đâu. Hơn nữa em còn chưa tốt nghiệp, có thời gian quản lý xưởng không?"
Lý lão thái nghe thấy cần đến một vạn tệ cũng giật mình: "Ái chà, đó là một số tiền không nhỏ đâu." Bà vừa định hỏi Trăn Trăn có nhiều tiền thế không? Chợt nhớ ra hồi trước Trăn Trăn mang ra chiếc hộp đựng trang sức đầy ắp vàng ròng lấp lánh kia, bà đoán chắc Trăn Trăn định bán trang sức nên không nói thêm gì nữa.
Trăn Trăn mỉm cười, vẻ mặt khá tự tin: "Em đã muốn tiếp quản xưởng này thì tất nhiên những điều này em đều đã tính tới rồi. Chỉ là cụ thể thì phải bàn bạc với bác cả Hỉ một chút, còn về quản lý xưởng, em cũng đã có nhân tuyển tốt rồi."
Hỉ Tuấn Kiệt nghe vậy thì không nói thêm nữa. Đây là việc lớn của Trăn Trăn, điều anh có thể làm là âm thầm ủng hộ phía sau, nếu có chỗ nào cần giúp đỡ, anh sẽ dốc hết sức giúp cô giải quyết.
Sáng sớm hôm sau, Trăn Trăn xách túi, mang theo trái cây và rau xanh tươi ngon hái từ vườn nhà mình lên xe của nhà họ Hỉ. Bà cụ Hỉ kể từ sau đại thọ tám mươi tuổi thì mỗi tháng đều đến chỗ bác sĩ Trương bắt mạch một lần. Qua sự điều chỉnh của bác sĩ Trương, giờ đây bà cụ không chỉ từ biệt những thang t.h.u.ố.c bắc đắng ngắt mà các chứng bệnh như hay đi tiểu đêm, ngủ không ngon, hoa mắt ch.óng mặt trước đây cũng biến mất. Bà đi đứng thoăn thoắt, mái tóc bạc trắng còn mọc ra không ít tóc đen.
Bà cụ Hỉ rất cảm kích Trăn Trăn đã mời được quốc y thánh thủ bắt mạch cho mình, cộng thêm thời gian qua hai gia đình thường xuyên qua lại cũng thân thiết hơn. Mỗi lần bà cụ Hỉ đi bắt mạch ở chỗ bác sĩ Trương về đều sang nhà họ Lý chơi nói chuyện. Bà cụ Hỉ và Lăng Tú Lam thích nhất là khu vườn của nhà họ Lý, trăm hoa đua nở, rau xanh mơn mởn, nhìn vào thấy tràn đầy sức sống, trông rất dễ chịu.
Thấy Trăn Trăn đến, bà cụ Hỉ lập tức cười híp mắt: "Trăn Trăn tới rồi à? Lại mang cái gì thế này?"
"Bà nội Hỉ khỏe không ạ, dạo này sức khỏe bà thế nào rồi? Cháu mang ít trái cây và rau tự trồng ở nhà sang ạ, không đáng bao nhiêu tiền đâu, chỉ là tươi hơn bên ngoài bán một chút." Trăn Trăn mang một túi lớn nho và rau xanh cho bà cụ Hỉ xem.
"Ái chà, tốt quá, bà thích nhất đồ trồng trong vườn nhà cháu đấy, vị ngon hơn bên ngoài." Bà cụ Hỉ gọi người giúp việc mang đồ xuống, cũng không quên dặn dò một câu: "Rửa nho rồi bưng ra đây nhé, bà ăn nho nhà Trăn Trăn xong là ăn nho người khác mang đến thấy chẳng có vị gì nữa."
