Vô Tình Sinh Ra Ở Những Năm 60 - Chương 304
Cập nhật lúc: 14/01/2026 16:34
Hai người giày vò nhau hơn một tiếng đồng hồ, Si Tuấn Kiệt mồ hôi đầm đìa nằm trên giường, mãn nguyện ôm Trăn Trăn: "Anh thấy lấy được em là phúc khí lớn nhất đời anh."
Trăn Trăn mở mắt liếc anh một cái: "Chẳng thế, nếu không có em đi cứu anh thì bây giờ chắc đang tổ chức lễ truy điệu cho anh rồi."
"Tình huống đó anh cũng không còn cách nào khác, mệnh lệnh anh nhận được là phải đưa mọi người ra ngoài không thiếu một ai, đằng này tự dưng thiếu mất hai người mà hộ chiếu của họ anh lại đang cầm, kiểu gì cũng phải đi tìm." Si Tuấn Kiệt nhìn vẻ mặt Trăn Trăn càng lúc càng tối sầm lại, vội vàng cam đoan: "Anh thề sau này gặp tình huống tương tự nhất định sẽ lấy sự an toàn của bản thân làm trọng."
"Anh tưởng em tin anh chắc, trước khi đi anh cũng cam đoan như thế mà." Trăn Trăn cười lạnh một tiếng: "Lần này là anh mạng lớn, lần sau mà còn có chuyện như vậy đừng hòng em đi cứu anh, lúc đó em sẽ tìm cho Tây Qua và Bồ Đào một người bố dượng, tức c.h.ế.t anh."
Si Tuấn Kiệt ghé sát mặt mình vào mặt Trăn Trăn, đắc ý nói: "Thế thì khó tìm lắm, đẹp trai lại thương vợ như anh thì chắc cả thiên hạ chỉ có một mình anh thôi, nếu không sao anh lại có phúc khí lớn như vậy mà lấy được em chứ."
"Mặt dày." Trăn Trăn véo mặt Si Tuấn Kiệt một cái.
Si Tuấn Kiệt dùng cằm cọ cọ vào bờ vai mịn màng của Trăn Trăn, đột nhiên nói: "Em đưa anh về quê em xem đi."
"Về quê em?" Trăn Trăn quay đầu nhìn anh: "Anh nói là Bắc Xá sao?"
"Ừm." Si Tuấn Kiệt gật đầu: "Cứ nghe em nhắc mãi về rừng thông đỏ tuyệt đẹp ở quê, anh vẫn luôn muốn đi xem đấy."
Trăn Trăn cười, xuống giường lấy một bộ quần áo sạch ném lên người Si Tuấn Kiệt: "Mau dậy đi, chúng ta xuất phát ngay!"
Si Tuấn Kiệt nắm lấy tay Trăn Trăn, gần như chỉ trong nháy mắt khi mở mắt ra lần nữa, anh phát hiện mình đã đứng trong một khu rừng xanh mướt. "Năng lực này của em thật kỳ diệu." Si Tuấn Kiệt một lần nữa cảm thán: "Sau này nếu chúng ta đi du lịch, chẳng phải một ngày có thể đi qua mấy địa điểm sao."
Trăn Trăn cười tít mắt: "Hơn nữa nói đi là đi, cực kỳ thuận tiện."
Si Tuấn Kiệt nhìn ngó xung quanh vị trí mình đang đứng, những cây thông đỏ cao chọc trời che khuất cả bầu trời, chỉ có thể nhìn thấy bầu trời xanh ngắt ch.ói mắt qua những khe hở nhỏ xíu. Dưới chân là lớp lá kim dày cộp, xung quanh mọc rất nhiều loại quả dại màu sắc khác nhau, bốn bề ngoại trừ tiếng chim hót lảnh lót thì không nghe thấy bất kỳ tiếng ồn ào nào.
Lần đầu tiên đến một khu rừng nguyên sinh như thế này, Si Tuấn Kiệt cảm thấy vô cùng kinh ngạc, anh sờ vào cái cây to hơn cả người mình hỏi: "Có phải chúng ta đang ở sâu trong rừng không?"
"Đúng vậy." Trăn Trăn nhìn vị trí mình đang đứng, gật đầu: "Mặc dù diện tích khu rừng thông đỏ nguyên sinh này đang giảm dần qua từng năm, nhưng vị trí này hiện tại vẫn chưa có ai đặt chân đến." Trăn Trăn nói xong hái một vốc quả thù lù đưa cho anh: "Ăn thử đi, quả dại ở chỗ em đấy."
Quả qua tay Trăn Trăn đều là những quả chín ngon nhất, ngọt nhất. Si Tuấn Kiệt bóc lớp vỏ khô vàng bên ngoài ra, lộ ra bên trong quả thù lù vàng ươm như chiếc đèn l.ồ.ng nhỏ. Cho quả thù lù vào miệng c.ắ.n nhẹ một cái, nước quả ngọt lịm xen lẫn những hạt li ti tràn ngập trong miệng, cảm giác vô cùng kỳ diệu.
"Ngon quá!" Si Tuấn Kiệt lại bóc một quả nữa nhét vào miệng Trăn Trăn.
Trăn Trăn lấy từ trong không gian ra một chiếc chậu nhỏ, đi đến bên cạnh một bụi việt quất, nhẹ nhàng vuốt ve. Những quả việt quất vốn dĩ chưa chín hẳn lập tức trở nên tròn lẳn và to hơn: "Hồi nhỏ em thích ăn việt quất trên núi nhất, chúng ta hái thêm một ít mang về cho Tây Qua và Bồ Đào."
Si Tuấn Kiệt hái một quả cho vào miệng, quả nhiên vị ngon hơn nhiều so với loại việt quất anh từng ăn ở nước ngoài. Si Tuấn Kiệt lại hái thêm mấy quả nhét vào miệng Trăn Trăn, ú ớ hỏi cô: "Nếu chúng ta mang việt quất về nhà thì phải nói thế nào đây?"
Trăn Trăn liếc anh một cái, hai tay vẫn đang bận rộn: "Ngốc thế, thì cứ nói là tình cờ gặp ở chợ chứ sao."
Si Tuấn Kiệt không nhịn được cười: "Anh mới nhớ ra trước đây em thường xuyên mua về những thứ đồ ngon, không nói là người khác tặng thì cũng bảo là mua ở ven đường. Đúng rồi, những loại hải sản tươi sống hàng năm vào mùa đông có phải đều là em tự đi biển bắt không? Anh đã bảo mà, ngay cả tàu hỏa chuyên dụng cũng khó lòng đảm bảo hải sản mang đến Thủ đô vẫn còn sống cơ mà."
Trăn Trăn cười ha ha: "Đi biển câu cá bắt hải sản sướng cực kỳ luôn, hôm nào rảnh em sẽ đưa anh đi hóng gió trên biển."
Si Tuấn Kiệt tưởng tượng đến cảnh tượng đó cũng tràn đầy mong đợi: "Anh thấy nếu mỗi ngày chúng ta đi một nơi, không chừng có một ngày có thể đi hết mọi ngóc ngách trên thế giới đấy."
Trăn Trăn nghe vậy liền gật đầu: "Đột nhiên cảm thấy cuộc sống như vậy cũng rất đáng mong chờ. Vậy bao giờ anh xin nghỉ việc được, chúng ta có thể đi du lịch vòng quanh thế giới."
Hái hết việt quất trên cành, chớp mắt đã được đầy một chậu. Trăn Trăn thu việt quất vào không gian, lại lấy ra một chiếc giỏ để hái nấm: "Trên núi này có rất nhiều loại nấm, loại nấm trân châu mà anh thích ăn trong món gà hầm nấm là loại này, còn kia là nấm đầu khỉ tròn tròn kia."
Trăn Trăn từ nhỏ đã hái không ít nấm, còn Si Tuấn Kiệt từ bé đã được hưởng giáo d.ụ.c tinh hoa, chưa từng trải nghiệm việc hái nấm bao giờ. Hai người vừa ngân nga hát, vừa hái hết những cây nấm nhìn thấy trong tầm mắt bỏ vào giỏ. Vì nơi này hiếm dấu chân người lại không có nhiều ánh nắng nên nấm mọc rất to và dày.
Nấm trong giỏ ngày càng nhiều, đột nhiên Si Tuấn Kiệt nhìn thấy một loại thực vật hình chiếc ô trên cây, lập tức phấn khích gọi Trăn Trăn: "Vợ ơi, nhìn này, linh chi!"
Trăn Trăn đi tới nhìn, cây linh chi này chỉ to bằng lòng bàn tay, trong khu rừng nguyên sinh này thì không tính là to. Cô đưa tay bẻ xuống đưa cho Si Tuấn Kiệt: "Anh có thể hái thêm một ít mang về cho bà nội đun nước uống."
Si Tuấn Kiệt bỏ linh chi vào giỏ nấm, lại nhìn quanh: "Có loại linh chi siêu to có chữ như loại em tặng bà nội hồi trước không?"
Trăn Trăn cười tít mắt: "Có chứ, anh đi theo em."
Trăn Trăn dùng ý thức quét một vòng, rất nhanh đã tìm thấy một cây linh chi to bằng nắm đ.ấ.m cách đó mười mét. Si Tuấn Kiệt nhìn lên nhìn xuống, có chút khó hiểu hỏi: "Cũng chẳng có gì đặc biệt cả, còn không to bằng cây linh chi lúc nãy anh nhặt nữa."
Trăn Trăn chỉ cười không nói, cô đặt giỏ nấm xuống, lấy từ trong không gian ra cái khuôn đã làm năm xưa l.ồ.ng vào cây linh chi. Qua khoảng nửa phút, Trăn Trăn tháo khuôn ra, cây linh chi vốn chỉ to bằng nắm đ.ấ.m đã lớn bằng cái chậu rửa mặt, trên bề mặt linh chi hiện rõ một chữ "Thọ".
Si Tuấn Kiệt bị pha thao tác này của Trăn Trăn làm cho đờ đẫn cả người. Mặc dù biết năng lực của vợ mình nhưng anh thực sự không ngờ lại còn có thể chơi như vậy. Nhìn vẻ mặt không nói nên lời của Si Tuấn Kiệt, Trăn Trăn vỗ vỗ vào cây linh chi khổng lồ này, vô cùng bá đạo hỏi: "Còn muốn hình gì nữa không?"
Si Tuấn Kiệt vừa giận vừa buồn cười lắc đầu: "Cứ tưởng là kỳ quan nghìn năm có một, hóa ra sự thật lại phũ phàng thế này. Em mau hái cây linh chi này xuống đi, nếu để ở đây có người phát hiện ra không chừng lại lên báo đấy." Si Tuấn Kiệt nhìn cái thân cây to và cứng, dùng cánh tay không bị thương lay lay thử nhưng không hề làm lung lay được cây linh chi khổng lồ này. Si Tuấn Kiệt có chút lúng túng hỏi Trăn Trăn: "Cái này phải làm sao để lấy xuống? Dùng rìu c.h.ặ.t à?"
Trăn Trăn xua xua tay bảo Si Tuấn Kiệt lùi lại một bước, cô tiến lên dùng hai tay ấn vào cây linh chi nhẹ nhàng vặn một cái, cây linh chi vốn liền một khối với thân cây cứ thế được vặn xuống. Si Tuấn Kiệt nuốt nước miếng, theo bản năng sờ sờ cổ mình, trên mặt lộ ra nụ cười rạng rỡ: "Bà xã, sau này em bảo đi hướng Đông, anh tuyệt đối không đi hướng Tây; em bảo ăn cá, anh tuyệt đối không ăn gà."
Trăn Trăn thu linh chi vào không gian, cười vỗ vào lưng anh một cái: "Khéo mồm khéo miệng, thấy lực chiến của em là sợ rồi chứ gì?" Si Tuấn Kiệt lập tức giả vờ tỏ ra sợ hãi, ôm vai "run cầm cập": "Ái chà, sắp bị vợ dọa c.h.ế.t thì phải làm sao đây? Cảm giác như cổ sẽ bị bẻ gãy trong vòng một phút ấy." Trăn Trăn bị vẻ mặt diễn sâu của anh làm cho bật cười, bốc một nắm nấm ném đầy vào mặt anh.
