Vô Tình Sinh Ra Ở Những Năm 60 - Chương 70
Cập nhật lúc: 14/01/2026 05:35
Cái quần bẩn cũng không được vứt, nhưng cầm trên tay lại vướng víu. Minh Bắc tết sơ sài một cái túi lưới nhỏ, bỏ quần bẩn vào trong, rồi từ đám cỏ sau gốc cây chui ra.
Trăn Trăn vẫn tự tại ngồi trên mình hổ, Minh Bắc tuy không lo bị hổ ăn thịt nhưng cũng không dám lại gần: "Trăn Trăn à, hay là em xuống đây mình nói chuyện?"
Trăn Trăn nhìn cậu cười hì hì: "Anh có muốn lên không, em bảo Đại Hoàng cõng anh chạy một vòng."
Minh Bắc nghe vậy có chút d.a.o động, vừa định tiến lên một bước nhỏ thì Đại Hoàng ngáp một cái. Minh Bắc nhìn thấy hàm răng sắc nhọn trong miệng nó là lại lẳng lặng lùi lại hai bước, kiên quyết lắc đầu: "Anh sợ c.h.ế.t lắm."
Trăn Trăn bất lực đưa tay ra với Minh Bắc: "Anh yên tâm đi, có em ở đây rồi, nó không dám đâu."
"Em gái thân yêu của anh ơi, sao gan em lại to thế không biết, lỡ nó trở mặt không nhận người thì tính sao." Tuy không biết tại sao con hổ này lại ngoan ngoãn trước mặt Trăn Trăn như vậy, nhưng nó dù sao cũng là dã thú mà, lỡ bỗng nhiên nổi khùng thì làm sao.
"Sẽ không đâu." Trăn Trăn bịa ra một cái cớ: "Đại Hoàng thông nhân tính lắm. Năm ngoái em từng cứu nó mà, thế nên nó sẽ không làm hại em đâu."
"Thật à?" Minh Bắc nhìn con hổ mà thèm thuồng. Cưỡi trên lưng hổ, chẳng phải giống như Võ Tòng trong đài phát thanh kể sao, oai phong biết bao. Minh Bắc thử tiến lại gần, thấy con hổ không có phản ứng gì mới từng bước từng bước nhích tới, cẩn thận vươn tay sờ sờ vào lưng Đại Hoàng.
Trăn Trăn vỗ vỗ đầu Đại Hoàng, Đại Hoàng ngoan ngoãn nằm rạp xuống đất. Minh Bắc nuốt nước miếng, nghĩ đến dáng vẻ oai phong của em gái ngồi trên lưng hổ, cậu vẫn đ.á.n.h bạo ngồi lên mình Đại Hoàng.
Đại Hoàng đứng dậy từ dưới đất, Minh Bắc lập tức ôm c.h.ặ.t lấy eo Trăn Trăn, người căng cứng như dây đàn, sợ đến nỗi chẳng dám cử động. Đại Hoàng dường như thấy trên lưng hơi nặng, nó không chạy như bay như mọi khi mà từng bước từng bước chậm rãi đi dạo trong rừng dưới ánh nắng mặt trời.
Minh Bắc ngồi trên lưng hổ, phấn khích đến đỏ cả mặt, trong lòng thấy hào khí ngút trời, miệng cười đến tận mang tai: "Có phải anh đang nằm mơ không? Anh cũng được cưỡi hổ rồi à?"
Trăn Trăn ngoảnh lại cười với cậu: "Không phải nằm mơ đâu, nhưng về nhà anh không được nói đâu đấy. Nếu để bà biết hai đứa mình cưỡi hổ là bà cầm tẩu t.h.u.ố.c đ.á.n.h c.h.ế.t anh cho xem."
Một làn gió thổi qua, Lý Minh Bắc lập tức tỉnh táo lại. Nghĩ đến những chuyện đáng sợ Trăn Trăn làm hôm nay, Lý Minh Bắc dám chắc chắn rằng bà nội cùng lắm chỉ mắng cô bé vài câu rồi giữ cô bé trong nhà, lúc đó người bị ăn đòn chắc chắn là mình, mà còn không chỉ có bà đ.á.n.h, biết đâu bố mẹ cũng bồi thêm vài cái đá.
Nghĩ đến hậu quả của việc mồm rộng, Minh Bắc lập tức vỗ n.g.ự.c đảm bảo: "Yên tâm đi, anh chắc chắn không nói." Cậu lại tháo con d.a.o săn treo bên hông đưa cho Trăn Trăn: "Trả lại d.a.o cho em này, nhưng chuyện anh đái dầm em cũng không được nói đâu đấy."
Hai anh em móc ngoéo coi như đạt thành thống nhất. Trăn Trăn tùy tay vứt con d.a.o săn vào bụi cỏ, rồi chỉ huy Đại Hoàng đi xuống núi. Minh Bắc xót xa kêu ầm lên: "Con d.a.o tốt thế mà vứt vào cỏ, lỡ mất thì tính sao."
"Không mất được đâu, thường chẳng ai đến đây cả, vả lại có Đại Hoàng trông chừng mà." Trăn Trăn thản nhiên nói. Thực ra lúc Minh Bắc không nhìn thấy, con d.a.o đó đã chìm sâu xuống lòng đất từ lâu rồi.
Trăn Trăn cảm thấy năng lực điều khiển mặt đất này của mình còn dùng sướng hơn cả không gian, cái gì cũng có thể vùi xuống đất. Lúc rảnh rỗi thì lên núi đào kho báu, cảm giác này thật tuyệt vời quá đi mà.
Hai người cưỡi hổ đi xuống núi khoảng nửa tiếng đồng hồ, xuống nữa là sẽ gặp người rồi. Trăn Trăn vỗ vỗ Đại Hoàng ra hiệu cho nó dừng lại, hai anh em dìu nhau leo xuống từ lưng hổ.
"Cảm ơn mày nhé Đại Hoàng." Trăn Trăn âu yếm xoa xoa đầu Đại Hoàng: "Lần sau lại tìm mày chơi, mày mau về đi." Đại Hoàng kêu khẽ một tiếng với Trăn Trăn, còn ra sức rúc đầu vào lòng Trăn Trăn, nhìn kiểu gì cũng thấy giống như đang làm nũng. Trăn Trăn cười đẩy đầu nó ra một bên, ghé tai nó chẳng biết nói gì, đợi lúc Trăn Trăn ngẩng đầu lên thì mười mấy con gà rừng bỗng nhiên từ bốn phương tám hướng chui ra, con nào con nấy vừa bay vừa chạy về phía núi.
Đại Hoàng rúc đầu vào tay Trăn Trăn một cái rồi quay người lao về phía núi. Minh Bắc tận mắt nhìn thấy một con gà rừng chạy chậm bị Đại Hoàng vồ lấy, vài cái đã c.ắ.n đứt cổ họng, lập tức sống lưng lạnh toát, hai chân lại run rẩy: "Em gái ơi, chúng mình mau xuống núi thôi."
Một con gà rừng nặng ba bốn cân, Đại Hoàng ăn sạch sành sanh chỉ trong vài phút, rồi lại quay người lao về phía con gà rừng khác. Thấy Đại Hoàng biến mất khỏi tầm mắt, lúc này Trăn Trăn mới ngoảnh lại, chỉ vào bụi cỏ bên cạnh: "Anh ơi, anh xem bên kia có con gà rừng bị vướng chân kìa?"
Minh Bắc ngoảnh lại nhìn, quả nhiên một con gà rừng bị cỏ dại buộc c.h.ặ.t cứng đang vùng vẫy. Minh Bắc chạy lại giật phắt đám cỏ ra, xách con gà rừng trên tay, hớn hở chạy lại cho Trăn Trăn xem: "Cũng béo phết, mang về nấu cho em ăn."
"Thịt dai quá bà không nhai nổi đâu." Trăn Trăn nhăn mũi: "Hái ít nấm mang về nấu canh đi anh, bà cũng uống được hai bát, nhóc Bánh Bao cũng thích."
"Được, nghe em hết." Minh Bắc giờ đây phục em gái mình sát đất luôn rồi. Em gái cậu ngay cả hổ cũng huấn luyện cho ngoan ngoãn được, muốn ăn bát canh gà thì đã là gì.
Minh Bắc nói xong thấy Trăn Trăn cứ nhìn mình chằm chằm không nhúc nhích, có chút không hiểu đầu cua tai nheo gì gãi đầu hỏi: "Vậy anh đi hái nấm nhé?"
"Hái xong để đâu hả anh?" Trăn Trăn bất lực nhìn cậu: "Chúng mình không mang sọt mà. Anh cởi cái áo may ô ra buộc túm phía dưới lại, mình dùng áo của anh đựng nấm."
"..." Minh Bắc cam chịu cởi cái áo may ô ra: "Được, nghe em hết."
Về đến nhà, bà nội Lý nhìn con gà rừng trong tay Trăn Trăn đã thành thói quen rồi, ngược lại bà đi vòng quanh Minh Bắc đang cởi trần hai vòng. Minh Bắc tay trái xách một cái áo may ô đầy nấm, tay phải cầm cái quần bẩn, run rẩy dưới cái nhìn của bà nội Lý: "Bà ơi, ánh mắt bà nhìn cháu hơi đáng sợ đấy ạ?"
Bà nội Lý rít một hơi t.h.u.ố.c, nhìn Minh Bắc với ánh mắt đầy ẩn ý: "Sao quần của cháu lại thay cái khác rồi?"
Tim Minh Bắc nảy lên một cái, vội vàng cười hì hì bảo: "Trên núi vấp ngã một cái ngã vào hố nước, may mà giữa đường nhặt được cái quần, có điều cháu mặc hơi rộng."
Bà nội Lý liếc nhìn cái quần của Minh Bắc, ánh mắt dán c.h.ặ.t vào cái quần bẩn: "Sao bà cứ ngửi thấy mùi khai khai thế nhỉ, cháu chắc chắn không phải đái dầm đấy chứ?"
Mặt Minh Bắc lập tức đỏ bừng một mảng, cũng may là cậu da đen nên nhìn không rõ lắm, nhưng bà nội Lý hiểu rõ từng lời nói hành động của cháu trai, nhìn biểu cảm của cậu là biết mình đoán trúng rồi, lập tức cười ha hả. Minh Bắc quẳng nấm xuống đất, kéo bà nội Lý đi vào góc: "Bà ơi! Bà ơi! Bà ơi! Bà nội thân yêu của cháu ơi! Bà không được chơi khăm cháu thế chứ!"
Bà nội Lý đi theo cháu vài bước, đợi đứng vững lại nhìn Minh Bắc với ánh mắt đầy trêu chọc: "Bà chẳng chơi khăm cháu, bà chỉ nói sự thật thôi. Nhưng cháu cũng chẳng còn nhỏ nữa, vài năm nữa là lấy vợ rồi, sao còn đái dầm thế hả?"
Minh Bắc cuống quýt sắp nhảy dựng lên, nghển cổ nhìn xem người nhà không có ai ra, lúc này mới hạ thấp giọng cầu xin: "Bà ơi, bà nói khẽ thôi được không ạ."
"Được!" Bà nội Lý rít một hơi t.h.u.ố.c, hớn hở nhìn Minh Bắc: "Vậy cháu nói cho bà nghe xem sao mà đái dầm?"
Minh Bắc không dám nói ra chuyện con hổ, chỉ ấp úng bảo: "Đang buồn tiểu, đang tìm chỗ thì suýt chút nữa giẫm phải bẫy bị dọa cho giật mình, thế là đái ra quần luôn."
