Vô Tình Sinh Ra Ở Những Năm 60 - Chương 79
Cập nhật lúc: 14/01/2026 05:36
Về nhà mở rương đếm đếm số tiền con trai gửi về và số phiếu công nghiệp tích trữ trong nhà, bà cụ Lý nghiến răng hạ quyết tâm mang đi ra phố mua một cái đồng hồ báo thức về, còn đặc biệt bảo Minh Bắc dạy bà cách xem giờ. Có cái thứ này, bà cụ Lý cuối cùng cũng có thể đến trường đúng giờ, vui hớn hở mang cho cháu gái một bình nước mật ong, tiện thể trông chừng một chút xem có thằng nhãi ranh nào bắt nạt bảo bối của bà không.
Trăn Trăn sau khi đến trường cảm thấy ngày tháng trôi qua vô cùng phong phú, lúc giáo viên giảng xong bài lớp 1 sang giảng cho lớp 2 thì Trăn Trăn cũng quay đầu lại nghe ké, đặc biệt là môn ngữ văn, các bài khóa thời này vô cùng thú vị làm Trăn Trăn thấy mới lạ vô cùng. Tan học về nhà, Trăn Trăn trước tiên viết hết bài tập giáo viên giao, rồi lại nghiêm túc chép bài khóa thêm vài lần nữa. Cái sự nỗ lực đó làm cho Minh Bắc cuối cùng cũng biết đường tiến thủ cũng đua theo, cuối cùng trong kỳ thi cuối kỳ thành tích đã quay trở lại trên chín mươi điểm.
Thoắt cái đã đến mùa đông, những năm trước vào mùa đông Trăn Trăn đều ở trong nhà tránh rét rất ít khi ra ngoài, nhưng giờ phải đi học thì không thể lười biếng như trước được nữa.
Trăn Trăn mặc áo bông dày cộp, bên ngoài còn khoác một chiếc áo da, chân xỏ đôi ủng da cừu tự làm trong nhà, dùng là tấm da cừu vàng năm đó tự đ.â.m đầu vào cửa tự sát, bên trong lót một lớp lông thỏ dày, đi vào đặc biệt ấm áp.
Nhiệt độ thấp ở Bắc Xá nếu chỉ dựa vào áo bông là không chống chọi nổi, vì vậy ở đây phàm là nhà nào có chút gia sản đều có một chiếc áo da, có cái là da thú tích trữ được từ những lần lên núi săn b.ắ.n, có nhà không biết săn b.ắ.n nhưng nếu lương thực nhiều thì cũng có thể đổi được.
Đội chiếc mũ da và đeo găng tay da dày, Trăn Trăn một mình đeo cặp sách ra khỏi cửa, kể từ khi trời lạnh Trăn Trăn đã không để bà cụ Lý đưa đi nữa, ban ngày cũng không cho bà đến trường. Không nói chuyện khác, cứ cái đống tuyết dày đến đầu gối này là Trăn Trăn thực sự sợ bà cụ Lý ngã ra đó thì khổ.
Chỉ là cái kiểu đi đứng bước thấp bước cao thế này thực sự tốn sức, Trăn Trăn dùng ý thức quét qua xung quanh, thấy gần đó không có ai liền cẩn thận di chuyển từng mười mét một, chưa đầy một phút đã đến trường rồi.
Giậm giậm tuyết trên chân, Trăn Trăn theo lệ cũ lau sạch bàn ghế một lượt mới ngồi xuống vị trí của mình, hôm nay là kỳ thi cuối kỳ, sau khi kỳ thi sáng nay kết thúc đám trẻ trường tiểu học Gang Thép sẽ đón kỳ nghỉ đông kéo dài bốn tháng.
Hiệu trưởng đứng ở cửa rung chuông, cô Vương ôm tập đề thi đi vào, một hơi phát hết cả đề ngữ văn lẫn đề toán xuống. Đợi cô Vương vừa phát xong đề thi lớp 2 ngồi xuống định uống miếng nước thì bên kia Trăn Trăn đã đứng dậy rồi.
Cô Vương còn tưởng đề thi phát cho Trăn Trăn bị nhòe mực, vội vàng hỏi một câu: "Sao thế? Có chỗ nào nhìn không rõ à?"
"Em viết xong rồi muốn nộp bài ạ!" Trăn Trăn mang đề thi lên bục giảng, ngọt ngào mỉm cười với cô Vương: "Cô Vương em có thể về trước được không ạ?"
"Ơ..." Cô Vương còn chưa kịp phản ứng, từ lúc phát đề đến giờ mới có mười phút thôi nhỉ, thế mà đã làm xong rồi? Cô nhanh ch.óng xem qua hai tờ đề thi một lượt, mặt giấy sạch sẽ chữ viết ngay ngắn các bài toán hai chữ số đều đúng hết. Trên mặt cô Vương không khỏi lộ ra nụ cười, đối với Trăn Trăn càng thêm ôn tồn nhã nhặn: Đúng là học sinh mình yêu quý nhất, cái đầu đúng là đủ dùng mà.
"Được, vậy em về đi, đi đường cẩn thận nhé." Cô Vương dặn dò một tiếng, ngồi trên bục giảng móc b.út đỏ ra, chấm cho mỗi tờ đề của Trăn Trăn một điểm một trăm.
Trăn Trăn đeo cặp sách đội mũ lên, đợi sau khi rời khỏi trường học đi đến chỗ không người cô tâm niệm vừa động lập tức biến mất tại chỗ.
Kể từ sau khi có được kỹ năng dịch chuyển tức thời này, mấy năm qua cùng với sự tăng trưởng của tuổi tác Trăn Trăn không có thêm kỹ năng mới nào khác, mà những kỹ năng vốn có thì không ngừng thăng cấp, giờ đây phạm vi bản đồ trong đầu Trăn Trăn càng lúc càng rộng lớn, khoảng cách Trăn Trăn có thể dịch chuyển cũng càng lúc càng xa.
Gần như là ngay lập tức, Trăn Trăn đã xuất hiện ở một con hẻm nhỏ không người ở thành phố Giai cách đó hơn một nghìn km, cô kéo thấp mũ xuống một chút lại dùng khăn len quấn c.h.ặ.t miệng và mũi, lúc này mới bước ra khỏi con hẻm nhỏ. Sờ sờ mấy nén vàng trong túi, Trăn Trăn dự định dùng nó đổi lấy một ít tiền và phiếu, thấy thoắt cái đã đến tháng 5 sang năm là Cách mạng Văn hóa sắp bắt đầu rồi, lúc đó gió tanh mưa m.á.u làm gì cũng không tiện, chi bằng bây giờ đổi thêm một ít để dự phòng lúc cần thiết.
Dùng ý thức bao trùm lấy thành phố Giai, Trăn Trăn nhanh ch.óng nhìn thấy mấy người đang mua bán đồ đạc ở một con hẻm không xa, còn có mấy người cõng lương thực xách gà cũng đang đi về phía đó, ước chừng chỗ đó chính là nơi ngầm định đổi chác hàng hóa của thành phố Giai.
Hiện nay nhà nước không cho phép người dân buôn bán đồ đạc, nhưng trong tình hình các loại vật tư cung ứng không mấy đầy đủ thì vẫn cho phép người dân đổi chác hàng hóa, nhiều người lách luật bán ít lương thực và thú rừng, chỉ cần không để người ta tố cáo thì thường là không có vấn đề gì.
Trăn Trăn đi vào con hẻm lượn một vòng, đi về phía một người có vẻ trước n.g.ự.c căng phồng chắc là đựng không ít tiền, khẽ hỏi một câu: "Cần vàng không?"
Người đó kinh ngạc nhìn đứa trẻ chỉ cao đến thắt lưng mình, nghe giọng nói dường như là một bé gái, không khỏi có chút bực mình: "Đứa nhỏ nhà ai mà cũng dám chạy đến đây chơi, mau về nhà đi."
"Cháu thực sự có mà!" Trăn Trăn đưa tay cản ông ta lại, hạ thấp giọng nói: "Lương thực cũng được vàng thỏi cũng được nhà cháu đều có cả, người lớn bị bệnh không ra ngoài được nên mới để cháu ra ngoài đổi ít tiền mua t.h.u.ố.c."
Người đó cũng là có lòng tốt sợ đứa trẻ con không biết nặng nhẹ bị người ta lừa, thấy cô nói có bài có bản liền bảo: "Vàng thì tôi không lấy, không ăn không uống được chẳng có tác dụng gì, tôi muốn mua ít lương thực tinh, trẻ con trong nhà ăn uống thanh đạm lại đang bị bệnh, không thích ăn lương thực thô."
Trăn Trăn hơi nhíu mày: "Lương thực tinh cháu cũng có, gạo hay bột mì đều được, nhưng có một điều là vì người lớn trong nhà bị bệnh nên thóc với lúa mạch thu hoạch về đều không có người xát, cháu chỉ có thể đưa cho chú loại chưa tách vỏ thôi, nhưng giá cả chắc chắn cũng rẻ hơn bột mì trắng bán ở cửa hàng lương thực."
Người đó dường như cũng có chút đầu mối nên chẳng thấy có gì khó khăn cả, chỉ là ông ta nghi ngờ quan sát Trăn Trăn một lượt: "Cháu chắc chắn có thể bán cho chú loại lương thực rẻ như vậy chứ? Đừng có lừa tôi đấy!"
Trăn Trăn mỉm cười: "Tiền trao cháo múc, dù sao không thấy lương thực chú không đưa tiền là được mà, có gì mà sợ chịu thiệt đâu."
Người đó nghĩ lại cũng thấy đúng là đạo lý này, liền bàn bạc giá cả với Trăn Trăn, rẻ hơn một phần ba so với cửa hàng lương thực lại còn không cần phiếu lương thực.
"Vậy quyết định thế nhé, cháu có bao nhiêu cân? Chú mua nhiều một chút."
Trăn Trăn cười: "Chú muốn bao nhiêu cân?"
"Năm mươi cân?" Người đó ướm hỏi.
"Được!" Trăn Trăn sảng khoái đồng ý ngay.
Nhìn cái vẻ sảng khoái của Trăn Trăn, người đó tưởng nhà Trăn Trăn là ở nông trường, nếu không thì những nơi khác không thể tìm đâu ra nhiều gạo bột mì chưa tách vỏ như vậy. Ông ta nhanh ch.óng tính toán gia sản nhà mình, nhanh ch.óng bổ sung thêm một câu: "Gạo bột mì mỗi thứ lấy năm mươi cân, tôi không đủ tiền mặt lắm, phần còn thiếu tôi đưa phiếu công nghiệp cho cháu nhé."
Trăn Trăn đang tính chuyện kiếm ít phiếu để có thể mua vài thứ đồ dùng hằng ngày, nghe thấy vậy liền đáp ngay: "Có thể đưa phiếu trước, phiếu gì cũng được ạ."
"Đứa nhỏ này đúng là khôn thật." Người đó nửa cười nửa không nhìn cô một cái, lại sảng khoái gật đầu: "Vậy bao giờ mình trao đổi."
Trăn Trăn khựng lại, dùng ý thức bao trùm xung quanh nhanh ch.óng tìm thấy một mảnh đất không có bóng người, cô khẽ nói: "Lương thực nhiều quá cháu không mang đi được, chú về nhà đ.á.n.h xe thồ lương thực tới, nửa tiếng nữa mình gặp nhau ở bìa rừng phía tây kia nhé."
"Được, cứ thế đi." Người đó gật đầu, vừa định đi lại dừng bước nhìn Trăn Trăn: "Đứa nhỏ như cháu không sợ chú cướp hết lương thực đi à?"
Mắt Trăn Trăn lóe lên một tia lạnh lẽo: "Không có chút bản lĩnh thì cháu cũng chẳng dám ra ngoài đúng không ạ."
Người đó cảm thấy một luồng khí lạnh bỗng chốc rùng mình một cái, không dám trêu chọc đứa trẻ này nữa, vội vàng về nhà chuẩn bị xe thồ.
Trăn Trăn ra khỏi con hẻm vừa rảo bước về phía bìa rừng vừa dùng ý thức theo dõi sát sao xung quanh xem có ai bám theo mình không, đợi đến bìa rừng Trăn Trăn tìm một chỗ bằng phẳng tay vung hạt giống một cái, lập tức mọc lên một đám ruộng lúa mì vàng óng, chẳng cần Trăn Trăn động tay hạt lúa mì tự động rụng ra, những phần khác hóa thành tro bụi hòa vào trong đất. Trăn Trăn phẩy tay một cái, những hạt lúa mì đó tự động chất đống lại với nhau.
Cứ thế làm theo, loáng một cái bên cạnh đống lúa mì lại thêm một đống lúa gạo, mỗi thứ không nhiều không ít đúng năm mươi cân.
