Vô Tình Sinh Vào Thập Niên 60 - Chương 116
Cập nhật lúc: 14/01/2026 14:27
Minh Tín nghe vậy lập tức đổi giọng ngay: "Tuy anh trai cháu học hành bình thường, nhưng thể lực cực tốt nhé.
Lần nào đại hội thể thao anh ấy cũng chạy về nhất.
Còn chuyện trốn học nhảy tường thì anh ấy nhảy nhanh nhất luôn!"
Nhìn vẻ mặt vô cùng nghiêm túc của Minh Tín, Minh Thư tức tối vung bàn tay đầy dầu mỡ vỗ một phát vào người em: "Có im miệng đi không, lo mà ăn thịt của mày đi!"
Minh Tín nhìn vệt dầu mỡ rõ to trên áo, gào lên: "Mẹ ơi, nhìn anh trai con kìa!" Trương Xuân Hoa vội xuống giường, lấy khăn thấm nước lau cho con, đến khi sạch vệt dầu mới thôi.
Minh Nam và Minh Bắc nhìn hai anh em nhà kia tự "hại" nhau mà cười điên đảo.
Minh Bắc còn khích Minh Tín: "Anh trai cháu còn làm gì nữa không?
Kể chú nghe, mai chú lại dẫn đi nướng thỏ."
Lần này không đợi Minh Tín mở miệng, Minh Thư đã tranh trước: "Chú muốn nghe gì cháu kể hết, chuyện của cháu cháu rõ nhất.
Đến lúc đó thỏ nướng cứ đưa cho cháu là được."
Minh Nam nhìn cậu bé đầy thán phục: "Cháu vì miếng ăn mà bất chấp sĩ diện luôn à?"
Minh Thư tỉnh bơ: "Dù sao thì mấy chuyện xấu hổ cũng bị lộ hết rồi, thà cháu tự nói còn hơn để em trai cháu bán đứng cháu lấy thịt thỏ."
Minh Quang nhà Lý Mộc Sâm đến lúc ăn mới sang.
Nghe Minh Bắc kể chuyện nướng thỏ trên núi, cậu vừa thèm vừa ngưỡng mộ, vội vàng cướp lời: "Cháu cũng biết chuyện xấu của anh cháu.
Chia cho cháu nửa con thỏ, cháu sẽ kể cho chú nghe chuyện năm kia anh cháu lẻn vào ruộng bí đỏ nhà Lão Vương...
rồi...
ấy..."
Minh Vinh một tay quàng cổ Minh Quang, một tay bịt c.h.ặ.t miệng em, gầm gè mắng: "Mày bị ngốc à?
Lẽ nào anh không biết nướng thỏ cho mày ăn sao?"
Mắt Minh Quang sáng rực lên, gật đầu như gà mổ thóc, tay huơ loạn xạ.
Minh Vinh thấy thằng em ngốc đã thông suốt mới thở phào buông tay ra.
Minh Nam cười gian xảo nhìn Minh Quang: "Chuyện này chú có ấn tượng nha.
Chú nhớ năm kia có kẻ khoét ruột quả bí đỏ nhà Lão Vương mang đi, rồi tiểu vào trong đó xong đậy nắp lại.
Vương Bảo T.ử đi hái bí vớ phải một tay đầy nước, làm bà Lão Vương Thái Thái c.h.ử.i rủa suốt hơn một tháng trời."
Minh Quang cười đến chảy cả nước mắt, vừa lùi ra sau vừa thanh minh: "Cái này không phải cháu nói nhé, là chú Nam tự đoán ra đấy."
Minh Bắc cười đến mức miếng thịt trong miệng rơi cả ra ngoài: "Anh Minh Vinh ơi, anh thâm hiểm quá.
Chuyện này mà không nói ra, em thật không ngờ là do anh làm đấy." Minh Vinh tức mình đá Minh Quang một cái: "Chỉ tại cái mồm mày rộng." Rồi anh vội vàng giải thích: "Tại thằng Vương Bảo T.ử cướp cục tẩy của tôi, tôi đi đòi nó còn bẻ hỏng mất, tôi tức quá nên mới phá đám ruộng bí nhà nó."
Minh Bắc nghe vậy sốt sắng: "Có phải anh đ.á.n.h không lại nó không?
Không sao, lần sau đ.á.n.h nhau anh cứ tìm anh hai em.
Anh hai em giỏi lắm, một phát tát c.h.ế.t cả lợn rừng, cứ để anh ấy ra tay, bảo đảm tát nó bay xa tắp."
Minh Tây đang ngồi cạnh Lý Mộc Văn khiêm tốn thỉnh giáo bài vở, bỗng dưng bị thằng em bán đứng.
Lý Mộc Văn kinh ngạc nhìn Minh Tây: "Cháu tát c.h.ế.t được cả lợn rừng cơ à?"
Mặt Minh Tây xanh mét: "Lý Minh Bắc, mày muốn ăn đòn à!"
Trăn Trăn ngồi ở gian nhà phía Đông cũng nghe rõ mồn một tiếng nói cười bên gian Tây.
Cô bé nằm bò trên giường sưởi cười rũ rượi.
Lý Minh Trung không hiểu có gì đáng cười đến thế, phận làm một con ch.ó, điều nó lo lắng hơn là: "Chị chắc chắn là em sẽ được chia một con thỏ chứ?"
"Chắc chắn, chắc chắn mà." Trăn Trăn cười đến chảy nước mắt: "Sẽ chia cho em con to nhất."
Thường thì lũ trẻ là những người có khả năng hành động mạnh mẽ nhất, đặc biệt là một đám nhóc ham ăn. Sáng sớm hôm sau, Minh Vinh và Minh Quang đã có mặt, vừa ăn sáng xong đã thúc giục Minh Nam và Minh Bắc lên núi. Lần này mục tiêu đã xác định rõ ràng, Minh Bắc vào bếp gom đủ các loại gia vị trong nhà mang đi, lại còn lấy một cái hũ thủy tinh xin Lý Lão Thái ít mật ong.
Lý Lão Thái thấy Trăn Trăn cũng đòi đi theo nên hào phóng rót cho nửa hũ. Minh Bắc xếp đồ đạc vào gùi, không quên mời mọc "cao thủ săn b.ắ.n" nhà mình: "Nhị ca, anh đi cùng bọn em đi, nhỡ mà gặp lợn rừng thì anh em mình kéo về thêm món cải thiện."
Minh Tây lập tức nhớ lại cảnh tượng năm xưa bị lợn rừng vồ, đôi chân lại run b.ắ.n lên, anh cố nén nỗi sợ hãi mà gầm lên với Minh Bắc một câu: "Đừng có nhắc đến lợn rừng nữa!"
Suốt quãng đường lên núi, Minh Bắc vẫn không hiểu nổi vì sao nhị ca nhà mình lại không vui: "Nhị ca đúng là khiêm tốn quá mức, chuyện vẻ vang thế mà chẳng thèm kể.
Phải là em thì người ta không nhắc em cũng phải đem ra khoe khoang suốt ngày cho bõ."
Trăn Trăn đứng bên cạnh xoa cằm suy nghĩ nghiêm túc: "Thiếu niên à, hay là gọi một con lợn rừng tới cho anh tát một phát thử xem nhé?"
