Vô Tình Sinh Vào Thập Niên 60 - Chương 134
Cập nhật lúc: 14/01/2026 14:32
Ánh mắt sắc như d.a.o cau của Trăn Trăn phóng tới khiến Minh Bắc sợ đến mức giữ khư khư cái xe đạp không dám nhúc nhích, hệt như cái ngày gặp Đại Hoàng, trông đáng sợ vô cùng.
Cắn răng một cái, Minh Bắc đầy luyến tiếc móc ra một hào: "Hay là cho em một hào này đi mua cái gì ngon ngon mà ăn."
Trăn Trăn liếc nhìn tờ một hào kia, vẻ mặt đầy ghét bỏ: "Có tác dụng gì chứ?
Hạt hướng dương lễ Tết mới được mua hai lạng mỗi người, em cầm một hào này mà không có phiếu thì làm được cái tích sự gì?"
Minh Bắc xót xa nhìn bốn hào lẻ còn lại trong tay: "Vé xem phim đã mất một hào bảy rồi, em làm ơn để lại cho anh chút đỉnh đi."
Trăn Trăn nhìn chằm chằm Minh Bắc: "Được thôi, em chẳng cần xu nào cả.
Chờ về đến nhà, em sẽ thưa với bố và bà là anh đi xe đạp làm em ngã lộn nhào xuống đất."
"Cho, cho, anh cho là được chứ gì!" Minh Bắc phân vân nhìn mấy tờ tiền lẻ trong tay, đắn đo mãi mới đưa thêm một hào nữa qua: "Cho em thêm một hào nữa, tiền vé xem phim anh tự bỏ thêm bốn xu, thế này được chưa?"
Trăn Trăn giơ tay nhận lấy hai hào bỏ vào túi, hớn hở vỗ vỗ vào yên xe: "Tàm tạm vậy, lần sau mà còn làm em ngã nữa là em mách bố thật đấy."
Minh Bắc nghe vậy rụt cả cổ lại: "Đừng có mách bố, trong mắt bố cái xe đạp này còn quý hơn cả thằng con trai ruột này nhiều."
Trăn Trăn lườm anh một cái: "Cứ thích nói thật làm gì không biết!"
"Phụt..." Một tiếng cười trong trẻo vang lên.
Minh Bắc và Trăn Trăn theo tiếng động nhìn sang thì thấy một cô bé mặc áo đỏ đang đứng đó cười nhìn hai người.
Thấy hai anh em quay đầu lại, cô bé có chút ngượng ngùng: "Vừa nãy tiếng hai người ngã to quá làm tôi giật mình.
Định chạy lại đỡ thì hai anh em lại bắt đầu đấu khẩu, tôi chẳng nỡ ngắt lời.
Hai người không sao chứ?"
Minh Bắc cười ngô nghê, gãi gãi đầu chẳng biết nói gì, tai và cổ đỏ rần lên một mảng.
Trăn Trăn thực sự không hiểu nổi chưa nói được câu nào thì có gì mà phải đỏ mặt.
Nhưng nhìn bộ dạng Minh Bắc lúc này, chắc hẳn đầu óc đã trống rỗng rồi, cô bé liền vội vàng chào hỏi: "Em chào chị ạ, xin lỗi vì vừa nãy đã làm chị giật mình."
"Không sao, không sao, hai em không ngã đau là tốt rồi." Cô bé vuốt b.í.m tóc cười nói: "Hai em cũng đi xem phim à?
Thế thì phải nhanh chân lên, chín giờ rưỡi phim bắt đầu rồi, giờ chắc cũng chín giờ kém đấy."
Trăn Trăn không có đồng hồ nên chẳng rõ thời gian, nhưng lúc họ ra khỏi nhà cũng gần tám giờ rưỡi, giờ này chắc cũng chín giờ hơn thật.
Minh Bắc định thần lại, rút cái giẻ lau dưới yên xe ra lau sạch bụi trên xe, chỉnh lại ghi-đông rồi vội giục Trăn Trăn lên xe: "Nhanh lên, không là mình muộn mất."
Trăn Trăn ngoái lại nhìn Minh Bắc một cái, rồi nhanh nhảu hỏi cô gái kia: "Chị ơi, chị cũng đi xem phim ạ?
Hay chị ngồi lên sau xe anh em đèo đi cùng cho kịp, không là muộn đấy ạ."
Cô gái đỏ mặt liếc nhìn Lý Minh Bắc một cái, xua tay liên tục: "Không cần đâu, hai em cứ đi trước đi.
Ở đây cũng gần, chị có sẵn vé rồi, vào là xem được ngay."
Trăn Trăn tiếc nuối nhìn cô gái: "Vâng ạ, vậy lát nữa gặp lại." Nói xong cô bé vỗ vỗ vào cánh tay Minh Bắc.
Lúc này anh chàng mới phản ứng lại, đỏ mặt lí nhí nói một câu: "Chào nhé", rồi đạp xe chạy biến.
Trăn Trăn không để ý, Minh Bắc đã phóng vèo đi được bảy tám mét.
Cô bé tức đến mức nhảy dựng lên ở phía sau: "Lý Minh Bắc, anh có giỏi thì đạp nhanh hơn nữa đi!"
Minh Bắc bấy giờ mới nhớ ra mình bỏ quên Trăn Trăn, vội vàng phanh xe chờ em gái nhảy lên yên sau rồi lại bắt đầu guồng chân.
Quãng đường bốn năm cây số mà Lý Minh Bắc đạp đúng năm phút đã tới nơi.
Trăn Trăn vỗ vỗ vào lưng anh, mặt đầy khó hiểu: "Anh đạp nhanh thế làm cái gì?"
Minh Bắc cười hì hì: "Thì...
hơi ngượng chút thôi."
Trăn Trăn cạn lời lườm anh, chẳng biết nói gì hơn.
Ngược lại, thấy cô gái kia chưa theo kịp, Minh Bắc đã lấy lại vẻ bình thường.
Anh tìm một chỗ râm mát khóa xe lại, rồi lấy tiền mua hai tờ vé phim, vội vàng dẫn Trăn Trăn vào trong.
Rạp chiếu phim của nhà máy Thủy Giải dạo này đang chiếu bộ phim "Địa lôi chiến".
Vùng Bắc Xá hẻo lánh nên phim mới lúc nào cũng chiếu muộn hơn nơi khác.
Nghe Minh Đông nói từ mùa hè năm ngoái các rạp ở Băng Thành đã chiếu rồi, vậy mà ở đây mới chiếu được hai tháng.
Dù trên vé có ghi hàng và số ghế nhưng hầu như ai vào trước ngồi trước.
Minh Bắc và Trăn Trăn đến hơi muộn nên rạp gần như đã kín chỗ.
Minh Bắc nghếch cổ thấy hàng đầu vẫn còn mấy ghế trống, định dắt Trăn Trăn qua đó.
Trăn Trăn dùng sức kéo anh lại, dẫn thẳng ra hàng cuối ngồi xuống.
Minh Bắc nhăn nhó xoa cánh tay: "Em gái ơi sao tay em khỏe thế, vừa nãy anh chẳng kéo nổi em luôn."
