Vô Tình Sinh Vào Thập Niên 60 - Chương 160
Cập nhật lúc: 14/01/2026 14:39
Chỉ thấy Thiên Hồ đang nằm thu mình trong góc với vẻ mặt đầy ấm ức, còn Hồng Thiêu Kê Khối thì đứng oai phong lẫm liệt trên lưng Hồng Trung, nhìn Thiên Hồ chằm chằm, trong mỏ còn vương mấy sợi lông ch.ó.
Cái vẻ mặt đắc ý tột độ đó khiến Trăn Trăn nhìn mà chỉ muốn lấy cái chậu đập cho nó một phát.
Trăn Trăn ngủ một giấc đến tận sáng bạch.
Khi cô tỉnh dậy, Minh Bắc đã gội đầu xong, đang để cái đầu ướt sũng soi đi soi lại trước chiếc gương duy nhất trong nhà.
Ôm chăn ngồi dậy, Trăn Trăn ngáp một cái: "Sáng sớm ra anh làm đỏm cái gì thế?
Ai biết thì bảo đi xem phim, ai không biết lại tưởng anh đi xem mắt ấy chứ."
Vành tai Minh Bắc đỏ rực một mảng, cậu ta lau tóc loạn xạ, cứng miệng cãi lại một câu: "Chẳng phải anh coi trọng anh Ba sao?
Bao nhiêu năm qua anh ấy mới chịu chi một lần, anh cũng phải gội cái đầu để tỏ lòng tôn kính chứ."
Minh Nam ngậm miếng bánh đứng ở cửa, lười biếng đáp lại: "Đừng có lấy anh ra làm cái cớ.
Buổi tối giục giã năm lần bảy lượt mới chịu rửa chân, giờ lại bày đặt sạch sẽ, ai mà tin được."
Minh Bắc hoàn toàn coi như không nghe thấy, còn cầm cái kéo lớn tự tỉa tót tóc cho mình, sau đó mới đắc ý xoa xoa đầu đi ra ngoài.
Trăn Trăn nhìn Minh Bắc tự cắt tóc mình trông nham nhở như ch.ó gặm, lập tức chấn kinh: "Anh Ba, anh có thấy mắt anh Tư có vấn đề không?"
Minh Nam im lặng một lúc: "Anh thấy chắc là có đấy, hay là thôi mình đừng đi xem phim nữa, anh cứ cảm thấy với cái nhãn quang này của Minh Bắc thì cô gái cậu ta nhìn trúng cũng chẳng đẹp đẽ gì cho cam."
Trăn Trăn đắn đo một hồi, vẫn không nhịn được mà nói đỡ cho Minh Bắc một câu: "Biết đâu đây là lần duy nhất mắt anh Tư tinh tường thì sao."
Để bù đắp cho sự hụt hẫng vì trưa nay không được ăn thịt, sáng ra Minh Bắc đã chén sạch nửa chậu thịt hươu còn thừa tối qua với bánh đại bính.
Đánh một cái ợ no nê, cậu ta vội vàng thay chiếc áo bông bên ngoài bằng một chiếc áo đại hành sạch sẽ.
Đây là chiếc áo Minh Đông mặc chật rồi cho cậu ta, tuy có hơi cũ một chút nhưng được cái chất vải tốt, mặc vào trông rất đứng dáng và không có miếng vá nào.
Minh Tây và Minh Nam nhìn cậu ta mà cười ngất, nhưng Minh Bắc chẳng nhận ra có gì sai sót.
Cho đến khi sắp ra khỏi cửa mới chợt nhận ra: bên trong có mặc bảnh bao đến đâu cũng vô dụng, vì bên ngoài vẫn phải khoác chiếc áo da to sụ đen thui, lại thêm cái mũ da, chàng trai có tinh thần đến mấy nhìn từ xa cũng chẳng khác gì một ông chú.
Minh Bắc tức thì nản chí, nhìn lớp tuyết dày đặc bên ngoài mà bỗng chẳng muốn đi nữa: "Hay là đợi sang xuân rồi hãy đi xem phim vậy."
"Thế cũng được." Minh Nam đồng ý ngay tắp lự: "Dù sao anh cũng đỡ tốn tiền." Minh Nam ngồi xuống kháng, kéo Minh Tây lại nói: "Mấy đứa bạn cùng lớp của em đều bảo kỳ nghỉ đông này sẽ đi xem mắt."
Minh Tây cũng gật đầu theo: "Lớp 12 mới xem mắt là hơi muộn rồi đấy, anh nhớ hồi bọn anh học lớp 9 đã có khối người đi xem mắt rồi, đúng không Minh Bắc?"
Minh Bắc ngẩn người, nhiệt độ trong phòng gần 30 độ đã làm cậu ta mồ hôi đầm đìa.
Chiếc áo da mới cởi được một nửa lại lẳng lặng được mặc vào: "Ấy cái đó, anh Ba, hay là mình vẫn đi xem phim đi, biết đâu lại có phim mới lên sóng."
Minh Nam và Minh Tây nhìn nhau, trong mắt đều là ý cười gian xảo: "Đúng rồi đấy, đi thôi đi thôi, trưa nay anh mời chú ăn cơm."
Minh Tây có tiền phụ cấp ở quân đội khá cao, lại có cả phiếu lương thực toàn tỉnh, anh cất kỹ tiền và phiếu rồi cũng đi theo góp vui.
Minh Tây từ trong kho lấy ra một chiếc xe trượt tuyết lớn, đặt thêm một tấm nệm bông lên ván gỗ.
Trăn Trăn ngồi lên trên, Minh Tây và Minh Nam hai người kéo xe đi ra ngoài.
Bây giờ tuyết vừa dày vừa nén c.h.ặ.t, Minh Tây và Minh Nam kéo xe chạy băng băng.
Minh Bắc chẳng biết đang mơ mộng điều gì, cứ như đang du hồn ngoài không gian, thi thoảng lại cười ngớ ngẩn một cái.
Cũng may thời đại này không có xe cộ gì, chứ nếu ở hậu thế, chắc chắn đã gây ra t.a.i n.ạ.n giao thông rồi.
Bốn anh em đi tới nhà máy thủy phân.
Lúc đi ngang qua khu tập thể nơi Ô Khắc Thu ở, bước chân Minh Bắc bỗng trở nên ngập ngừng, lề mề.
Trăn Trăn dùng ý thức quan sát xung quanh, tình cờ nhìn thấy Ô Khắc Thu đang dắt em trai cô ấy ở phía trước không xa.
Minh Bắc thấy sắp đi tới phía sau tòa nhà của Ô Khắc Thu, thật sự không nhịn được nữa bèn ngồi xuống một gốc cây, cường điệu lau mồ hôi trán: "Ôi trời, mệt c.h.ế.t mất thôi, phải ngồi xuống nghỉ chân một lát mới được."
Minh Nam không nhịn được đá một đống tuyết về phía cậu ta: "Suốt quãng đường đều là em với anh Hai kéo Trăn Trăn, anh mệt cái nỗi gì hả, mau đứng dậy đi!"
"Anh thật sự đi không nổi nữa rồi, anh Ba." Minh Bắc ngồi bệt dưới đất, tặc lưỡi: "Anh hơi khát, hay là vào nhà ai đó xin bát nước uống nhỉ."
