Vô Tình Sinh Vào Thập Niên 60 - Chương 162
Cập nhật lúc: 14/01/2026 14:40
Chỉ thấy Minh Bắc nhìn dòng chữ "Hai hào một vé" ở cửa bán vé mà ngây người, vành tai đang đỏ bừng bỗng chốc trắng bệch: "Vé phim tăng giá rồi sao?"
"Vâng." Ô Vãn Thu gật đầu: "Người đến xem phim đông quá, công nhân viên có ý kiến nên rạp mới tăng lên hai hào một vé."
Vốn định đợi Minh Tây tới trả tiền, nhưng vừa rồi trót khoác lác trước mặt Ô Vãn Thu là mình chạy lên mua vé, lại thấy cô nàng đang đứng đợi Trăn Trăn, anh đành bấm bụng làm sang.
Minh Bắc rút trong túi ra một nắm tiền lẻ, đếm mãi mới đủ tám hào, run rẩy đưa tiền vào khe cửa vé, mặt nhăn nhó vì xót của: "Mua bốn vé."
Bên trong nhanh ch.óng nhận tiền, ném ra bốn tấm vé.
Minh Bắc nhét năm xu còn lại vào túi, nắm c.h.ặ.t vé rồi mới xỏ lại bao tay.
Minh Tây ở trong quân đội luyện b.ắ.n s.ú.n.g nên mắt rất tinh, dù đứng xa không thấy rõ nhưng nhìn hành động của Minh Bắc cũng đoán được anh chàng đã mua vé xong.
Minh Tây cười híp mắt, kéo dây thừng: "Đi thôi, xem phim nào."
Đợi vài phút sau ba người mới tới nơi, Trăn Trăn nhảy khỏi xe trượt, khoác tay Ô Vãn Thu: "Chị Vãn Thu, lâu rồi không gặp, chị càng ngày càng xinh ra đấy."
"Cái miệng dẻo nhẹt." Ô Vãn Thu nựng cái má phúng phính của Trăn Trăn, đưa vé cho người kiểm soát, Minh Bắc vội vàng bám theo sau.
Trăn Trăn xem phim không thích ngồi phía trước vì lóa mắt và ồn ào, cô thích phía sau yên tĩnh hơn.
Ô Vãn Thu từng đi xem phim với cô vài lần nên hiểu ý, dắt tay cô ngồi thẳng xuống hàng cuối cùng.
Minh Bắc trố mắt nhìn Ô Vãn Thu bị Trăn Trăn và thằng nhóc nhà họ Ô kẹp giữa, đành ngậm ngùi ngồi cạnh Trăn Trăn.
Minh Tây đặt xe trượt xuống chân, chưa kịp ngồi xuống thì Minh Bắc đã lén lút thò tay ra, thì thầm: "Anh, cho em xin tiền vé, tám hào."
Minh Tây cười khẩy, vỗ bốp vào tay cậu em: "Mày mua vé rồi thì mời đi chứ, sao lại đòi tiền anh?"
Minh Bắc cuống quýt nhưng không dám nói to, chỉ biết nghiêng người nháy mắt ra hiệu: "Kìa, chẳng phải bảo là anh mời sao?"
"Ừ!" Minh Tây giả vờ ngơ ngác: "Thế ai mượn mày chạy lên mua trước?"
Minh Bắc vốn vụng chèo khéo chống, nghĩ đến số tiền tiết kiệm từ việc nhịn ăn nhịn mặc mua vở suốt nửa năm trời bỗng chốc tan thành mây khói, anh xót xa đến đỏ cả mắt.
Nhưng vì có Ô Vãn Thu ngồi sau nên anh không dám ho he gì, chỉ biết hậm hực nhìn Minh Tây trân trân.
Thấy Minh Bắc sắp khóc đến nơi, Minh Tây mới cười rồi móc một nắm tiền nhét vào tay cậu: "Trả mày này, đừng có mà rơi nước mắt cá sấu, người ta đang nhìn kìa."
Minh Bắc quay lưng lại đếm tiền, thấy Minh Tây đưa hẳn chín hào tám xu thì lập tức nhét vào túi, toe toét cười: "Lần sau em lại chạy lên trước mua vé cho anh nhé."
Minh Tây xoa đầu Minh Bắc cười mắng: "Đồ ngốc!"
*
Trước mặt Ô Vãn Thu, Minh Tây và Minh Nam tỏ ra vô cùng nghiêm túc, cất hết bộ dạng trêu chọc em trai ở nhà đi để chăm chú xem phim.
Thời bấy giờ rạp toàn chiếu phim đề tài yêu nước, kháng chiến, Minh Tây ở trường quân đội đã xem phát chán, thậm chí có bộ ở Bắc Xã còn chưa chiếu anh đã xem đến thuộc lòng.
Minh Nam cả năm qua chỉ biết vùi đầu vào học hành, tuổi ăn tuổi lớn nên tiền bạc lương thực gia đình gửi cho đều dồn vào ăn uống.
Anh thương Lý Mộc Võ làm lụng vất vả, ở trường chỉ dám chắt bóp từng đồng, nói gì đến chuyện xem phim, ngay cả cửa rạp anh còn chưa từng đặt chân tới.
Ngồi trong rạp phim sau bao ngày xa cách, Minh Nam xem một cách say sưa, thỉnh thoảng lại vỗ đùi cười sảng khoái theo tình tiết, còn thằng em ngốc nghếch thì sớm đã bị anh quẳng ra sau đầu.
Mọi người đều chăm chú xem, duy chỉ có Minh Bắc là tâm hồn treo ngược cành cây.
Anh ngồi trên ghế, thi thoảng lại liếc trộm sang Ô Vãn Thu.
Thấy cô nàng chẳng thèm ngó ngàng gì đến phía này, Minh Bắc cứ đinh ninh là do mình mặc xấu quá nên vội vàng cởi áo da ra, tháo mũ đặt lên đùi.
Trong rạp tuy có lò sưởi nhưng vì không gian quá rộng và trống trải nên không khí lạnh hơn ở nhà nhiều.
Đa số người xem đều mặc nguyên áo da, ai khỏe lắm thì mới mở cúc cho thoáng, còn kiểu phô trương không sợ lạnh mà cởi hẳn áo ra như Minh Bắc thì đúng là "độc nhất vô nhị".
Trăn Trăn bị hành động của anh làm xao nhãng.
Nhờ ánh sáng le lói từ màn ảnh, cô nhìn thấy mái tóc lởm chởm như ch.ó gặm của Minh Bắc mà chỉ muốn ôm mặt.
Cái kiểu tóc này đúng là không thể chịu nổi, quá đau mắt.
Minh Bắc vẫn không hề hay biết, chỉnh lại chiếc áo đại bát của mình rồi ngồi ngay ngắn như phỗng.
Trăn Trăn sợ anh bị cảm lạnh bèn ghé tai nói nhỏ: "Trời tối thui thế này, chẳng ai nhìn thấy anh đâu, anh cởi áo hơi sớm rồi đấy."
Cảm nhận được luồng gió lạnh luồn qua lớp áo mỏng vào da thịt, Minh Bắc gật đầu thì thầm: "Cũng thấy hơi lạnh thật." Nhưng vì vừa mới cởi ra nên anh ngại không dám đứng dậy mặc lại, chỉ đành lặng lẽ kéo chiếc áo da đắp lên cổ, gói ghém bản thân thật kỹ.
