Vô Tình Sinh Vào Thập Niên 60 - Chương 197
Cập nhật lúc: 14/01/2026 14:46
Đẩy gọng kính trên sống mũi, ông xuống giường đi ra cửa sổ nhìn ra ngoài, chỉ thấy lúc này chim hót hoa nở, xa xa có núi cao làm bình phong, dường như là chốn Đào Nguyên tách biệt với thế gian.
Vong Ngã đoán đây là nhà của cô bé tên Trăn Trăn kia.
Sợ sự hiện diện của mình ảnh hưởng đến gia đình cô, ông vội đẩy cửa phòng hỏi một câu: "Có ai không?" Trong căn lầu nhỏ yên tĩnh lạ thường, hoàn toàn không có tiếng trả lời.
Vong Ngã theo cầu thang đi xuống phòng khách.
Ông thấy trên bàn trà có một tờ giấy trắng, liền cầm lên xem, chỉ thấy trên đó là một đoạn chữ viết còn non nớt: "Ông nội Vong Ngã, trong bếp có mì và thịt bò cà chua, ông dậy thì hâm nóng lại là ăn được.
Nơi này rất an toàn, không ai vào được đâu, ông cứ yên tâm dưỡng bệnh ở đây nhé.
Trong thư phòng có giấy b.út và sách để ông giải khuây khi buồn chán, chỉ là nơi này không có điện nên đành để ông chịu thiệt dùng đèn dầu vậy.
—— Trăn Trăn."
Xem xong mẩu giấy, Vong Ngã không vội vào bếp mà đi ra cửa nhìn quanh.
Chỉ thấy nơi này bốn bề đều là núi, bao bọc lấy mảnh đất ở giữa như một vòng tròn.
Vong Ngã không đi lại gần xem kỹ, nhưng chỉ bằng mắt thường cũng thực sự không tìm thấy lối ra vào.
Nhìn đàn chim đậu trên cây táo, chú thỏ chạy trên bãi cỏ, hoa tươi trước hiên nhà, mọi thứ ở đây đều khiến Vong Ngã cảm thấy vô cùng thoải mái.
Ông quay vào phòng, xới bát mì còn sót lại trong nồi, xì xụp ăn hai miếng thật lớn.
Vong Ngã tựa lưng vào ghế, để lộ nụ cười an tâm.
Trăn Trăn bận rộn cả ngày, ước chừng gần năm giờ mới từ trong hang núi chui ra.
Phải nói rằng Vong Ngã cực kỳ yêu sách, dù bị thương như vậy nhưng hễ thấy sách trong thư phòng là không dời bước nổi, cầm một cuốn lên ngồi trước bàn mà quên mình đọc say sưa.
Trăn Trăn gõ cửa phòng, Vong Ngã ngẩng đầu thấy cô tới liền vội đứng dậy đón tiếp, cúi người chào thật sâu: "Cảm ơn tiểu hữu Trăn Trăn đã cứu mạng."
"Đừng đừng đừng!" Trăn Trăn vội vàng né tránh, có chút ngại ngùng gãi đầu: "Ông là đại thụ văn học đáng kính, sao có thể cúi chào cháu chứ?"
Vong Ngã cười khổ một tiếng, lắc đầu nhưng không nói quá nhiều mà hỏi ra thắc mắc trong lòng: "Trăn Trăn, đây là đâu vậy?
Nhìn nơi này bốn phía không thông, sao lại có căn nhà đẹp thế này?"
"Ồ!" Trăn Trăn chớp mắt, cười hồn nhiên đáp: "Cháu cũng không biết đây gọi là gì.
Có một lần cháu đuổi theo chú thỏ rừng đến đây thì phát hiện có một tòa lầu tây, bên trong có một bức thư nói chủ nhân tặng nơi này cho người có duyên.
Cháu thấy ông bị người ta đ.á.n.h, chắc là muốn tìm nơi không người để tĩnh dưỡng nên mới đưa ông đến đây." Trăn Trăn nhìn Vong Ngã, ngập ngừng hỏi một câu: "Ông có muốn về nhà không ạ?
Nhưng cháu thấy bây giờ ông về thì không an toàn lắm."
"Phải, cháu nói đúng, còn làm liên lụy đến họ." Vong Ngã nhìn Trăn Trăn, nghiêm túc hỏi: "Vậy tiểu hữu Trăn Trăn, ta có thể xin ở nhờ nơi này không?
Ta tuy không có tiền nhưng lại có cả một bụng kiến thức, nếu cháu không chê, ta nguyện ý làm thầy của cháu."
Trăn Trăn gật đầu lia lịa, gương mặt nhỏ nhắn cười tươi như hoa: "Dạ dạ, cháu đồng ý ạ!"
56.
Thứ Bảy chương một
Vong Ngã là một văn nhân có khí tiết rất mạnh, xưa nay luôn tôn thờ tư tưởng "Ninh vi ngọc toái, bất vi ngõa toàn".
Đồng thời ông lại rất đơn thuần, tin tưởng và tín nhiệm mọi điều tốt đẹp.
Có lẽ là tâm lý trốn tránh, ông không biết sau khi ngủ say mình đã được chở bằng xe đi bao xa, nhưng ông hoàn toàn không muốn hỏi han nhiều, người ta cứu cả mạng mình rồi, hỏi nhiều làm gì.
Nghĩ đến người vợ và con cháu ở nhà, Vong Ngã thở dài.
Điều ông không ngờ tới nhất chính là người làm tổn thương ông sâu sắc nhất lại chính là người nhà mình.
Khi ông mang thân hình đầy thương tích về nhà, thứ ông đối mặt lại là cánh cửa khóa c.h.ặ.t, người vợ tào khang và những đứa con yêu quý cả đời lại từ chối mở cửa cho ông vì sợ ông làm liên lụy đến gia đình.
Vong Ngã không còn nơi nào để đi, chỉ biết kiên trì gõ cửa suốt hơn một tiếng đồng hồ. Dường như sợ gây ra phiền phức, người vợ cuối cùng cũng mở một khe cửa cho người đó vào, nhưng lại coi như không thấy những vết thương khắp người đương sự, chỉ lạnh lùng nói một câu: "Đừng có làm khổ lây sang cả nhà." Nói đoạn liền đóng cửa phòng đi ngủ một mình.
Đêm hôm đó, gian phòng của mấy người con trai đều im phăng phắc, không một ai ra ngoài nhìn người đó lấy một lần.
Vong Ngã nhìn Trăn Trăn, không ngờ người cứu mạng mình, sưởi ấm lòng mình lại là một độc giả nhỏ tuổi như vậy.
Vong Ngã cảm thấy, chỉ dựa vào điều này thôi thì những bài văn viết suốt bao năm qua cũng không hề uổng phí.
"Ta thấy cháu tuổi còn nhỏ mà đã đọc hiểu được văn của ta rồi sao?" Vong Ngã mỉm cười hỏi cô, trong khi để mặc Trăn Trăn xử lý vết thương cho mình.
