Vô Tình Sinh Vào Thập Niên 60 - Chương 2
Cập nhật lúc: 14/01/2026 10:39
Khu Bắc Chá là một thị trấn nhỏ được bao bọc bởi những ngọn núi lớn.
Nhà họ Lý tuy ở trong thị trấn nhưng vì dân cư thưa thớt nên nhà nọ cách nhà kia cũng không gần lắm.
May mà Lý Minh Bắc chân tay nhanh lẹ, chẳng mấy chốc đã chạy đến nhà thím ba.
Lưu Tú Lan, vợ của người con trai thứ ba của Lý Lão Thái Thái, đang nấu cháo ngô thì bỗng nghe thấy tiếng ch.ó sủa từ xa.
Cô đứng dậy, vừa đổ đống bẹ cải bắp băm nhỏ vào nồi cháo khuấy đều, vừa gọi con trai: "Quang Tử, xem có phải mấy anh bên nhà bác hai con sang không."
Lý Minh Quang mở cửa ló đầu ra nhìn, thấy đúng là Lý Minh Bắc đang đẩy cổng nhà mình, liền quay lại bảo: "Mẹ ơi, anh Bắc sang này."
"Chắc chắn là bác hai sắp sinh rồi." Lưu Tú Lan quẹt tay vào áo, quay sang bảo con trai lớn: "Minh Vinh, vào trông nồi cho mẹ, mẹ sang nhà nội một chuyến." Nói đoạn, cô vội vã đi theo Minh Bắc.
Vương Tố Phân, con dâu thứ hai của Lý Lão Thái Thái, đã từng sinh bốn đứa con, nên dù giờ tuổi tác có hơi lớn nhưng đường sinh nở lại mở rất nhanh.
Khi Lưu Tú Lan đến nơi thì Vương Tố Phân đã sắp sinh đến nơi rồi.
Vội vàng rửa tay, Lưu Tú Lan lại gần xoa bụng Vương Tố Phân rồi nói với Lý Lão Thái Thái: "Mẹ, mẹ nghỉ tay đi, ở đây có con lo rồi."
Lý Lão Thái Thái thuận thế ngồi xuống cạnh giường, nhường chỗ cho con dâu thứ ba, lau mồ hôi trên trán nói: "Già rồi nên chẳng còn sức nữa, hồi đó cái Phân sinh thằng Bắc cũng là mẹ đỡ đẻ đấy chứ."
Lưu Tú Lan vừa giúp Vương Tố Phân đẩy bụng vừa nói: "Thằng Bắc đã tám tuổi rồi, chuyện từ đời thuở nào rồi mẹ."
Vương Tố Phân nghe thấy cũng muốn cười nhưng lại sợ mất sức, liền c.ắ.n c.h.ặ.t môi lấy đà rặn xuống.
Lưu Tú Lan lập tức reo lên: "Ái chà, thấy đầu rồi, chị hai ơi, chị ráng thêm chút sức nữa!" Vương Tố Phân nghiến c.h.ặ.t răng, nín thở, dồn hết sức xuống dưới.
Cơn đau khó nén khiến Vương Tố Phân không tự chủ được mà phát ra những tiếng rên rỉ, mồ hôi trên trán làm ướt đẫm những lọn tóc, bết dính vào mặt.
Ngay khi Vương Tố Phân cảm thấy mình sắp không trụ vững được nữa, một luồng khí ấm áp từ trong bụng xoay chuyển, theo dòng m.á.u luân chuyển khắp cơ thể, giúp cô từ từ khôi phục lại sức lực, tinh thần cũng sảng khoái hơn nhiều.
"Oa oa oa..." Tiếng khóc trong trẻo vang vọng khắp gian nhà đất.
Lưu Tú Lan đỡ lấy đứa trẻ đỏ hỏn, liếc nhìn một cái rồi lập tức toét miệng cười: "Mẹ ơi, chị hai sinh được một tiểu nha đầu rồi!"
"Thật sao?
Cho mẹ xem nào!" Lý Lão Thái Thái rướn người tới, Lưu Tú Lan đã nhanh tay nhanh chân lau sạch cho đứa trẻ, quấn vào chiếc chăn bông nhỏ đã chuẩn bị sẵn rồi đưa vào lòng Lý Lão Thái Thái.
Lý Lão Thái Thái vén chăn nhìn vào trong, lập tức mày mở mặt rạng: "Đúng là một tiểu nha đầu thật rồi.
Bà già này sinh được bốn thằng con trai, cứ ngỡ số không có con gái thì có đứa cháu gái cũng được, ai dè cái lũ các anh các chị cứ hết đứa này đến đứa khác sinh con trai, bà cứ ngỡ đời này không được bế cháu gái rồi chứ."
"Chị hai số tốt, sau này có con gái để yêu thương." Lưu Tú Lan mỉm cười, nhanh nhẹn thu dọn cho Vương Tố Phân, rửa tay rồi cầm lấy áo bảo: "Mẹ, vậy mẹ cứ thong thả, con về đây."
"Đừng về, ở lại đây mà ăn." Lý Lão Thái Thái ôm cháu gái, mắt cũng chẳng thèm ngước lên: "Giờ này cô về nhà chắc nồi cũng chẳng còn cái gì đâu.
Hôm nay tôi bảo Quế Hoa hầm cải bắp khoai tây, còn nấu cả cháo nữa."
Vương Tố Phân nằm trong chăn cũng khuyên thêm một câu: "Cũng chẳng phải người ngoài, khách sáo làm gì, thím ba ở lại đây ăn đi."
Lưu Tú Lan buổi sáng mới húp được mấy miếng nước loãng, lúc này bụng đã kêu sùng sục rồi.
Tính tình cô vốn sảng khoái, quan hệ chị em dâu với Vương Tố Phân cũng tốt, nên không khách khí nữa, cười nói: "Vậy con làm phiền chị hai quá."
"Có gì đâu nào." Lý Lão Thái Thái không để bụng nói: "Nếu là ngày thường có đại hỉ thế này, kiểu gì cũng phải mua ít thịt về gói bánh sủi cảo ăn cho đã thèm.
Haiz, đều tại hai năm nay mất mùa, mấy tháng nay chẳng lĩnh đủ định mức lương thực.
Nếu không phải chúng ta tự khai hoang trồng ít rau củ, e là đến cái bụng cũng chẳng được no."
"Chẳng sai." Lưu Tú Lan cũng thở dài theo: "Con nghe Mộc Sâm nói, năm nay lương thực ở nông thôn thu hoạch được cũng không ít, nhưng đều điều phối ra ngoài núi hết rồi, vì thế chúng ta mới không lĩnh được lương thực cung ứng.
Nếu không phải nghe lời mẹ, nhà con cũng trồng ít đất, e là giờ đến cháo ngô cũng không có mà húp."
Lý Lão Thái Thái là người từ xã hội cũ bước qua, từ nhỏ đã nếm đủ mùi cực khổ, bà có một sự khát khao và bất an tột độ đối với lương thực.
Mặc dù cả nhà họ Lý đều có hộ khẩu, hàng tháng đều cầm sổ gạo đi lĩnh lương thực cung ứng, nhưng Lý Lão Thái Thái vẫn thấy không yên tâm.
