Vô Tình Sinh Vào Thập Niên 60 - Chương 205

Cập nhật lúc: 14/01/2026 14:48

Đội chiến đấu không tin vào chuyện ma quỷ nên đã đào sâu hơn một mét, nhưng ngay cả một mẩu gỗ vụn cũng không thấy.

Họ không hề biết rằng, sau khi họ rời đi, hai ông bà lão đóng cửa lại lấy xẻng chọc xuống hố, một tiếng "keng" vang lên chạm vào rương gỗ.

Hai người gạt lớp đất ra nhìn, chiếc rương chỉ cách đáy hố lúc nãy đúng một centimet.

Một số quân canh lục soát được sách vở tài liệu của người ta đem vứt thành đống, vừa mới châm lửa đốt trụi thì sau lưng đống củi nhà mình cũng bốc cháy đùng đùng, mà dập thế nào cũng không tắt, chỉ đành trơ mắt nhìn gia sản cháy sạch sành sanh.

Điều đáng sợ nhất là, hễ ai làm những chuyện ác như trên thì vườn tược nhà đó trồng bất cứ thứ gì cũng đều thất thu.

Những loại cây đã kết trái trổ bông nếu không thối rữa sau một đêm thì bông lúa vốn căng mẩy cũng trở nên lép kẹp, còn những kẻ chỉ dán biểu ngữ hô khẩu hiệu suông thì lại chẳng gặp chuyện gì.

Chuyện như vậy xảy ra một lần là tình cờ, hai lần là ngẫu nhiên, nhưng số lần tăng lên và lần nào sau khi đ.á.n.h người hay phóng hỏa cũng gặp chuyện thì không thể không khiến người ta nghi ngại.

Thậm chí có kẻ còn lẩm bẩm hay là oan hồn của những người bị hại quay về báo thù.

Chuyện xôn xao đến mức cấp trên cũng biết, còn cử điều tra viên về xác minh đặc biệt, nhưng mọi việc nhìn qua đều là tai nạn, hoàn toàn không có dấu vết của con người.

Cấp trên liền chỉnh huấn nhóm quân canh này một trận, cấm họ không được lan truyền tin đồn mê tín dị đoan, kẻ nào nói quá lời còn bị dán biểu ngữ cảnh cáo.

Vì những chuyện này khoa học không giải thích được, mà cũng không được phép dùng mê tín để giải thích, nên quân canh đành phải thu mình lại, không dám tùy tiện ra thủ với người khác nữa.

Đồ đạc tịch thu được cũng không dám đốt, không dám đập, chỉ đành chở từng xe từng xe đến trạm thu mua phế liệu, lại tạo cơ hội cho Trăn Trăn thu thập được thêm bao nhiêu là đồ tốt.

Nhờ màn giả thần giả quỷ của Trăn Trăn mà dọa cho đám đông khiếp vía, tình hình bên ngoài ngày một khởi sắc, phong trào của đám vệ binh cũng dần trở nên văn minh hơn. Nhân dịp cuối tuần đi đưa báo, Trăn Trăn đã khéo léo chuyển lời cho họ về tình hình chuyển biến tốt đẹp của thế giới bên ngoài. Những năm qua tiếp xúc với Trăn Trăn, Vong Ngã và những người khác đều cảm nhận được cô không chỉ thông minh xuất chúng mà khả năng học hỏi còn cực kỳ đáng nể. Hàng ngày cô đọc rất nhiều báo chí, khi bàn luận về thời cuộc không chỉ lưu loát trôi chảy mà còn phân tích thấu đáo, đ.á.n.h trúng điểm yếu, vì thế chẳng ai còn coi cô như một đứa trẻ.

Trăn Trăn đưa báo cho họ, ân cần hỏi han: "Hiện giờ bên ngoài đã yên bình hơn nhiều, không biết các thầy có muốn rời khỏi đây để trở lại với xã hội không?"

Mấy người họ nhìn nhau rồi đồng loạt lắc đầu, Ngài Vong Ngã cay đắng nói: "Dẫu không còn bị đ.á.n.h đập thì vẫn bị gán cho đủ thứ tội danh, hà tất phải bỏ ngày tháng yên ổn ở đây để ra ngoài chịu khổ nhục làm gì."

Trăn Trăn nhìn ông, gương mặt rạng rỡ ý cười: "Người khác không ra ngoài cũng được, nhưng thầy thì nhất định phải ra thôi." Ngài Vong Ngã giật mình, sắc mặt thoáng chút tái nhợt.

Thấy vậy Trăn Trăn không dám trêu nữa, vội vàng nói tiếp: "Em nghe người ta kháo nhau trên phố rằng thầy đã được đề cử giải Nobel Văn học, hiện giờ Đại sứ Thụy Quốc đang ráo riết tìm thầy khắp nơi.

Nếu thầy vẫn không lộ diện, e là nước Hoa mình sẽ đ.á.n.h mất cơ hội chạm tay vào giải Nobel Văn học đầu tiên trong lịch sử này mất."

Mọi người nghe xong nhao nhao đứng dậy chúc mừng Vong Ngã, nhưng ông vẫn còn đôi chút e ngại: "Tôi chỉ sợ chưa kịp gặp sứ giả Thụy Quốc đã bị tống giam rồi."

Trăn Trăn trầm ngâm hồi lâu rồi bảo: "Hay là thầy cứ viết cho em một lá thư, em sẽ thay thầy đưa cho sứ giả Thụy Quốc, đợi họ làm xong các thủ tục liên quan rồi chúng ta mới rời khỏi đây.

Sau khi thầy sang Thụy Quốc nhận giải, chi bằng cứ ở lại đó vài năm, đợi bên này sóng yên biển lặng rồi hãy trở về."

Vong Ngã gật đầu tán thành: "Cũng chỉ còn cách đó thôi.

Chỉ mong nhận giải xong có thể sớm ngày hồi hương, tôi cũng đã bát thập cổ lai hy rồi, nếu cứ ở lại Thụy Quốc, chẳng biết liệu có ngày được hồn về đất mẹ hay không."

Vong Ngã vốn có vài bệnh cũ, nhưng nhờ được "Quốc y thánh thủ" Cảnh Đông Ninh tận tình điều trị, lại thêm cuộc sống ở đây an nhàn, không phải lo toan việc đời, cơm nước đúng bữa, nghỉ ngơi điều độ nên sức khỏe rất ổn định.

Hàng ngày ông hết đọc sách lại viết chữ, còn theo Cảnh Đông Ninh ra ngoài tập Ngũ Cầm Hí, hai năm qua không chỉ thân thể cường tráng mà còn béo lên được năm cân.

Trăn Trăn tinh nghịch vỗ vỗ vào cái bụng hơi nhô ra của Vong Ngã, cười híp mắt: "Với thể trạng này của thầy, sống thêm mười năm tám năm nữa là chuyện nhỏ."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.