Vô Tình Sinh Vào Thập Niên 60 - Chương 266
Cập nhật lúc: 14/01/2026 15:00
Hai đứa con trai của Lý Mộc Văn là Minh Quân và Minh Kỷ cũng đều là sinh viên tốt nghiệp trường quân đội, tuổi còn trẻ mà đã có chức vị, tiền đồ trong quân ngũ vô cùng xán lạn.
Minh Quân và Minh Kỷ đều sinh ra sau ngày giải phóng, khi đó chức vị của Lý Mộc Văn đã không còn thấp, nên anh em họ từ nhỏ đã có môi trường sống và giáo d.ụ.c rất tốt.
Lý Mộc Văn thầm nghĩ, môi trường trưởng thành và trường học của năm đứa con nhà Lý Mộc Võ chắc chắn không bằng Minh Quân và Minh Kỷ, vậy mà cả năm đứa đều đỗ đại học, đủ thấy chúng đã học tập cần cù và chịu khó đến nhường nào.
Lý Mộc Văn bảo Minh Quân lấy chai rượu Mao Đài mang theo ra: "Đây là hỷ sự lớn nhất của nhà họ Lý chúng ta, hôm nay phải ăn mừng thật to mới được.
Đợi qua Tết cả nhà về Kinh Đô, mẹ và gia đình chú ba cứ ở lại nhà con, để con có cơ hội được phụng dưỡng mẹ."
Vợ của Lý Mộc Văn là Tiết Văn Hoa nghe vậy thì khẽ nhíu mày nhưng không nói gì.
Không phải bà chê bai người nhà quê, nhưng cả già trẻ lớn bé cộng lại cũng sáu bảy miệng ăn, nhà cửa có chứa xuể hay không là một chuyện, mà ở chung thế này chắc chắn sẽ ồn ào đến nhức đầu.
Lý Lão Thái tuy không để ý đến sắc mặt của Tiết Văn Hoa, nhưng cũng thẳng thừng từ chối: "Thôi không cần đâu, cái nhà này già trẻ lớn bé đủ cả, ở nhà anh chị chỉ tổ làm con Hoa nó thêm mệt người, mà chúng tôi cũng chẳng thấy tự nhiên.
Tết năm ngoái lúc anh về, Trăn Trăn có đưa hai thỏi vàng lớn đào được trong núi bảo anh đi mua nhà, anh đã mua được chưa?"
Gia đình Lý Lão Thái đến Kinh Đô chắc chắn phải dừng chân ở tứ hợp viện trước.
Lý Lão Thái nhân đây nói rõ ràng luôn cho mọi người biết đó là nhà của Trăn Trăn, tránh để lâu ngày sinh ra tâm địa khác thì lại mất tình anh em.
Lý Mộc Văn chưa kịp lên tiếng, cả nhà đã xôn xao như vỡ tổ: "Vàng lớn ư?
Là vàng thỏi phải không ạ?" Lý Mộc Sâm trợn mắt há mồm hỏi: "Thứ đó con mới chỉ nghe danh chứ chưa từng thấy bao giờ, mẹ ơi sao trước đây mẹ không cho chúng con xem mặt mũi nó ra sao?"
"Mặt mũi cái gì, thì nó cứ vàng khè ra chứ có gì mà xem." Lý Lão Thái chặn họng: "Hơn nữa đây là đồ Trăn Trăn đào được, liên quan gì đến các anh?
Hôm nay tôi nói trắng ra luôn, vàng đó đã nhờ thằng cả đổi lấy tiền mua nhà, đứng tên Trăn Trăn rồi.
Đứa nào đừng có mà nảy sinh ý đồ xấu, bằng không đừng trách cái tẩu t.h.u.ố.c này của tôi không nể tình nhé."
Trương Xuân Hoa nhìn ánh mắt nghiêm nghị của Lý Lão Thái, đôi môi mấp máy, muốn nuốt lời vào trong nhưng lại thấy không cam lòng: "Con bé mới tí tuổi đầu, nhặt được vàng thì cũng phải là của chung cả nhà chứ, sao lại giao hết cho một đứa trẻ như thế?"
"Cứ giao hết cho nó đấy thì sao nào!" Lý Lão Thái nhìn mụ con dâu út bằng vẻ giễu cợt: "Chị mà không phục thì cũng lên núi mà đào đi, đào được bao nhiêu là của chị hết, nhà này không ai thèm chia chác đâu."
Thấy bộ mặt đen xì của Trương Xuân Hoa, Vương Tân Văn ôm bé Miến Thảo cười hì hì bồi thêm một câu: "Minh Bắc mau đi lấy cho thím út cái xẻng với cái sọt đi, lát nữa thím còn lên núi đào vàng kìa."
Lý Mộc Lâm lườm Trương Xuân Hoa một cái cháy mặt, vội vàng cười xòa làm hòa: "Mẹ ạ, mẹ thừa biết tính nết mẹ thằng Minh Thư rồi, mẹ đừng chấp nhặt với nhà con."
Trăn Trăn thấy chú tư có chút khó xử, vội vàng lảng sang chuyện khác: "Bác cả ơi, căn nhà bác mua giúp cháu có phải kiểu tứ hợp viện không ạ?"
"Đúng thế, nằm ngay cạnh một hồ nước ở Kinh Đô, bên trong rộng lắm." Lý Mộc Văn đáp: "Bác đã thuê người sửa sang lại rồi, chỉ là không ngờ các cháu lại đi sớm thế, nên mới chỉ kịp dọn dẹp sạch sẽ, còn bàn ghế chăn màn thì vẫn chưa sắm sửa gì."
Trăn Trăn nghe xong thì phấn khích vô cùng, nắm lấy tay Lý Lão Thái hỏi dồn: "Bà ơi, bao giờ nhà mình đi ạ?"
Lý Lão Thái tính toán, Trăn Trăn tháng Ba khai giảng, kiểu gì cũng phải sang sớm để thu xếp nhà cửa.
Bà bảo Minh Đông lấy lịch ra xem ngày, ngẫm nghĩ một hồi rồi quyết định: "Nhà mình đi sớm một chút, mùng Mười xuất phát là vừa, không để lỡ việc học của Trăn Trăn."
Đến ngày mùng Mười, nhà họ Lý dọn ra hơn mười bao tải lớn, gạo, mì, dầu đều phải mang theo cả.
Suy cho cùng sổ lương thực vẫn ở quê, đến Kinh Đô thì lấy đâu ra mà mua.
Chăn màn mỗi người một bộ cũng phải tự vác trên vai, thời này đào đâu ra chăn đệm may sẵn mà mua.
Trăn Trăn nhìn đống đồ đạc lỉnh kỉnh mà đau hết cả đầu, nhưng cũng chẳng dám mạo hiểm thu hết vào không gian, vì đông người quá, làm vậy dễ lộ sơ hở.
Dù mọi người có thể không nghĩ đến "không gian" thần kỳ, nhưng chắc chắn sẽ sinh nghi.
Cả nhà tay xách nách mang lên tàu hỏa, ngay cả Minh Quân và Minh Kỷ cũng mỗi người vác giúp một bao lương thực.
