Vô Tình Sinh Vào Thập Niên 60 - Chương 290
Cập nhật lúc: 14/01/2026 15:05
Trăn Trăn thở dài, chấp nhận số phận ôm xấp báo lên: "Tớ ra cổng nhà ăn bán."
"Hình như có mấy người trong lớp ra cổng nhà ăn rồi." Quách Tiểu Kiều vừa đếm báo trong tay vừa ngẩng đầu xen vào một câu: "Hay là hai đứa mình ra cổng thư viện đi."
Trăn Trăn gật đầu.
Nhiệm vụ của lớp thì chắc chắn không thể đùn đẩy, chi bằng nhanh ch.óng làm cho xong, đỡ ảnh hưởng đến thời gian ôn thi cuối kỳ.
Hai người mỗi người ôm một xấp báo dày cộp xuống khỏi ký túc xá.
Đi dọc đường, gặp sinh viên nào Trăn Trăn cũng cất giọng rao: "Số báo 'Học đường Đế Đô' đầu tiên đây, có bài phỏng vấn độc quyền Ngài Z về giải Nobel Văn học, mọi người đừng bỏ lỡ, chỉ có hai hào một tờ thôi."
Hai hào một tờ báo thời đó được coi là đắt, các tờ báo của thành phố bán bên ngoài cũng cơ bản ở mức giá này.
Tuy nhiên vì số lượng in ấn của họ ít, chi phí in trên mỗi tờ báo đương nhiên sẽ tăng cao tương ứng.
Vì vậy không ít sinh viên đều lo nơm nớp, sợ tờ báo của khoa mình chỉ bán được một số là c.h.ế.t yểu.
Không biết bên phía nhà ăn bán thế nào, chứ phía Trăn Trăn bán khá chạy.
Giọng nói trong trẻo của cô thu hút sự chú ý của nhiều người, nghe thấy có bài phỏng vấn Ngài Z, tức khắc có không ít sinh viên vây quanh.
Chính là cần kiểu ảo giác "cung không đủ cầu" này, Trăn Trăn thầm vui mừng.
Trong lúc thu tiền và đưa báo, cô thỉnh thoảng còn kể thêm vài đoạn nội dung đặc sắc.
Người mua xong báo không vội rời đi mà mở ngay ra tìm nội dung Trăn Trăn vừa nói.
Những người chưa nỡ bỏ tiền mua cũng ghé đầu vào xem ké.
Chẳng mấy chốc, số người vây quanh Trăn Trăn và Quách Tiểu Kiều ngày càng đông.
Hai trăm tờ báo họ mang theo chưa đầy nửa tiếng đã bán sạch sành sanh.
Trăn Trăn kéo Quách Tiểu Kiều chen ra khỏi đám đông đang đọc báo, tay cả hai đều dính đầy mực in đen ngòm. Tay bẩn thế này chắc chắn không thể trực tiếp vào thư viện ôn tập, Trăn Trăn định bụng về ký túc xá lấy xà phòng rửa sạch tay, sau đó sẽ tìm lúc vắng vẻ lẻn vào không gian để học bài. Còn Quách Tiểu Kiều, vốn là thành viên cốt cán của tòa soạn báo sinh viên, dù rất lo lắng chuyện thi cử nhưng cô lại càng không nỡ bỏ mặc công việc phát hành. Sau khi vội vàng tạm biệt Trăn Trăn, cô chạy biến về văn phòng tòa soạn, định lấy thêm ít báo nữa để tiếp tục đi bán.
Xung quanh sinh viên đi lại nườm nượp, Trăn Trăn không thể dùng phép dịch chuyển, chỉ biết cúi đầu cắm cổ chạy về phía ký túc xá. Mới rời thư viện được vài trăm mét, người đó đã đụng mặt Hy Tuấn Kiệt cũng đang trên đường đến đó.
Trăn Trăn vốn chẳng có tư tưởng phong kiến nam nữ thụ thụ bất thân, người đó rất tự nhiên vẫy tay chào Hy Tuấn Kiệt một tiếng rồi định lách qua anh để đi tiếp.
Ánh mắt Hy Tuấn Kiệt dừng lại trên bàn tay của Trăn Trăn, gương mặt thoáng hiện vẻ thích thú: "Em vừa đi đào than về đấy à?"
Trăn Trăn dùng mu bàn tay còn sạch quẹt vội những giọt mồ hôi rịn trên ch.óp mũi, giải thích: "Chuyên ngành Báo chí của tụi em vừa xuất bản một số báo, em mới bán xong phần của mình, đang định về ký túc xá rửa tay đây."
Hy Tuấn Kiệt nghe vậy liền rút từ trong túi ra một chiếc khăn tay trắng tinh, gấp gáp phẳng phiu đưa cho Trăn Trăn: "Lau tay trước đi đã, kẻo lại quệt bẩn lung tung hết cả."
Trăn Trăn vốn cũng là đứa trẻ khăn tay không rời người, nhưng bảo dùng khăn tay của mình lau mực thì người đó không nỡ.
Tay bẩn thì rửa vài lần là sạch, chứ khăn tay mà dính mực in thì coi như vứt đi.
Vẫy vẫy đôi tay bẩn, Trăn Trăn khước từ lòng tốt của Hy Tuấn Kiệt: "Em sắp về đến nơi rồi, rửa cái là sạch ngay ấy mà, đừng làm bẩn khăn của anh.
Em chẳng muốn phải đền cho anh cái mới đâu."
Hy Tuấn Kiệt thấy Trăn Trăn thẳng thắn như vậy, khóe môi khẽ nhếch lên ý cười, anh liền né sang một bên nhường đường.
Trăn Trăn nói lời cảm ơn, đúng lúc lướt qua vai Hy Tuấn Kiệt thì anh đột nhiên quay lại gọi: "Đợi đã!"
Trăn Trăn giật mình dừng bước quay người lại, cánh tay theo quán tính vung lên, chỉ nghe một tiếng "pạch" rõ mồn một.
Người đó trố mắt nhìn bàn tay đen nhẻm của mình in hẳn một dấu tay "hoàn hảo" lên chiếc áo sơ mi trắng muốt của Hy Tuấn Kiệt.
Hy Tuấn Kiệt nhìn chiếc áo của mình cũng hơi ngẩn người ra.
Trăn Trăn cười gượng gạo lùi lại hai bước: "Cái đó...
tôi không cố ý đâu, hay là anh cởi ra để tôi mang về giặt giúp cho?"
Hy Tuấn Kiệt ngẩng đầu nhìn người đó, mặt không cảm xúc: "Bên trong tôi không mặc áo lót."
Trăn Trăn bất lực ôm lấy mặt: "Đại ca ơi, tôi thực sự chỉ muốn khách sáo một chút thôi mà!"
Hy Tuấn Kiệt nhìn Trăn Trăn với vẻ hơi bối rối, do dự một lát rồi mới tốt bụng nhắc nhở: "Tôi nghĩ em nên bỏ cái thói quen hễ cứ thấy ngượng là lại ôm mặt đi thì hơn đấy?"
