Vô Tình Sinh Vào Thập Niên 60 - Chương 298
Cập nhật lúc: 14/01/2026 15:06
Tuy nhiên, Trăn Trăn và Hi Chi Tuấn Kiệt cũng chỉ là bạn học bình thường, không cần thiết phải dò hỏi quá sâu.
Người đó mỉm cười rồi lại tiếp tục tìm kiếm trên giá sách.
Hai người dạo quanh hiệu sách nửa giờ đồng hồ mới tìm thấy vài tác phẩm mới xuất bản trên một dãy kệ.
Như có sự tương thông, cả hai cùng dừng bước, rồi đồng thời đưa tay ra định lấy cùng một cuốn sách.
Tay Trăn Trăn chậm hơn một nhịp, vô tình chạm vào mu bàn tay Hi Chi Tuấn Kiệt.
Tim anh bỗng hẫng đi một nhịp, nhất thời không biết nên rụt tay lại hay cứ giữ nguyên như thế.
Ở kiếp trước, chuyện bạn học chạm tay hay vỗ vai nhau là điều hết sức bình thường, thế nên Trăn Trăn hoàn toàn không để tâm đến cái chạm nhẹ nhàng này.
Người đó thản nhiên thu tay về: "Cuốn sách này hình như vừa mới xuất bản."
Cảm giác ấm áp trên mu bàn tay biến mất, Hi Chi Tuấn Kiệt cảm thấy có chút hụt hẫng.
Trăn Trăn lại lấy một cuốn sách bên cạnh, cúi đầu lật xem.
Hi Chi Tuấn Kiệt lấy cuốn sách đó ra, lật vài trang nhưng tâm trí chẳng thể tập trung vào nội dung, anh không kìm được mà ngẩng đầu nhìn thiếu nữ đang đứng sừng sững trước mặt.
Trăn Trăn đứng cách Hi Chi Tuấn Kiệt nửa bước chân, trên người mặc chiếc váy liền màu vàng nhạt mà Tạ Nhã Nam mang đến hồi sáng.
Sắc màu tươi tắn ấy càng tôn lên làn da trắng mịn của Trăn Trăn, hai b.í.m tóc tết tự nhiên rủ trước n.g.ự.c.
Hi Chi Tuấn Kiệt ở khoảng cách rất gần, có thể cảm nhận rõ ràng sức sống thanh xuân tỏa ra từ người đó, cũng ngửi thấy hương hoa thoang thoảng trên cơ thể thiếu nữ.
Dù Trăn Trăn không dưới một lần khen anh đẹp trai, nhưng Hi Chi Tuấn Kiệt có thể nhận thấy rõ qua ánh mắt của người đó rằng đó chỉ đơn thuần là sự thưởng thức, tuyệt đối không có chút tình ý nam nữ nào.
Thực ra Hi Chi Tuấn Kiệt đã chú ý đến Trăn Trăn từ rất sớm.
Cũng giống như Trăn Trăn thấy anh ưa nhìn, ngay từ cái nhìn đầu tiên anh đã bị đôi mắt to tròn của người đó mê hoặc.
Anh chưa từng thấy đôi mắt nào lại sạch sẽ và trong trẻo đến thế, dường như chỉ cần bị đôi mắt ấy nhìn vào, mọi bóng tối dơ bẩn trên thế gian này đều không còn chỗ ẩn náu.
Không thể phủ nhận, ban đầu anh bị thu hút bởi dung mạo, nhưng càng hiểu rõ về Trăn Trăn, tiếp xúc càng lâu, anh dần dần yêu mến chính con người của người đó.
Hi Chi Tuấn Kiệt biết hiện tại trong trường có rất nhiều nam nữ sinh đang yêu nhau, nhưng sau khi suy đi tính lại, anh quyết định chôn giấu tình cảm này trong lòng.
Họ mới chỉ là sinh viên năm nhất, tương lai còn bao điều chưa định, Hi Chi Tuấn Kiệt cảm thấy khi bản thân chưa có năng lực độc lập mà đã vội vàng hứa hẹn với một cô gái thì đó là biểu hiện của sự cực kỳ thiếu trách nhiệm.
Vốn tưởng cứ lặng lẽ quan tâm như vậy là đã đủ hạnh phúc rồi, nhưng Hi Chi Tuấn Kiệt không ngờ rằng khi mình đang ngắm trăng dưới bầu trời đêm lại nghe thấy tên mình thốt ra từ miệng người đó.
Dù đó là lời nhận xét mà anh ghét nhất từ nhỏ đến lớn, nhưng Hi Chi Tuấn Kiệt nhận ra rằng, khi lời khen "đẹp trai" ấy đến từ Trăn Trăn, anh không những không thấy phản cảm hay ghét bỏ, mà ngược lại, tận sâu trong lòng còn dâng lên từng đợt sóng vui sướng và hân hoan.
Mình đúng là trúng độc của người đó mất rồi.
Hi Chi Tuấn Kiệt nhìn Trăn Trăn, khóe miệng nở một nụ cười dịu dàng.
Trăn Trăn lật xem vài cuốn, chọn ra hai cuốn ưng ý.
Người đó cầm chắc sách, vừa quay đầu lại đã thấy Hi Chi Tuấn Kiệt đang nhìn mình mỉm cười.
"Cậu chọn xong rồi à?" Trăn Trăn liếc nhìn cuốn sách trên tay anh, đó là tác phẩm mới của một tác giả người Anh rất nổi tiếng, cuốn để đọc thử chỉ có duy nhất một bản này, những cuốn khác đều chưa bóc seal.
Trăn Trăn rất muốn xem nội dung bên trong viết gì, người đó nhìn Hi Chi Tuấn Kiệt, hơi ngại ngùng hỏi: "Cuốn này thế nào?
Tôi cũng muốn xem một chút."
"Ồ, cũng được lắm." Hi Chi Tuấn Kiệt đưa cuốn sách trong tay cho người đó, rồi rất tự nhiên đón lấy hai cuốn sách mà Trăn Trăn đã chọn.
Toàn bộ tâm trí Trăn Trăn đều dồn vào cuốn sách, hoàn toàn không nhận ra điều gì bất thường.
Trăn Trăn ban đầu chỉ định đọc thử hai trang, ai ngờ càng đọc càng say mê đến mức quên hết thảy mọi thứ xung quanh.
Hi Chi Tuấn Kiệt đứng thẳng tắp một bên, lặng lẽ ngắm nhìn gương mặt điềm tĩnh của Trăn Trăn.
Hai người cứ thế lặng lẽ đứng đó, một người xem sách, một người ngắm người, dường như mọi ồn ào náo nhiệt bên ngoài đều chẳng liên quan gì đến họ.
Đột nhiên, một sinh viên đang ngồi bệt dưới đất đọc sách bên cạnh bám vào giá sách đứng dậy.
Không biết cậu ta đã ngồi khoanh chân bao lâu, lúc đứng lên hai chân đã tê rần không còn theo ý muốn.
Cậu ta định giậm chân để xua đi cơn tê, nào ngờ vừa bước một bước, cơn đau như kim châm ập đến làm cậu ta không trụ vững, ngả nhào về phía Trăn Trăn.
