Vô Tình Sinh Vào Thập Niên 60 - Chương 332
Cập nhật lúc: 14/01/2026 15:35
Một người vốn chạy bộ buổi sáng còn không ra mồ hôi như anh, lúc này trên trán lại lấm tấm vài giọt.
Trăn Trăn nhìn vẻ mặt vừa thấp thỏm vừa mong đợi của Hy Tuấn Kiệt, bỗng cười rồi buông tay: "Có phải em trông chẳng giống con gái tí nào không?"
"Không phải đâu." Hy Tuấn Kiệt xách lấy chiếc xô, sức nặng trong tay khiến anh hơi nhíu mày, rồi lại nhìn cô đầy chiều chuộng: "Nhưng những việc như thế này, sau này em thực sự có thể giao cho anh làm."
Trăn Trăn hơi ngập ngừng nhìn anh, không biết đây có được coi là lời tỏ tình hay không.
Những biểu hiện trước đây của Hy Tuấn Kiệt đều cho thấy anh thích mình, nhưng chẳng biết do anh hay thẹn hay còn vướng bận điều gì mà chưa từng chính thức tỏ tình.
Hai người giống như đang trong giai đoạn mập mờ, dè dặt dò xét tâm ý đối phương nhưng chưa dám tiến thêm bước nữa.
Gió nhẹ thoảng qua, mang theo hương hoa dìu dịu trong vườn.
Trăn Trăn bỗng ngẩng đầu nhìn thẳng vào Hy Tuấn Kiệt: "Nhưng mà danh không chính ngôn không thuận, em sao nỡ cứ để anh giúp mãi được?"
Hy Tuấn Kiệt sững người, chưa kịp phản ứng thì đã thấy cô gái xinh đẹp ngọt ngào trước mặt đang chớp chớp đôi mắt lớn nhìn mình, giọng điệu hào sảng xen lẫn chút kiên định: "Hy Tuấn Kiệt, em rất thích anh, anh có muốn cùng em xử đối tượng không?"
Hy Tuấn Kiệt kinh ngạc nhìn Trăn Trăn, dường như không tin vào tai mình.
Hóa ra cô cũng thích anh như vậy sao?
Vành tai Hy Tuấn Kiệt đỏ bừng lên nhanh ch.óng.
Anh đặt xô nước xuống, đưa tay nhẹ nhàng xoa tóc cô, gương mặt rạng rỡ nụ cười ôn nhu: "Lời này lẽ ra phải để anh nói trước mới đúng."
Nén lại những suy nghĩ xáo động trong đầu, Hy Tuấn Kiệt nhanh ch.óng sắp xếp lại ý tứ, rồi quỳ một gối xuống, nhìn Trăn Trăn chậm rãi thổ lộ: "Lần đầu tiên nhìn thấy em là ngày khai giảng đầu tiên, em mặc chiếc áo khoác len màu đỏ bước vào tầm mắt anh.
Khoảnh khắc đó anh mới hiểu ra, kiếp này anh đến thế gian là để gặp em.
Anh không biết mình thích em từ bao giờ, chỉ biết một ngày nọ khi nhận ra mình luôn vô thức dõi theo bóng hình em, anh biết mình đã trở thành nô lệ của tình yêu rồi.
Nhưng em quá xinh đẹp, quá đáng yêu, làm việc gì cũng đầy nhiệt huyết, anh lo mình không phải kiểu người em thích, anh sợ tình yêu anh trao em sẽ không được hoàn mỹ như em mong đợi.
Thế nhưng, anh sẽ không vì vậy mà từ bỏ việc theo đuổi em.
Nếu em sẵn lòng cho anh một cơ hội làm bạn trai em, anh sẽ nỗ lực hết mình để làm tốt nhất, trao cho em một tình yêu đúng như em hằng mong muốn."
Nghe lời bộc bạch của Hy Tuấn Kiệt, Trăn Trăn – người vừa nãy chủ động đòi yêu đương còn không thèm đỏ mặt – giờ đây bỗng cảm thấy má nóng bừng như lửa đốt.
Dù không soi gương, cô cũng hình dung ra được hai má mình đang ửng đỏ như thế nào.
Chớp chớp đôi mắt sáng, lần đầu tiên Trăn Trăn cảm thấy thẹn thùng, cô cố kìm nén cảm giác ngượng ngùng bằng cách nói đùa để che giấu sự bối rối: "Đúng là người lớn lên ở Pháp có khác, tỏ tình mà làm như cầu hôn vậy, làm em thấy thẹn c.h.ế.t đi được."
Không hề thấy Trăn Trăn làm hỏng bầu không khí, Hy Tuấn Kiệt nhìn cô đầy dịu dàng, trịnh trọng hỏi lại: "Vậy tiểu thư Lý Minh Trăn có sẵn lòng cho anh một cơ hội để trở thành bạn trai em không?"
Trăn Trăn bưng lấy mặt, dường như có thể nghe thấy tiếng tim đập thình thịch như đ.á.n.h trống trong l.ồ.ng n.g.ự.c: "Được."
Trong nháy mắt, Hy Tuấn Kiệt cảm thấy mình như vừa nghe thấy âm thanh tuyệt diệu nhất thế gian.
Anh không kìm được nhìn Trăn Trăn, nụ cười hạnh phúc rạng ngời trên môi.
Trăn Trăn nhìn nụ cười của anh, không nhịn được đưa tay xoa xoa mặt anh, cười hớn hở: "Anh trông đẹp trai quá đi mất."
Chạm vào da thịt, Hy Tuấn Kiệt thấy cả thế giới bỗng tĩnh lặng lại.
Mọi thứ xung quanh dường như lùi xa, trong mắt trong lòng anh chỉ còn lại Trăn Trăn và cảm xúc chạm vào làn da cô.
Hy Tuấn Kiệt bất giác nhắm mắt lại, lặng lẽ cảm nhận lòng bàn tay mềm mại của Trăn Trăn đang nhẹ nhàng vuốt ve khuôn mặt mình.
Ở thời đại này, hành động của Trăn Trăn có thể coi là táo bạo, nhưng vì đã quen với sự trực diện của xã hội phương Tây, Hy Tuấn Kiệt không hề có ý nghĩ phong kiến cổ hủ, ngược lại còn rất thích cảm giác thân mật giữa những người yêu nhau này.
Anh đưa tay phủ lên mu bàn tay cô, cảm nhận làn da mịn màng khiến trái tim anh rung động.
Trăn Trăn lật tay nắm lấy tay anh, mượn đà kéo anh đứng dậy: "Thôi được rồi, đã chọc thủng lớp giấy dán cửa sổ rồi thì phiền bạn trai giúp em xách cá vào bếp nhé.
Nếu chậm trễ thêm chút nữa, e là bữa trưa của chúng ta phải hoãn lại mất."
"Được." Hy Tuấn Kiệt cười đáp một tiếng.
Thấy Trăn Trăn không có ý buông tay, anh liền nắm c.h.ặ.t lấy bàn tay nhỏ nhắn của cô, tay kia xách xô nước lên.
