Vô Tình Sinh Vào Thập Niên 60 - Chương 343

Cập nhật lúc: 14/01/2026 15:37

Thậm chí có những người thường xuyên đăng thơ trên tạp chí, đã có chút danh tiếng.

Theo tầm mắt của Trăn Trăn lướt qua khán đài, Hy Tuấn Kiệt vươn tay nắm lấy bàn tay nhỏ nhắn của người đó: "Anh muốn nộp đơn vào Hội sinh viên."

Trăn Trăn thu hồi tầm mắt, nhìn thẳng vào mắt Hy Tuấn Kiệt: "Đó là chuyện tốt mà."

"Thật sao?" Thấy Trăn Trăn ủng hộ mình, đôi lông mày Hy Tuấn Kiệt dãn ra, nụ cười thoáng hiện chút bẽn lẽn: "Anh cũng muốn có thêm kinh nghiệm quản lý để rèn luyện bản thân, mở rộng các mối quan hệ, điều này cũng có ích cho công việc sau này."

Trăn Trăn nhớ tới vị Chủ tịch Hội sinh viên đương nhiệm, lập tức gật đầu: "Nếu anh đã xác định muốn vào Bộ Ngoại giao thì đúng là nên vào Hội sinh viên."

"Vậy em có muốn vào câu lạc bộ nào không?" Hy Tuấn Kiệt cảm nhận được bàn tay nhỏ bé không chịu nằm yên trong lòng bàn tay mình, khóe miệng không kìm được ý cười.

Nghĩ lại chuyện hai ngày qua, quả thực cứ như một giấc mơ vậy.

Mới hôm qua thôi anh còn lủi thủi đi sau Trăn Trăn lên xe buýt, vì không dám chào hỏi nên phải cố ý ngồi thật xa, chỉ dám lặng lẽ nhìn người đó.

Thế mà hôm nay đã có thể nắm tay nhau cùng đi dạo, cảm giác hạnh phúc đến quá nhanh có phải không?

Trăn Trăn lặng lẽ suy nghĩ về vấn đề tham gia câu lạc bộ.

Học kỳ trước vì việc học quá bận rộn, ngay cả tờ báo của lớp người đó cũng không tham gia được nhiều.

Nếu có thể, người đó cũng muốn tìm một câu lạc bộ phù hợp, suy cho cùng đời sống đại học không nên chỉ có học tập, dù ở thời đại này thì cũng nên phong phú đa dạng mới đúng.

Trăn Trăn trầm ngâm một lát rồi mới nói: "Vậy tôi cũng vào Hội sinh viên luôn đi, Ban Tuyên truyền hay Ban Văn nghệ đều được."

"Văn nghệ?" Hy Tuấn Kiệt nhìn người đó đầy hứng thú: "Em biết những gì?"

"Không nói cho anh đâu!" Trăn Trăn hiếm khi lộ ra vẻ trẻ con, họ làm mặt xấu với Hy Tuấn Kiệt rồi cười hì hì: "Bí mật của tôi nhiều lắm, anh cứ từ từ mà khám phá."

Đi dạo quanh sân tập hai vòng, Hy Tuấn Kiệt đưa Trăn Trăn về ký túc xá.

Cô vừa đọc sách được một lát thì Hy Tuấn Kiệt đã đứng dưới lầu gọi.

Nhìn thấy hai chiếc phích nước quen thuộc trong tay Hy Tuấn Kiệt, Trăn Trăn vội vàng cầm phích không đi xuống.

Khi xách nước nóng lên, Quách Tiểu Kiều đã hớn hở sáp lại gần: "Trăn Trăn, mình thấy cậu với đối tượng đi ăn cơm ở căng tin rồi nhé."

Trăn Trăn mỉm cười, vừa đặt phích nước xuống gầm giường vừa quay lại nhéo má cô nàng một cái: "Chỗ nào cũng không thiếu cậu được."

"Cậu thừa nhận nam sinh chuyên ngành tiếng Pháp đó là đối tượng của cậu rồi chứ gì?" Quách Tiểu Kiều nháy mắt tinh quái với Trăn Trăn: "Anh ta bạo thật đấy, ngay trong căng tin mà dám nắm cổ tay cậu."

Trước đây, tuy Hy Tuấn Kiệt ngày nào cũng kiên trì giúp Trăn Trăn lấy nước nóng, nhưng vì lớp giấy dán cửa sổ chưa bị chọc thủng nên mỗi khi bạn cùng phòng hỏi, Trăn Trăn chỉ nói là bạn học, vẫn chưa cho Hy Tuấn Kiệt một danh phận chính thức.

Trăn Trăn mang chén ra ngoài rửa một lượt rồi pha một tách trà nóng.

Trở vào phòng, Quách Tiểu Kiều vẫn liến thoắng hỏi dồn, Trăn Trăn đành bất đắc dĩ nhìn cô bạn: "Phải, hiện tại anh ấy là đối tượng của mình, chẳng biết cậu lấy đâu ra cái tính tò mò lớn thế không biết."

Quách Tiểu Kiều bưng mặt cười: "Chủ yếu là vì cậu với đối tượng đều đẹp đôi quá.

Hai người ngồi đó nhìn nhau một cái thôi mà, ôi chao, cậu không biết đâu, mình đứng ngoài mà cũng thấy mặt đỏ tim đập, lòng dạ cứ nhũn ra ấy."

Hứa Giai Giai nằm ở giường trên của Trăn Trăn ló đầu xuống cười Quách Tiểu Kiều: "Cậu nói xem, nếu cậu ngưỡng mộ thì tự đi mà tìm đối tượng đi, cứ nhìn Trăn Trăn nhà người ta rồi đỏ mặt tim đập làm cái gì?"

"Ôi cậu không biết đâu." Quách Tiểu Kiều dậm chân: "Nói chung nhìn hai người họ, mình còn thấy hưng phấn hơn cả chính mình đi xử đối tượng.

Cậu không biết đâu, lúc ăn cơm tối nay miệng mình cứ há hốc ra mãi không khép lại được."

Trăn Trăn đầy vạch đen trên mặt nhìn cô bạn.

Hóa ra cô nàng này coi mình như phim thần tượng để xem đây mà, thật là biết tìm niềm vui.

Thấy Quách Tiểu Kiều quá hưng phấn, đại tỷ Ngụy Ngọc Cẩm lại lộ vẻ lo lắng.

Chị đẩy đẩy gọng kính trên sống mũi, đặt cuốn sách đang đọc xuống rồi nghiêm túc nhìn Trăn Trăn: "Em với đối tượng nắm tay nhau ở căng tin thật à?"

"Dạ?" Trăn Trăn ngẩn người, sau đó bật cười: "Không có ạ, chỉ là lúc anh ấy nói chuyện với em có nắm cổ tay em một chút thôi."

"Bọn trẻ các em thật chẳng biết nặng nhẹ gì cả, ngày xưa hành động như thế là bị lôi ra đi diễu phố rồi đấy." Ngụy Ngọc Cẩm lo lắng nhìn Trăn Trăn: "Đến Tiểu Kiều còn nhìn thấy thì chắc chắn người khác cũng thấy.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.