Vô Tình Sinh Vào Thập Niên 60 - Chương 390
Cập nhật lúc: 14/01/2026 15:46
"Tìm hạng người như ông thì có gì tốt?" Hứa Giai Giai đốp chát một câu: "Người ta, Si Tuấn Kiệt, trông bảnh bao hơn ông nhiều."
"Phụ nữ các cô đúng là nông cạn, đẹp mã có mài ra ăn được không?" Lưu Thành Lâm ưỡn n.g.ự.c: "Ít nhất hạng người như tôi còn có chút tích sự."
"Tích sự gì?" Hứa Giai Giai liếc xéo một cái: "Ông săn b.ắ.n giỏi hơn Trăn Trăn nhà chúng tôi à?
Hay trèo cây nhanh hơn Trăn Trăn?
Ngay cả bẻ cành cây ông cũng chẳng khỏe bằng Trăn Trăn đâu."
"Đúng thế." Mạnh Nhiên Hiểu phụ họa: "Đã là đàn ông mà các ông còn chẳng bằng Trăn Trăn, vậy thì Trăn Trăn chọn người đẹp trai nhất trong đám đàn ông cũng chẳng có gì sai."
Quách Tiểu Kiều gật đầu: "Không sai chút nào, hai người họ đứng cạnh nhau trông thật đẹp đôi, ít nhất còn hơn là người đẹp và quái vật."
Lưu Thành Lâm lập tức xìu xuống, Khổng Tường Võ cũng cúi đầu.
Mạnh Diệu Tinh nhìn Quách Tiểu Kiều, vành tai hơi đỏ lên: "Hóa ra cậu cũng mượn truyện cổ tích ở thư viện à?
Còn biết cả 'Người đẹp và Quái vật' nữa cơ đấy."
Quách Tiểu Kiều đỏ bừng mặt, móc trong túi ra một viên đá chưa dùng hết ném về phía cậu: "Nói bậy bạ gì đó, tớ không có xem."
Mạnh Diệu Tinh tủi thân né tránh: "Ý tớ là tớ cũng có xem mà."
Cả nhóm rôm rả xuống núi, mấy gã đàn ông cuối cùng cũng phát huy được tác dụng, kẻ nhóm lửa người vặt lông, chỉ trong nửa giờ đã dọn dẹp sạch sẽ con mồi.
Dùng gỗ dựng giá nướng xong, Trăn Trăn đặt tám con gà rừng và bốn con thỏ lên giá, phết lớp gia vị đầu tiên.
Dù săn b.ắ.n không giỏi nhưng Lưu Thành Lâm lại rất thạo việc nướng gà, Trăn Trăn đặt mật ong và gia vị mang theo xuống đất, dặn họ phải phết thêm vài lần.
Trăn Trăn lại xách ba con gà rừng còn lại đưa cho Si Tuấn Kiệt: "Anh đem ba con này đi hầm đi, đỡ phải ăn nhiều đồ nướng quá lại ngấy."
Si Tuấn Kiệt đáp lời, vừa nhận lấy gà rừng đã thấy Trăn Trăn cầm cái giỏ đan bằng cành liễu đi về phía bờ sông.
Si Tuấn Kiệt vội gọi: "Em đi đâu thế?"
Trăn Trăn giơ cái giỏ lên: "Đi vớt cá."
Lưu Thành Lâm quay đầu hét lên một tiếng: "Em gái ơi, đừng nhìn trong đó thấy nhiều cá mà tưởng bở, chúng tinh ranh lắm, cá lớn không bao giờ bơi sát bờ đâu, đừng phí công vô ích kẻo ướt hết quần."
Trăn Trăn đã đến bờ sông, cô cởi giày, xắn ống quần, xách giỏ liễu bước xuống nước trong tư thế sẵn sàng vớt.
Đứng dưới nước vài phút, Trăn Trăn lại quay trở về.
Lưu Thành Lâm hớn hở hỏi cô: "Tôi không lừa em chứ, cá đó khó vớt lắm phải không?"
"Vâng." Trăn Trăn đặt cái giỏ liễu ướt sũng xuống đất: "Giỏ nhỏ quá, cá cứ nhảy ra ngoài, không dễ vớt."
Nụ cười của Lưu Thành Lâm cứng đờ khi thấy mấy con cá lớn bật nhảy ra ngoài.
Khổng Tường Võ nhìn mấy con cá đang giãy giụa trên mặt đất, vẻ mặt đờ đẫn hỏi Trăn Trăn: "Nữ hiệp, xin hỏi còn cái gì mà cô không biết làm không?"
Trăn Trăn suy nghĩ nghiêm túc, rồi đáp một câu tỉnh bơ: "Hiện tại thì chưa biết bay lên trời ạ."
Các cô gái bật cười nắc nẻ, Si Tuấn Kiệt vừa cười vừa lắc đầu, Khổng Tường Võ nản lòng che mặt: "Cô làm thế này thì lòng tự trọng của cánh đàn ông chúng tôi tổn thương sâu sắc quá."
Mạnh Diệu Tinh bỏ cá vào giỏ chuẩn bị ra bờ sông làm thịt: "Tuấn Kiệt còn chẳng lo bị tổn thương lòng tự trọng, ông lo cái gì?"
"Có gì mà tổn thương lòng tự trọng chứ." Si Tuấn Kiệt mỉm cười nhìn Trăn Trăn: "Trăn Trăn nhà tôi giỏi giang thế này, tôi còn thấy vinh dự không kịp nữa là."
Cả đám đỏ mặt tía tai che n.g.ự.c, nhìn hai người họ mỉm cười nhìn nhau nói những lời sến súa mà thấy ch.ói cả mắt.
Nếu là mấy chục năm sau, họ sẽ biết đó gọi là "phát cơm ch.ó".
Trăn Trăn mỉm cười ngọt ngào với Si Tuấn Kiệt, lại xách một cái giỏ không xuống sông.
Ngay khi Mạnh Diệu Tinh vừa làm thịt xong giỏ cá đầu tiên, một giỏ cá đầy ắp nữa đã được đặt cạnh cậu.
Trăn Trăn phủi tay chạy về chỗ nấu ăn: "Vớt được hai giỏ cá rồi, giữ lại vài con nấu canh, số còn lại nướng hay kho thì tùy mọi người bàn bạc, tôi đi tìm chỗ thay quần cái đã."
Si Tuấn Kiệt nhìn ống quần Trăn Trăn đã ướt lên tận đùi, vội vàng hỏi: "Em có mang theo đồ không?
Có cần anh trông chừng cho không?"
Quách Tiểu Kiều lập tức cười rộ lên: "Thế sao được, tớ đi trông cho Trăn Trăn thì hợp lý hơn."
Trăn Trăn xua tay: "Không cần mọi người đâu, lúc xuống núi tôi đã nhắm được chỗ rồi." Chẳng đợi Quách Tiểu Kiều đặt đồ trong tay xuống, Trăn Trăn đã chạy lên núi, rẽ một cái là mất dạng.
Trở về không gian, Trăn Trăn mở vòi sen tắm rửa nhanh một lượt, thay quần khác, không dám nán lại lâu trong không gian mà vội vàng ra ngoài ngay.
Gà nướng, thỏ nướng chín chậm, nhưng cá Trăn Trăn vớt sau đó lại chín rất nhanh.
Mỗi người cầm một con cá nướng xiên qua cành cây, người ngồi xổm, người ngồi bệt, người đứng, ai nấy đều nóng lòng c.ắ.n một miếng cá nướng thơm phức.
