Vô Tình Sinh Vào Thập Niên 60 - Chương 417
Cập nhật lúc: 14/01/2026 15:51
"Nhưng em cũng đâu có giống mọi người." Si Tuấn Kiệt nắm lấy tay Trăn Trăn, mỉm cười bẹo mũi cô: "Người ta đi học là để tận hưởng thời gian đèn sách, còn em thì như đang liều mạng vậy."
"Hì hì, thật ra em cũng thấy tận hưởng lắm chứ, nhất là tận hưởng tình yêu thời đại học này này." Trăn Trăn dùng ngón tay gãi gãi lòng bàn tay Si Tuấn Kiệt, trên mặt lộ ra nụ cười tinh nghịch: "Em nói anh nghe, tình cảm nảy nở từ ghế nhà trường như chúng mình là thuần khiết nhất, đáng ngưỡng mộ nhất đấy.
Sau này đợi con chúng mình lớn lên, chúng ta kể cho chúng nghe, bảo đảm chúng sẽ ghen tị đến c.h.ế.t mất."
Si Tuấn Kiệt nghe thấy hai chữ "con chúng mình" thì trái tim bỗng rung động, nụ cười rạng rỡ nở trên môi.
Nếu không phải xung quanh dập dìu toàn là sinh viên, anh đã muốn ôm c.h.ặ.t Trăn Trăn vào lòng mà hôn một cái thật kêu rồi: "Em vừa nói là con của chúng mình sao?"
"Vâng." Trăn Trăn thấy Si Tuấn Kiệt cười hớn hở đến mức miệng không khép lại được, có chút khó hiểu nhìn anh: "Sau khi chúng mình kết hôn thì chắc chắn phải có con chứ, có gì đáng cười đâu."
Hai má Si Tuấn Kiệt hơi ửng đỏ, anh dắt Trăn Trăn chạy thẳng vào tòa nhà giảng đường, tìm một phòng học trống rồi đẩy Trăn Trăn vào trong.
Trăn Trăn ngơ ngác nhìn Si Tuấn Kiệt chốt cửa lại: "Anh làm gì thế?
Cứ như đi ăn trộm vậy?"
Si Tuấn Kiệt quay người lại, gương mặt lộ rõ vẻ căng thẳng và ngượng ngùng: "Vậy thì khi nào chúng mình kết hôn?"
Trăn Trăn vừa buồn cười vừa bực mình lườm anh một cái: "Trời ạ, em cứ tưởng chuyện gì, có thế thôi mà cũng phải tìm chỗ không người để nói sao?"
Si Tuấn Kiệt đưa tay kéo Trăn Trăn vào lòng, dụi dụi đầu vào cổ người đó, rồi đặt một nụ hôn lên má Trăn Trăn: "Anh chỉ muốn tìm một nơi không có ai để được ôm em thật c.h.ặ.t, sẵn tiện bàn chuyện đại sự của hai đứa mình."
Trăn Trăn ngả đầu ra sau, vờ nghiêm túc nhìn anh: "Anh hỏi chuyện kết hôn tùy tiện như vậy là không được đâu nhé." Cô giơ tay nhéo má Si Tuấn Kiệt, khẽ kéo ra: "Em nói cho anh biết, chỉ dùng 'mỹ nam kế' là không xong đâu, ít nhất phải có một buổi cầu hôn ra trò khiến em nhớ mãi cả đời, thì em mới xem xét."
Si Tuấn Kiệt khẽ cười, tì trán mình vào trán Trăn Trăn: "Xem ra em định làm khó anh rồi?"
"Cho nên anh phải suy nghĩ cho kỹ đấy nhé, không là không lấy được vợ đâu." Trăn Trăn đưa tay ôm lấy cổ Si Tuấn Kiệt, nhìn chàng trai trước mắt ngày càng tuấn tú, cô không kìm được kiễng chân lên hôn phớt lên môi anh một cái.
"Mới sáng sớm em đã trêu chọc anh rồi." Si Tuấn Kiệt khẽ cười, cúi xuống hôn c.h.ặ.t lấy môi Trăn Trăn.
Khi môi lưỡi chạm nhau, cảm giác tê dại lan tỏa khiến cả hai nhanh ch.óng đắm chìm.
Họ quên mất thời gian, quên cả không gian xung quanh, cho đến khi ngoài hành lang vang lên tiếng bước chân rầm rập, hai người mới sực tỉnh.
Si Tuấn Kiệt luyến tiếc rời khỏi đôi môi Trăn Trăn, lại không kìm được mà hôn thêm vài cái lên làn môi đỏ mọng hơi sưng của người đó.
Trăn Trăn tựa vào lòng Si Tuấn Kiệt, hớn hở như con mèo vừa ăn vụng được mồi ngon.
Si Tuấn Kiệt hôn lên đỉnh đầu Trăn Trăn, đưa tay xem đồng hồ, cười rồi siết c.h.ặ.t vòng tay đang ôm eo người đó: "Chúng ta không kịp ra sân chạy bộ nữa rồi, thôi mình đi thẳng xuống nhà ăn ăn sáng nhé."
Trăn Trăn liếc nhìn thời gian, đôi mắt linh động xoay chuyển trên đôi môi Si Tuấn Kiệt: "Giờ ra nhà ăn hơi sớm, hay là chúng mình hôn thêm lần nữa đi?"
Si Tuấn Kiệt cúi nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng của Trăn Trăn, không nhịn được mà đưa tay nhéo nhẹ: "Lý Minh Trăn, anh thấy mặt em ngày càng dày lên rồi đấy."
Trăn Trăn giơ tay nhéo lại vào má Si Tuấn Kiệt để trả đũa, thấy anh còn chưa chịu cúi đầu dâng môi tới, liền xoay người thoát khỏi vòng tay anh: "Không cho hôn thì thôi."
Si Tuấn Kiệt sải cánh tay dài, kéo phắt Trăn Trăn lại vào lòng, cúi xuống chặn đứng đôi môi người đó.
Phải hồi lâu sau hai người mới hổn hển tách nhau ra, lúc này trán Si Tuấn Kiệt đã lấm tấm mồ hôi mỏng, anh tựa đầu vào hõm cổ Trăn Trăn một lúc lâu mới nén nổi cơn xung động.
Ôm lấy vòng eo thon nhỏ của Trăn Trăn, Si Tuấn Kiệt thì thầm đầy khiêu khích bên tai người đó: "Đợi khi chúng mình kết hôn, anh có thể đường đường chính chính hôn em suốt cả đêm."
"Nghe xuôi tai đấy nhỉ." Trăn Trăn nhướng mày, thấy Hy Tuấn Kiệt đang gật đầu lia lịa như gà mổ thóc, cô liền ngoắc ngón tay gõ mạnh một cái vào trán anh: "Đã bảo là không được dùng mỹ nam kế mà, không có một màn cầu hôn đàng hoàng thì đừng hòng tôi gả cho anh."
"Á." Hy Tuấn Kiệt xoa xoa cái trán đỏ ửng, tiếc nuối thở dài một hơi: "Vợ càng ngày càng khó lừa thì phải làm sao đây?"
Nghe từ "vợ" thốt ra từ miệng Hy Tuấn Kiệt, trong lòng Trăn Trăn dâng lên một cảm xúc là lạ.
