Vô Tình Sinh Vào Thập Niên 60 - Chương 428
Cập nhật lúc: 14/01/2026 15:53
Trăn Trăn gật đầu, Hi Tuấn Kiệt tỉ mẩn cắt từng cành hồng, ước chừng phải đến mấy trăm cành.
Trăn Trăn cũng đã dùng cỏ bện thành một sợi dây thừng để buộc chúng lại thành bó.
Hi Tuấn Kiệt nhấc bó hoa lên, cảm nhận sức nặng trên tay rồi ngước nhìn con đường lên núi, anh khẽ thở phào: "Chúng ta ra ngoài sớm thôi, mang theo đống hoa này chắc là đi sẽ mất thời gian hơn lúc vào đấy."
Đến lúc này Trăn Trăn mới biết, hóa ra mấy tháng qua anh chàng ngốc này toàn phải leo qua cả ngọn núi mới vào được thung lũng này.
Cô vừa thấy buồn cười vừa thấy xót xa: "Sao anh ngốc thế hả?"
"Hửm?" Hi Tuấn Kiệt có chút ngơ ngác không hiểu ý cô.
Trăn Trăn nhịn cười nhìn anh: "Thật ra nơi này trước đây lúc đi săn em đã từng đến rồi, đằng kia có một cái hang núi có thể thông trực tiếp ra bên ngoài."
Hi Tuấn Kiệt ôm bó hoa hồng với vẻ mặt không thể tin nổi: "Không...
không thể nào...
anh đâu có thấy cái hang nào đâu!"
Trăn Trăn nắm lấy tay Hi Tuấn Kiệt, dẫn anh gạt đám cỏ dại tìm thấy cái hang núi vô cùng kín đáo kia.
Chỉ mất năm sáu phút, hai người đã chui ra được bên ngoài.
Hi Tuấn Kiệt nhìn chiếc ô tô của mình đang đỗ ngay gần đó, mặt đầy vẻ tuyệt vọng mà ôm trán: "Anh đã leo núi hơn ba mươi lần rồi đấy!!!"
109.
Hoa Quốc Xã
Nhìn bộ dạng đáng thương của Hi Tuấn Kiệt, Trăn Trăn ôm bụng ngồi thụp xuống đất cười không dứt.
Hi Tuấn Kiệt ôm bó hoa khổng lồ, bất lực nhìn cô: "Em thấy anh ngốc lắm đúng không?"
Trăn Trăn gật đầu lia lịa, cười đến mức không nói nên lời: "Anh đi hơn ba mươi lần...
mà...
vẫn không...
phát hiện ra...
hang núi...
ha ha..."
Hi Tuấn Kiệt nghĩ đến việc mình làm chuyện ngớ ngẩn như vậy cũng không nhịn được mà bật cười: "Xong rồi, vừa mới cầu hôn xong đã có thêm một 'lịch sử đen tối' thế này, sau này chắc cứ mỗi lần nhớ đến là em lại cười một trận cho xem."
Trăn Trăn chống gối đứng dậy, gật đầu lia lịa: "Sau này con chúng ta lớn lên, em nhất định phải kể cho chúng nghe."
Hi Tuấn Kiệt mở cửa xe, đặt bó hoa hồng vào ghế sau, đợi hơi nóng trong xe tản bớt mới dùng tay chắn khung cửa cho cô: "Được rồi, đừng cười nữa, mau lên xe đi."
Trăn Trăn cúi đầu ngồi vào ghế phụ, thắt dây an toàn, đắc ý nhìn Hi Tuấn Kiệt từ bên kia ngồi vào ghế lái: "Anh cũng ga lăng đấy chứ."
Hi Tuấn Kiệt ghé sát mặt lại, hôn một cái lên má Trăn Trăn: "Cái đó còn phải xem là ở cùng ai.
Ở cùng em thì chắc chắn phải ga lăng rồi, vợ mình thì mình phải chăm sóc thật tốt chứ.
Còn nếu đi với cô gái khác thì không thể ga lăng như vậy được.
Em biết đấy, một người đàn ông đẹp trai như anh, chỉ cần quan tâm một chút thôi là dễ khiến người ta nảy sinh ý nghĩ khác ngay."
"Eo ôi!" Trăn Trăn cười rồi vỗ nhẹ vào vai Hi Tuấn Kiệt, tinh nghịch nhìn anh: "Sao anh tự luyến thế không biết."
Hi Tuấn Kiệt nổ máy xe, mỉm cười liếc nhìn Trăn Trăn một cái: "Chủ yếu là vì ngày nào em cũng khen anh đẹp trai, khen đến mức anh sắp bay lên trời rồi đây này."
Trăn Trăn chống cằm, nghiêng đầu ngắm nghía Hi Tuấn Kiệt một hồi, thật sự không nhịn được lại khen thêm một tiếng: "Đúng là đẹp trai thật.
Thôi được rồi, nể mặt nhan sắc này, cho phép anh được tự luyến trước mặt em."
Hi Tuấn Kiệt cười lớn, đưa tay nhéo nhéo tai Trăn Trăn, nuông chiều nói: "Ái chà, khen làm anh vui quá đi mất, thế nên anh quyết định dẫn em đi ăn món gì thật ngon."
Trăn Trăn chun mũi, cố tình làm ra vẻ mặt hung dữ: "Nếu mà không ngon thì coi chừng em phạt anh quỳ bàn giặt đấy nhé."
"Mới thế đã bắt đầu thực hiện quyền làm vợ rồi cơ à?" Hi Tuấn Kiệt vào số: "Thế thì anh phải mau ch.óng mua thêm mấy cái bàn giặt để sẵn ở nhà, quỳ hỏng cái này còn có cái khác thay thế, đỡ làm vợ nổi giận."
Trăn Trăn ôm miệng cười ngặt nghẽo.
Hi Tuấn Kiệt nhấn ga, vừa chú ý đường sá vừa bàn bạc với Trăn Trăn: "Nhà hàng buổi trưa và buổi tối anh đều đặt sẵn rồi.
Chúng ta đi ăn trưa trước, buổi chiều em có muốn làm gì không?
Xem phim hay đi mua quần áo cưới đều được cả."
Chiếc ô tô dọc theo con đường đất chạy từ ngoại ô vào ngoại thành rồi tiến thẳng vào nội thành, cuối cùng dừng lại trước cửa khách sạn Thủ Đô.
Hi Tuấn Kiệt đỡ Trăn Trăn xuống xe, ân cần quan sát sắc mặt cô: "Hôm nay đi xe lâu thế, em có bị ch.óng mặt hay buồn nôn không?"
"Không thấy ch.óng mặt." Trăn Trăn thật thà chớp chớp hàng mi dài: "Chỉ là đi đường xóc quá làm em đói ngấu rồi, giờ em cảm giác mình có thể ăn hết cả một con bò đấy."
Hi Tuấn Kiệt đặt tay lên túi tiền của mình, thở phào nhẹ nhõm: "May mà hôm nay anh mang theo đủ tiền, nếu không với sức ăn của em chắc anh phải ở lại đây rửa bát quá."
Trăn Trăn tuy chưa từng vào khách sạn Thủ Đô nhưng cũng biết giá thực đơn ở đây đắt đỏ đến mức nào.
