Vô Tình Sinh Vào Thập Niên 60 - Chương 501

Cập nhật lúc: 14/01/2026 16:06

Cuối cùng cũng hoàn thành công việc ở Pháp, sau khi nhận được vé máy bay về nước, Hy Tuấn Kiệt liền vội vàng gọi điện về nhà.

Ba năm không gặp hai đứa trẻ, người lớn hai nhà nhớ nhung đến thắt cả ruột.

Vương Tố Phân gọi điện cho xưởng nội thất, bảo họ điều hai chiếc xe hơi, chở cả hai gia đình ra sân bay đón Hy Tuấn Kiệt và Trăn Trăn.

Hai người về không mang theo quá nhiều hành lý, mỗi người chỉ mang một chiếc vali đựng quần áo mặc thường ngày.

Tài sản ở nước ngoài Hy Tuấn Kiệt đã thuê một đội ngũ chuyên nghiệp quản lý, ngay cả những tạp chí thời trang và trang phục mẫu mới mỗi mùa mà thẩm mỹ viện cần, anh cũng ủy thác người chuyên trách gửi bưu điện về đều đặn mỗi tháng.

Lý Lão Thái và Vương Tố Phân tay nắm tay, rướn cổ cố gắng nhìn về phía cửa ra.

Trong lúc cả hai đang đợi đến sốt ruột thì một bóng dáng xinh đẹp cuối cùng cũng từ bên trong bước ra.

Lý Lão Thái buông tay Vương Tố Phân, đôi chân nhanh nhẹn chạy vù tới, ôm chầm lấy Trăn Trăn: "Ôi trời, bảo bối của nội ơi, cuối cùng con cũng về rồi, nội nhớ con đến c.h.ế.t mất thôi."

Trăn Trăn đưa tay ôm lấy Lý Lão Thái vào lòng: "Con cũng nhớ nội lắm, ngủ toàn mơ thấy nội thôi."

Lý Lão Thái cười mắng Trăn Trăn một cái: "Cứ khéo nịnh nội, nhớ sao không về sớm chút." Dù nói vậy nhưng Lý Lão Thái vẫn tươi cười hớn hở, nắm c.h.ặ.t t.a.y Trăn Trăn không buông.

Vương Tố Phân và Lý Mộc Võ cũng vây lại, nhìn con gái mà cười đến không khép được miệng.

Trăn Trăn dang tay ôm Vương Tố Phân và Lý Mộc Võ một cái, khiến Lý Mộc Võ đỏ cả mặt: "Con gái lớn thế này rồi còn nũng nịu với bố, để người ta cười cho." Nhưng vẻ đắc ý không giấu nổi đã hoàn toàn phơi bày nội tâm của ông.

Trăn Trăn cười rồi lại ôm ông thêm cái nữa, dõng dạc nói: "Con nhớ mọi người lắm!"

Lý Mộc Võ sướng rơn: "Thế này đi, bố mời con đi ăn, ra tiệm nhé!"

Bên cạnh, Hy Trường Ba và Lăng Tú Lam cũng đang vây quanh Hy Tuấn Kiệt hỏi han đủ điều.

Sau khi hai bên chào hỏi xong, Trăn Trăn vội vàng bước lại gọi một tiếng: "Bố, mẹ."

Lăng Tú Lam cười nắm lấy tay Trăn Trăn ngắm nhìn: "Trăn Trăn nhà mình ngày càng xinh đẹp rồi."

Hy Trường Ba thấy Hy Tuấn Kiệt đã chào hỏi xong với người nhà họ Lý, vội vàng giục mọi người lên xe: "Tôi đã đặt nhà hàng rồi, chúng ta đi ăn cơm trước, sau đó về nhà để hai đứa trẻ nghỉ ngơi thật tốt."

Lý Mộc Võ chen lấn đi tới, vẻ mặt đầy hậm hực: "Tôi đã nói với con gái tôi là tôi mời nó ăn cơm rồi, ông lại hớt tay trên à!"

Mấy năm Hy Tuấn Kiệt không có nhà, thú vui lớn nhất của Hy Trường Ba chính là đấu khẩu với Lý Mộc Võ, trình độ "múa mép" của cả hai đều tiến bộ vượt bậc. Vừa nghe Lý Mộc Võ nói mình hớt tay trên, Hy Trường Ba lập tức đốp chát lại ngay: "Thế ông đã đặt nhà hàng chưa?"

Lý Mộc Võ nghệt mặt ra: "Cứ thế mà đi thôi không được à?"

Hy Trường Ba quý tộc nhướn mày, tặng cho bạn già một cái lườm: "Hôm nay là Chủ nhật, từ sân bay về đến nội thành cũng phải hơn mười hai giờ trưa rồi, lúc đó mấy nhà hàng lớn đào đâu ra chỗ cho ông." Nhìn cái vẻ xìu xuống như bánh đa nhúng nước của Lý Mộc Võ, Hy Trường Ba đắc thắng khoe khoang: "Tôi đặt phòng lớn rồi, gọi cả hai nhà đi cùng luôn, ông chỉ việc vác miệng đến mà ăn thôi."

Lý Mộc Võ cứng cổ cãi: "Thế để tôi trả tiền, tôi phải tự tay chiêu đãi con gái mình chứ."

Hy Trường Ba phì cười lắc đầu: "Được rồi được rồi, trưa nay ông trả.

Nói trước nhé, tí nữa cháy túi thì đừng có mà ngồi đấy khóc lóc với tôi."

Lý Mộc Võ vờ như không nghe thấy câu cuối cùng, hăng hái chạy đến bên cạnh Trăn Trăn, đắc ý khoe công: "Trăn Trăn, trưa nay bố bao cả nhà đi ăn mừng con về nhé."

"Vâng ạ!" Trăn Trăn đưa tay ôm lấy cánh tay bố: "Thế thì con phải gọi thật nhiều món ngon mới được."

"Cứ thích gì thì gọi nấy, bố mang theo cả đống tiền đây rồi." Nhìn gương mặt nhỏ nhắn của con gái, Lý Mộc Võ xót xa vô cùng: "Ở nước ngoài ăn uống không hợp khẩu vị đúng không?

Bố nghe ông thông gia bảo bên đấy không có sườn hầm với thịt kho tàu gì cả, nhìn con gái bố gầy rộc đi kìa, mặt mũi nhọn hoắt cả lại rồi."

Trăn Trăn sờ mặt mình, dở khóc dở cười: "Bố này, mặt to như cái mâm thì đẹp đẽ gì đâu."

"Đẹp chứ, con gái bố thế nào cũng xinh!" Lý Mộc Võ mở cửa xe cho Trăn Trăn, Lý Lão Thái lập tức lách người chen vào sau cháu gái, Vương Tố Phân cũng nhanh trí mở cửa bên kia, ném cho chồng một cái nhìn đầy đắc ý rồi ngồi xuống cạnh Trăn Trăn.

Nhìn con gái cưng bị mẹ và vợ ép vào giữa, Lý Mộc Võ chỉ đành lủi thủi đóng cửa xe, hậm hực ngồi vào ghế phụ.

Xe chạy thẳng đến khách sạn Đế Đô.

Hy Trường Ba đặt một phòng bao lớn có ba bàn tiệc.

Người nhà họ Hy và họ Lý đều đã có mặt đông đủ, ai nấy đều nóng lòng chờ đợi Hy Tuấn Kiệt và Trăn Trăn.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Vô Tình Sinh Vào Thập Niên 60 - Chương 501: Chương 501 | MonkeyD