Vô Tình Sinh Vào Thập Niên 60 - Chương 546
Cập nhật lúc: 14/01/2026 16:13
Khoảng nửa phút sau, Trăn Trăn tháo khuôn ra, cây linh chi vốn chỉ bằng nắm tay đã lớn nhanh như thổi, to bằng cái chậu rửa mặt, trên mặt hiện rõ một chữ "Thọ".
Si Tuấn Kiệt bị thao tác này của Trăn Trăn làm cho ngây người.
Tuy biết năng lực của vợ nhưng anh thực sự không ngờ lại có thể chơi kiểu này.
Nhìn bộ dạng không thốt nên lời của anh, Trăn Trăn vỗ vỗ vào cây linh chi khổng lồ, bá đạo hỏi: "Còn muốn hình gì nữa không?"
Si Tuấn Kiệt dở khóc dở cười lắc đầu: "Cứ tưởng là kỳ quan nghìn năm có một, hóa ra sự thật lại phũ phàng thế này.
Em mau hái nó xuống đi, chứ để đây lỡ ai phát hiện được thì chắc lên tin tức mất." Si Tuấn Kiệt nhìn cái cuống vừa to vừa cứng, dùng cánh tay không bị thương lắc thử nhưng không hề lay chuyển được cây linh chi khổng lồ.
Anh có chút lúng túng hỏi Trăn Trăn: "Cái này lấy xuống kiểu gì?
Dùng rìu c.h.ặ.t à?"
Trăn Trăn xua tay bảo Si Tuấn Kiệt lùi lại một bước, cô tiến lên dùng hai tay ấn vào linh chi khẽ vặn một cái, cây linh chi vốn liền một khối với thân cây cứ thế bị vặn rời ra.
Si Tuấn Kiệt nuốt nước bọt, theo bản năng sờ lên cổ mình, mặt nặn ra nụ cười rạng rỡ nhất: "Vợ ơi, sau này em bảo đi hướng đông, anh tuyệt đối không đi hướng tây; em bảo ăn cá, anh tuyệt đối không ăn gà."
Trăn Trăn cất linh chi vào không gian, cười vỗ vào lưng anh một phát: "Khéo mồm khéo miệng, thấy lực tay của em nên sợ rồi chứ gì?" Si Tuấn Kiệt lập tức giả bộ sợ hãi, ôm vai "sắt sắt phát run": "Ái chà, bị vợ dọa c.h.ế.t mất thì sao đây?
Cảm giác như cổ sắp bị bẻ gãy trong một nốt nhạc vậy." Trăn Trăn bị vẻ mặt như diễn viên của anh làm cho bật cười, bốc một nắm nấm ném đầy mặt anh.
Đôi vợ chồng trẻ cười đùa một lúc rồi vào không gian rửa tay, lúc trở ra đã đổi sang một địa điểm khác.
Si Tuấn Kiệt nhìn con hổ Đông Bắc đang chằm chằm nhìn mình trước mặt, lần này là sợ thật, nặn ra giọng nhỏ nhất có thể: "Vợ ơi...
chúng ta mau vào trong thôi...
đổi chỗ khác đi."
Trăn Trăn ôm lấy cánh tay Si Tuấn Kiệt, cười đến nỗi mắt cong tít: "Nói thật, anh giỏi hơn anh tư của em nhiều đấy, anh ấy lần đầu nhìn thấy Đại Hoàng đã sợ đến mức tè ra quần.
Có điều hồi đó Đại Hoàng đang độ sung sức, trông khí thế hơn bây giờ nhiều."
"Đại Hoàng?" Si Tuấn Kiệt dường như không thể chấp nhận được cái tên của vị vua rừng xanh oai phong lẫm liệt này lại còn tùy tiện hơn cả tên con ch.ó nuôi trong nhà.
Anh ái ngại nhìn con hổ, không nhịn được hỏi: "Nó thực sự tên là Đại Hoàng à?"
Trăn Trăn buông cánh tay Hy Tuấn Kiệt ra, dưới cái nhìn kinh hãi của anh, cô nghênh ngang đi đến bên cạnh con hổ, đưa tay xoa đầu Đại Hoàng rồi cười giới thiệu: "Đây là con hổ em quen từ khi còn nhỏ. Hồi đó em không biết đặt tên cho lắm, thấy nó cả người vàng ươm nên đặt là Đại Hoàng. Đại Hoàng và Lý Minh Trung nhà mình cũng là bạn tốt đấy."
Đại Hoàng nghe xong câu này thì khịt mũi đầy khinh bỉ, như muốn nói: "Ai mà thèm làm bạn với con ch.ó nhát c.h.ế.t đó?"
Trăn Trăn bật cười, vỗ vỗ cái đầu to tướng của nó: "Đúng là cái đồ khẩu xà tâm phật, còn bảo không phải bạn với Lý Minh Trung nhà tôi, thế sao ngày nào ông cũng nằm phủ phục bên cạnh mộ nó làm gì?"
Đến lúc này Hy Tuấn Kiệt mới phát hiện bên cạnh có một nấm mồ đất nhỏ, trên đó cắm một tấm gỗ viết hàng chữ: "Mộ Lý Minh Trung".
Nhìn nét chữ là biết ngay do Trăn Trăn viết.
"Hóa ra em chôn Lý Minh Trung ở đây." Hy Tuấn Kiệt tiến lên nhổ cỏ dại xung quanh mộ: "Bà nội và mẹ cứ thầm thì với nhau mãi, nhưng lại chẳng dám hỏi em vì sợ em đau lòng."
"Em không buồn nữa đâu." Trăn Trăn mỉm cười xoa đầu Đại Hoàng: "Mấy ngày sau khi Lý Minh Trung mất, có một đêm em đã thấy linh hồn của nó.
Nó bảo với em kiếp sau nó có thể đầu t.h.a.i làm người.
Còn cả Đại Hoàng nhà mình nữa, Lý Minh Trung nói đợi khi Đại Hoàng già đi cũng có thể trực tiếp đầu t.h.a.i làm người đấy." Đại Hoàng vừa nghe thấy thế liền phấn chấn hẳn lên, cái đầu to cứ húc vào người Trăn Trăn, mắt sáng rực như đang hỏi "có thật không?".
Nhìn con hổ chẳng khác gì một con mèo khổng lồ, Hy Tuấn Kiệt cũng bớt sợ hãi, anh bước tới thử đưa tay xoa đầu nó.
Đại Hoàng ngửi thấy mùi của Trăn Trăn trên người Hy Tuấn Kiệt nên ngoan ngoãn cúi đầu, mặc cho anh vò tới vò lui.
Trăn Trăn lấy mấy con gà mái đã làm thịt sẵn từ trong không gian ra đặt bên cạnh Đại Hoàng, cô giải thích với Hy Tuấn Kiệt: "Đại Hoàng già rồi, săn mồi không còn linh hoạt như trước nên thỉnh thoảng em lại mang thức ăn đến cho nó."
Đại Hoàng nhìn mấy con gà béo mầm nhưng không còn vẻ hào hứng như trước, trái lại nó cứ dùng đầu ủi vào tay Trăn Trăn, gầm gừ không ngớt.
"Nó dường như muốn nói điều gì đó." Hy Tuấn Kiệt nhìn Đại Hoàng rồi ngẩng lên hỏi Trăn Trăn: "Em có hiểu nó nói gì không?"
