Vô Tình Sinh Vào Thập Niên 60 - Chương 69

Cập nhật lúc: 14/01/2026 13:35

Còn những loại cây cần chăm sóc kỹ lưỡng mà năng lượng lại thấp như lúa nước, lúa mì thì hầu như không ai trồng.

Trăn Trăn không cam tâm, đêm nào cũng dùng ý thức tìm kiếm khắp nơi.

Có một ngày, chẳng biết đã đi bao xa, cuối cùng cô bé cũng thấy lúa mì và lúa nước đang mọc trên một trang trại.

Trăn Trăn lấy mỗi loại một hạt, chớp mắt đã quay về núi.

Đối với cô bé, số lượng không thành vấn đề, chỉ cần có hạt giống là có tất cả.

Thế là những cây mọc sau ruộng cao lương dưới sự điều khiển của ý thức Trăn Trăn nhanh ch.óng dạt sang chỗ khác, đất đen tự động lật lên bằng phẳng, một hạt lúa mì và một hạt lúa nước rơi xuống đất, trong chốc lát đã mọc lên cả một vùng, chín rộ đúng vào lúc thu hoạch cao lương.

Lý Lão Thái đứng sau lưng hai đứa cháu trai, nhìn đám lúa mạch vàng óng cũng ngẩn người ra một chốc. Nhưng bà tuổi cao, trải đời nhiều nên lập tức định thần lại. Bà hắng giọng, cố kìm nén sự khác lạ trong giọng nói, nhẹ tênh bảo: "Đây chính là loại lúa mạch mà ngày trước bà kể với các anh đấy. Hồi nhỏ bà theo bố ở tỉnh Lỗ, người ta toàn trồng loại lương thực này, nghiền ra chính là bột mì trắng tinh!"

"Bột mì trắng!" Minh Nam và Minh Bắc thốt lên đầy kinh ngạc, rồi ngay lập tức cười ha hả. Hai anh em sướng phát điên, ôm chầm lấy nhau vừa nhảy vừa hò reo: "Có bột mì rồi, nhà mình có bột mì trắng để ăn rồi."

"Khẽ cái mồm thôi!" Lý Lão Thái quát khẽ: "Bột mì trắng là của hiếm, giờ có phiếu cũng chẳng mua nổi đâu.

Đây là bà phải vất vả lắm mới dùng phiếu lương thực đổi được ít hạt giống về trồng bấy nhiêu thôi.

Đứa nào đứa nấy phải giữ mồm giữ miệng, tuyệt đối không được để người ngoài biết, nghe chưa?"

"Biết rồi, biết rồi ạ!" Minh Nam cười đến mức miệng không khép lại nổi: "Đồ tốt thế này có quân ngốc mới bô bô ra ngoài.

Nhỡ người ta đến vay mượn thì tính sao?

Nhất định phải giấu nhẹm đi mới được."

Minh Bắc sáp lại gần, ôm lấy cánh tay Lý Lão Thái lắc lắc: "Bà nội ơi, bà có trồng tí gạo nào không, cháu thèm ăn cơm trắng quá." Lý Lão Thái nghe xong mà chân tay bủn rủn, bà cũng muốn biết nhà mình có trồng lúa gạo không đây?

Nhưng mà trên núi này mà trồng được lúa nước sao?

Lý Lão Thái đứng trước ruộng lúa mạch trấn tĩnh một lát, rồi sai Minh Nam: "Đi lấy cái gậy lại đây cho bà."

Minh Nam không nhịn được lầm bầm, nhặt cây gậy bị vứt cách đó mười mấy mét lên, vừa đưa cho Lý Lão Thái vừa càm ràm: "Bà nội, cháu thấy bà đi đứng như gió, leo núi cũng chẳng hụt hơi tí nào, sao suốt ngày bà cứ phải cầm cái gậy này làm gì nhỉ?

Cháu thấy thứ này ngoài việc dùng để nện cháu với thằng Bắc ra thì chẳng được tích sự gì nữa."

Lý Lão Thái lườm cậu một cái, giơ gậy gõ nhẹ vào m.ô.n.g cậu một phát: "Bớt mồm bớt miệng đi, mau vận chuyển cao lương về nhà để còn gặt lúa mạch.

Dạo này người lên núi đông, đừng để người ta dòm ngó."

Minh Bắc sốt ruột: "Bà ơi, cao lương cứ vứt đấy đã, lo mang lúa mạch về nhà trước mới là thật.

Cháu còn đang mơ tưởng đến món màn thầu đây, không thì ăn bữa sủi cảo bột mì trắng cũng được."

"Được rồi, được rồi, mau làm việc đi." Lý Lão Thái múa múa cây gậy, xua hai đứa cháu đi gặt lúa mạch, còn mình thì chống gậy run rẩy đi vòng ra phía sau ruộng lúa.

Trăn Trăn trồng hai loại lương thực tinh này chẳng qua là muốn thỉnh thoảng cải thiện bữa ăn cho gia đình, cho mọi người đỡ thèm, nên trồng không nhiều.

Chẳng mấy chốc, Lý Lão Thái vượt qua ruộng lúa mạch thì nhìn thấy một khoảnh lúa nước.

Nhìn mặt đất khô ráo cứng cáp dưới chân cây lúa, Lý Lão Thái không nhịn được lấy bàn tay đầy vết chai sạm vỗ lên mặt: "Cháu gái ngốc của bà ơi, lúa nước mà dưới chân không có nước thì gọi gì là lúa nước nữa!"

Phía trước, Minh Nam và Minh Bắc đang làm việc hăng say vì nghĩ đến viễn cảnh được ăn bột mì trắng, liềm vung lên nghe vun v.út, từng mảng gốc rạ lúa mạch nhanh ch.óng ngã rạp.

Lý Mục Vũ từ nhà quay lại, thấy lúa mạch đầy đất cũng có chút ngẩn ngơ.

Anh im lặng hồi lâu rồi quay người xuống núi.

Đến khi trở lại, anh đẩy theo chiếc xe ba gác, còn mang theo cả tấm bạt dầu rách dùng nhiều năm của nhà mình.

Thu gom bông lúa vào sọt rồi đặt lên xe ba gác, phủ tấm bạt lên, dùng dây thừng buộc c.h.ặ.t chẽ.

Lý Mục Vũ kiểm tra một lượt trước sau trái phải, đảm bảo mấy cái sọt liễu sẽ không bị rơi xuống mới đẩy xe đi.

Bận rộn suốt hai ngày, mãi đến khi gặt xong lúa mạch mọi người mới nhìn thấy đám lúa nước phía sau.

Vương Tố Phân và Lý Mục Vũ tiếp tục giữ im lặng, còn Minh Bắc thì sướng đến phát điên: "Bà nội ơi sao bà tốt thế?

Sao bà giỏi thế hả bà?

Có phải bà biết cháu cực kỳ thèm ăn cơm trắng nên mới trồng không?"

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Vô Tình Sinh Vào Thập Niên 60 - Chương 69: Chương 69 | MonkeyD