Vô Tình Sinh Vào Thập Niên 60 - Chương 72
Cập nhật lúc: 14/01/2026 13:36
"Chà, bức tranh này tráng lệ thật đấy." Mấy người phụ nữ từ ngoài đi vào, đứng trước bức tranh thốt lên một tiếng rồi vội vã chạy thẳng tới quầy hàng bên trong.
Quế Hoa bị giọng nói oang oang của họ làm cho giật mình tỉnh giấc, bấy giờ mới nhận ra mình đã đứng đây hồi lâu, cô liền có chút ngại ngùng mỉm cười với Minh Đông: "Em nhìn đến mê mẩn, làm lỡ thời gian của anh rồi phải không?"
"Có lỡ làng gì đâu, hôm nay chỉ đi dạo thôi mà, không có việc gì khác." Chóp mũi Minh Đông hơi ửng đỏ vì lạnh, anh nhìn bức tranh rồi lại nhìn Quế Hoa vẫn còn quyến luyến chưa muốn rời bước, không nhịn được hỏi một câu: "Em thích vẽ tranh à?"
"Vâng." Quế Hoa hơi thẹn thùng: "Hồi nhỏ em có theo thầy học vài năm."
Minh Đông lúc này mới sực nhớ ra Quế Hoa vốn xuất thân từ gia đình quyền quý, nhưng nơi này người qua kẻ lại phức tạp, anh cũng không dám hỏi nhiều, hai người cứ thế thuận theo dòng người đi vào bên trong.
Hàng hóa trong bách hóa Đệ Nhất quả thực vô cùng phong phú, từ món rẻ tiền như kim chỉ, đê khâu, đến những món đắt đỏ như đồng hồ, xe đạp đều có đủ.
Chỉ tiếc là tiền Lý Lão Thái đưa chỉ đủ để mua đồ dùng cho đám cưới, Minh Đông mới đi học vài tháng, tiền sinh hoạt phí tích góp được chẳng đáng bao nhiêu, nên ngoài việc mua đồ cưới, những thứ khác chỉ có thể đứng xem cho biết.
Những ngày tiết trời thu cao trong lành thế này chính là lúc thích hợp để tổ chức hỷ sự.
Mùa này lương thực đã thu hoạch xong, phiếu vải, phiếu công nghiệp tích góp cả năm cũng đã hòm hòm, mua sắm những thứ cần thiết, đốt một bánh pháo là có thể thành thân.
Ở nông thôn thường phải đợi đến mùa đông rảnh rỗi mới làm đám cưới, nhưng lúc đó trời đông giá rét, đi lại không tiện, nên đa phần mọi người đều tranh thủ lúc trời chưa quá lạnh mà ra ngoài dạo chơi, dù không mua nổi thì cũng được mở mang tầm mắt.
Quế Hoa thấy từng đôi nam thanh nữ tú phía trước phía sau đều là đi mua đồ cưới, vành tai cô không khỏi ửng hồng.
Minh Đông lại chẳng chú ý đến những chuyện đó.
Anh nhìn thấy một quầy hàng phía trước đang bị một nhóm chị em vây quanh, nghe nói là bán "dầu vỏ sò" để bôi tay, anh không tự chủ được mà liếc nhìn bàn tay của Quế Hoa.
Thực ra tay Quế Hoa không xấu, so với nhiều cô gái cùng trang lứa, thậm chí có thể coi là đẹp.
Ngón tay thon dài, da dẻ không đen, vì sáng tối cô đều dùng nước nóng ngâm tay nên trông vẫn còn khá mịn màng.
Chỉ là việc giặt giũ, dọn dẹp trong nhà thường ngày đều do một tay Quế Hoa làm, ngày qua tháng lại, đầu ngón tay khó tránh khỏi có vài vết chai mỏng.
Minh Đông đợi nhóm phụ nữ kia viết hóa đơn mua dầu xong đi rồi mới vội vàng bước tới: "Đồng chí, dầu vỏ sò này bao nhiêu tiền một hộp?"
Quế Hoa vừa nghe đã cuống quýt, xông lên kéo tuột Minh Đông sang một bên: "Tiền bà đưa có hạn, không được mua cái này."
Minh Đông nhìn dáng vẻ đỏ mặt tía tai của Quế Hoa, trong lòng bỗng thấy ấm áp lạ kỳ: "Anh biết rồi, anh muốn dùng tiền sinh hoạt phí của mình để mua cho em." Quế Hoa nghe vậy thì sững sờ, bàn tay đang níu tay áo Minh Đông từ từ buông thõng xuống.
Minh Đông móc từ trong túi ra một ít tiền: "Em xem, bao nhiêu năm nay anh chưa từng mua cho em thứ gì cả.
Cái đó...
trường có phát sinh hoạt phí, anh muốn mua một món quà tặng em."
Minh Đông nói năng có chút lắp bắp, vụng về, nhưng những lời này lọt vào tai Quế Hoa còn êm ái hơn cả tiếng nhạc trời.
Cô nhìn anh, nhất thời không biết nói gì, hồi lâu sau định thốt lên lời cảm ơn nhưng vừa mở miệng thì nước mắt đã rơi xuống trước.
Từ năm Quế Hoa chín tuổi đến ở Lý gia, đây là lần đầu tiên Minh Đông thấy cô khóc.
Anh cuống quýt giơ tay dùng tay áo lau mặt cho cô, nhưng nước mắt chẳng vơi đi mà ống tay áo thô ráp còn làm mặt Quế Hoa đỏ bừng lên.
Minh Đông nhìn Quế Hoa rồi cười ngây ngô hai tiếng, gãi đầu mới nhớ ra việc mua dầu vỏ sò, vội vàng sang viết hóa đơn mua một hộp, nhét vào tay Quế Hoa: "Anh ít tiền, đợi anh để dành thêm vài tháng nữa sẽ mua cho em một hộp kem dưỡng da."
"Không cần đâu." Quế Hoa toe toét cười: "Anh có lòng như vậy là em vui lắm rồi."
Minh Đông nghe xong cũng cười ngây dại theo, chẳng biết nói gì cho phải.
Đừng nhìn Minh Đông ngày thường ở trường luận bàn học thuật thao thao bất tuyệt, lưu loát vô cùng, vậy mà hôm nay ở bên cạnh Quế Hoa lại trở nên vụng miệng hẳn đi.
Rời khỏi quầy mỹ phẩm, bên cạnh là khu bán đồ dùng hàng ngày.
Quế Hoa vừa mắt ngay cái phích nước vỏ sắt màu đỏ, cô khẽ kéo áo Minh Đông, mặt đỏ lựng chỉ vào cái phích: "Bà bảo mua cái đó."
Minh Đông nhìn qua, cũng thấy hơi ngượng ngùng: "Anh cũng đang tính chuyện này, sẵn tiện mua luôn cả ca uống nước và chậu rửa mặt.
