Vợ Tôi Im Lặng 34 Năm, Đợi Ngày Tôi Đột Quỵ Để Thu Hồi Tất Cả - 2

Cập nhật lúc: 20/06/2026 16:01

“Đừng nói chuyện này nữa, nào, nếm thử tay nghề của em đi.”

Tô Mộng Dao gắp một miếng thịt thăn chua ngọt đặt vào bát tôi.

“Anh nếm thử xem, có thơm hơn đồ nhà anh làm không?”

“Đương nhiên là thơm.”

Tôi ăn một miếng.

“Mộng Dao, khi nào em có thể sinh cho anh một đứa con trai?”

Mặt cô ấy đỏ lên.

“Đừng nói lung tung…”

“Anh nghiêm túc đấy.”

Tôi nắm lấy tay cô ấy.

“Mộng Dao, anh muốn có một đứa con với em.”

“Nhưng… nhưng anh có gia đình…”

“Vậy thì sao?”

Tôi chẳng hề để ý.

“Anh nuôi nổi.”

Mấy năm sau, Tô Mộng Dao mang thai.

“Minh Hiên, em có rồi.”

Cô ấy kéo tay tôi, căng thẳng nói.

“Thật sao?”

Tôi kích động ôm lấy cô ấy.

“Tốt quá rồi!”

“Mộng Dao, em nhất định phải sinh đứa trẻ ra.”

“Nhưng em sợ…”

“Sợ gì?”

Tôi vỗ n.g.ự.c.

“Có anh ở đây, em sợ gì?”

“Cùng lắm thì anh kiếm thêm chút tiền, nuôi hai gia đình mà thôi.”

Ngày tháng vẫn trôi qua như thường.

Lâm Nhã Đình ngày ngày bận chăm sóc con gái, nấu cơm giặt giũ, dọn dẹp nhà cửa sạch sẽ ngăn nắp.

Mỗi lần tôi về nhà, bà ấy đều hỏi:

“Anh ăn cơm chưa?”

“Có mệt không?”

“Minh Hiên, gần đây anh về nhà càng lúc càng muộn.”

Một ngày nọ, cuối cùng Lâm Nhã Đình cũng mở miệng.

Trong lòng tôi căng thẳng.

“Việc ở đơn vị nhiều, em biết mà.”

“Em biết.”

Bà ấy bình tĩnh nói.

“Anh cứ bận việc của anh, trong nhà có em rồi.”

“Nhã Đình, em… không giận sao?”

“Giận gì?”

Bà ấy cười đầy ẩn ý, một câu hai nghĩa.

“Anh vui là được, muốn làm gì thì làm.”

Tôi nhìn bà ấy, đột nhiên cảm thấy người phụ nữ này hơi ngốc.

Mười tháng sau, Tô Mộng Dao sinh một bé trai, đặt tên là Trương Chí Viễn.

Ngày đứa trẻ chào đời, tôi ở bệnh viện bên cô ấy suốt cả ngày.

“Minh Hiên, anh nhìn xem, con trai giống anh.”

Tô Mộng Dao ôm đứa bé, mặt đầy hạnh phúc.

“Giống, quá giống rồi.”

Tôi nhìn gương mặt nhỏ trong tã lót, trong lòng thỏa mãn không nói nên lời.

“Minh Hiên, khi nào chúng ta mới có thể ở bên nhau?”

Tô Mộng Dao đột nhiên hỏi.

“Sắp rồi, đợi thời cơ chín muồi, anh sẽ ly hôn với Lâm Nhã Đình.”

Tôi an ủi cô ấy.

“Thật sao?”

“Thật, anh bảo đảm.”

Nhưng lần chờ đợi ấy kéo dài suốt ba mươi ba năm.

03

Tôi mua cho Tô Mộng Dao một căn nhà ba phòng ngủ ở ngoại ô phía đông, đăng ký dưới tên cô ấy.

“Minh Hiên, căn nhà này bao nhiêu tiền?”

Tô Mộng Dao đứng trong căn nhà mới, hốc mắt ươn ướt.

“Không đắt, em đừng quan tâm mấy chuyện này.”

Tôi ôm lấy cô ấy.

“Sau này đây chính là nhà của chúng ta.”

“Nhưng anh còn có một căn nhà khác…”

“Cái đó không giống nhau.”

Tôi ngắt lời cô ấy.

“Mộng Dao, trong lòng anh, em mới là người nhà thật sự của anh.”

“Bên Lâm Nhã Đình kia chỉ là hình thức mà thôi.”

Từ sau đó, tôi bắt đầu cuộc sống chạy qua chạy lại giữa hai bên.

Nhà ở khu tây, một tuần tôi về hai ba lần, mỗi lần ở chưa đến hai tiếng.

Nhà ở ngoại ô phía đông, tôi gần như ngày nào cũng đến, cùng Tô Mộng Dao và con trai ăn cơm, xem tivi, giống như một gia đình ba người bình thường.

Ba năm sau, Tô Mộng Dao lại mang thai.

“Minh Hiên, lại có rồi.”

Cô ấy nói với tôi.

“Vậy thì sinh ra.”

Tôi không chút do dự.

“Anh nuôi nổi.”

“Minh Hiên, tiền của anh có đủ không?”

Tô Mộng Dao hơi lo lắng.

“Nuôi nhiều con như vậy…”

“Đủ, tuyệt đối đủ.”

Tôi vỗ n.g.ự.c nói.

“Bây giờ anh đã lên phó cục trưởng, lương tăng gấp đôi rồi.”

“Huống chi anh còn có thu nhập khác.”

Những năm đó đúng là thời điểm kinh tế phát triển nhanh nhất, Cục Quy hoạch nắm nhiều dự án trong tay, tôi phụ trách phê duyệt, đương nhiên có người biếu quà.

Tôi đưa phần lớn tiền cho Tô Mộng Dao, chỉ giữ lại một phần nhỏ giao cho Lâm Nhã Đình.

Lâm Nhã Đình chưa từng hỏi chuyện tiền bạc.

Tôi đưa bao nhiêu, bà ấy nhận bấy nhiêu, chưa từng đòi thêm.

“Minh Hiên, con gái Trương Ngữ Yên sắp đi học mẫu giáo rồi, cần phí đăng ký.”

“Bao nhiêu?”

Tôi lấy từ ví ra ba nghìn tệ đưa cho bà ấy.

“Đủ không?”

“Không đủ tôi đưa thêm.”

“Đủ rồi, cảm ơn anh.”

Lâm Nhã Đình nhận tiền.

“Anh ăn cơm chưa?”

“Em hâm nóng thức ăn cho anh.”

“Không cần, tôi ăn bên ngoài rồi.”

Tôi xoay người đi ra ngoài.

“Tôi còn có việc, đi trước đây.”

“Đi đường cẩn thận.”

Sau lưng truyền đến giọng Lâm Nhã Đình, bình tĩnh như mọi khi.

Tôi đóng cửa lại, trong lòng có một cảm giác không nói rõ được.

Người phụ nữ này, ba mươi tư năm rồi, chưa từng cãi nhau với tôi một lần, chưa từng chất vấn tôi một câu, mãi mãi đều là câu “anh vui là được, muốn làm gì thì làm”.

Có đôi khi tôi thậm chí cảm thấy, có phải bà ấy căn bản không để ý đến tôi không?

Tô Mộng Dao đúng hạn sinh đứa con trai thứ hai, đặt tên là Trương An Chi.

Hai năm sau, lại sinh con trai thứ ba, đặt tên là Trương Tư Viễn.

Năm 2004, Tô Mộng Dao sinh con gái, đặt tên là Trương Tâm Duyệt.

Ba con trai một con gái, tôi có một gia đình hoàn chỉnh ở ngoại ô phía đông.

“Bố, ngày mai là sinh nhật con, bố sẽ đến chứ?”

Con trai cả Trương Chí Viễn hỏi tôi.

“Đương nhiên sẽ đến!”

Tôi xoa đầu nó.

“Bố còn mua bánh kem lớn cho con nữa.”

“Bố là tuyệt nhất!”

Con trai vui vẻ nhảy lên.

Tô Mộng Dao đang nấu cơm trong bếp, nghe thấy cuộc trò chuyện của chúng tôi liền đi ra nói:

“Minh Hiên, nếu anh bận thì đừng đến, con hiểu chuyện mà.”

“Sao có thể không đến?”

Tôi ôm eo cô ấy.

“Sinh nhật con trai, anh nhất định phải có mặt.”

Tối hôm đó, gia đình sáu người chúng tôi ngồi quanh bàn ăn, vui vẻ hòa thuận.

“Bố, tại sao bố không thể ngày nào cũng ở bên chúng con?”

Con gái Trương Tâm Duyệt nghiêng đầu hỏi.

Tôi sững lại một chút.

“Bố bận việc, nhưng bố rất yêu các con.”

“Vậy công việc của bố còn quan trọng hơn chúng con sao?”

“Đương nhiên là không.”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.