Vợ Yêu Thuần Khiết Có Thể Đọc Tâm, Viên Sĩ Quan Cấm Dục Mặt Đỏ Tai Hồng. - Chương 199
Cập nhật lúc: 14/01/2026 14:07
Tô Linh Vũ nói: 【Nếu em là người nhà họ Kỷ và nhà họ Lan, em không chỉ muốn quật mộ tổ tiên nhà Chu Uyển Nhu mà còn muốn băm nát cô ta đem đi cho ch.ó ăn!】
【Kỷ Yến Đông không tự bào chữa cho mình vài câu sao?】
Hệ thống thở dài một hơi đầy vẻ sữa non nớt, bất lực nói: 【Không có cách nào, ai bảo kế hoạch của Chu Uyển Nhu quá c.h.ặ.t chẽ, gần như không có sơ hở nào chứ.】
【Không ai nghĩ là Chu Uyển Nhu hạ t.h.u.ố.c Kỷ Yến Đông, vì trên người Kỷ Yến Đông đầy mùi rượu, thậm chí người nhà họ Kỷ cũng tưởng Kỷ Yến Đông say rượu loạn tính.】
【Người duy nhất tin tưởng Kỷ Yến Đông có lẽ chỉ có lão gia t.ử nhà họ Kỷ. Nhưng Kỷ lão gia t.ử biết cháu trai bị kết tội lưu manh liền tức quá mà trúng phong, lời cũng không nói được, muốn đi điều tra chân tướng cũng không điều tra nổi.】
【Hố hơn nữa là mấy tháng sau tại Hồ Thành sẽ bùng phát một đợt lây nhiễm viêm gan cấp tính quy mô lớn, có hàng trăm nghìn người mắc phải... Lẽ ra Kỷ lão gia t.ử là tiên phong cứu chữa, cũng chính ông là người tìm ra nguồn bệnh mới kịp thời khống chế được tình hình, không gây ra thiệt hại lớn hơn.】
【Bây giờ Kỷ lão gia t.ử bị tức đến mức trúng phong, hiển nhiên mấy tháng sau không thể đến Hồ Thành tỏa sáng và cống hiến được, không biết lúc đó Hồ Thành sẽ ra sao.】
Tô Linh Vũ đôi mắt hạnh trợn ngược, ngạc nhiên hỏi lại: 【Khoan đã, tiểu Thống t.ử ngươi vừa nói gì? Mấy tháng sau Hồ Thành bùng phát đợt lây nhiễm viêm gan quy mô lớn sao?】
Hệ thống thản nhiên đáp: 【...Đúng vậy.】
【Khoan đã! Ký chủ, có phải cô muốn qua đó kiếm một mẻ điểm công đức không?】
Giọng nói sữa của hệ thống đột nhiên phấn khích: 【Đợt lây nhiễm này có nguồn bệnh rất rõ ràng, nếu cô có thể ngăn chặn thành công đợt lây nhiễm bùng phát, giúp hàng trăm nghìn người thoát khỏi nỗi đau bệnh tật chắc chắn sẽ thu được một lượng lớn điểm công đức!】
【Bình an phù của cô, áo choàng nhỏ của tôi đều có chỗ dựa rồi!】
Chương 155 Anh đang ghen sao?
Nghe thấy tin tức này, Tô Linh Vũ lúc đầu chưa nghĩ đến chuyện điểm công đức.
Nhưng nếu có thể thu hoạch được gì đó thì đúng là vẹn cả đôi đường.
Hệ thống đột nhiên lại nói: 【Oa, ký chủ! Tôi mới phát hiện lần trước cô phát tâm thiện giúp Trác lão hoàn thành tâm nguyện, Chủ não cư nhiên thưởng cho cô điểm công đức kìa, chúng ta thực sự thắng lớn rồi!】
Tô Linh Vũ tò mò: 【Thật sao?】
Hệ thống vui vẻ nói: 【Đúng vậy, niềm vui bất ngờ! Có lẽ vì Trác lão chiến công hiển hách, tầm ảnh hưởng rất lớn nên giúp ông ấy hoàn thành tâm nguyện cũng được coi là một công đức, Chủ não thưởng cho chúng ta một điểm công đức.】
【Tuy một điểm công đức không nhiều nhưng cũng rất tuyệt rồi!】
Tô Linh Vũ gật đầu.
Đây thực sự là thu hoạch bất ngờ.
Tô Linh Vũ vui mừng xong lại lo lắng nói: 【Tiểu Thống t.ử, chuyện đợt lây nhiễm viêm gan em viết thư cho Cục Y tế, ngươi thấy liệu có ai tin không? Họ sẽ chỉ cảm thấy người viết thư bị điên rồi phải không?】
Hệ thống cũng thở dài: 【Ước chừng là sẽ không tin đâu. Bệnh truyền nhiễm quy mô lớn không giống như sạt lở đất bùng phát có dấu vết để lần theo, có thể kịp thời tị nạn. Loại bệnh truyền nhiễm này trước khi bùng phát sẽ không nhận được quá nhiều sự coi trọng, nhưng một khi bùng phát rồi lại rất khó khống chế.】
Quả thực là đạo lý này.
Hơn nữa chỉ bằng một bức thư mà chẳng đưa ra được bằng chứng thiết thực nào, người bên trên nói không chừng còn tưởng ai đó đang đùa ác.
Dù sao thời này cũng có không ít người thích giả thần giả quỷ.
Tuy nhiên Tô Linh Vũ nhanh ch.óng phấn chấn lại, nghiêm túc nói: 【Dù thế nào đi nữa em cũng phải thử xem sao.】
【Cái khó ló cái khôn, một phương pháp không được em sẽ nghĩ phương pháp khác. Thực sự không xong thì trước đợt lây nhiễm em tìm cớ đến Hồ Thành ở vài ngày, tùy cơ ứng biến.】
Cô đã ghi nhớ chuyện này vào lòng.
Tuy nhiên cô cũng sẽ không trơ mắt nhìn một thiếu niên vô tội bị Chu Uyển Nhu hại c.h.ế.t, chuyện Kỷ Yến Đông bị hãm hại cô dự định ngày mai sẽ gửi thư đến đồn cảnh sát Xuân An, theo dõi sát sao.
Ánh mắt phượng của Hoắc Diễm khẽ ấm lên.
Trong lòng thầm nghĩ nhất định phải nhanh ch.óng báo cáo chuyện này lên trên, cố gắng bóp c.h.ế.t đợt lây nhiễm vài tháng tới ngay từ trong trứng nước, không để virus lây lan.
Tuy nhiên lần này nghe tiếng lòng không nghe thấy nội dung cụ thể, không biết nguyên nhân gây ra đợt lây nhiễm viêm gan là gì, nên để hành động chính thức còn phải đợi sau khi Tô Linh Vũ gửi thư đi.
...
Mặc dù phát hiện hành tung của Chu Uyển Nhu, còn "hóng" được một quả dưa lớn của cô ta nhưng Tô Linh Vũ không hề có ý định né tránh.
Có né tránh thì cũng nên là Chu Uyển Nhu né tránh cô mới đúng.
Dù sao cô cũng đâu làm chuyện gì khuất tất.
Tô Linh Vũ ung dung đứng bên cạnh sân trượt băng nhìn nhóm Tần Trân chơi đùa, một tay chống cằm, đôi mắt hạnh xinh đẹp quyến rũ quan sát bên trong sân.
Cô xinh đẹp nên không ít người thầm kín quan sát cô.
Có không ít thanh niên tụ tập thành nhóm ba ba năm năm, đẩy đẩy kéo kéo nhau, thỉnh thoảng lại nổ ra những trận cười lớn, dường như có chút rục rịch muốn tới bắt chuyện.
Nhưng dù trái tim thiếu niên có xao xuyến thế nào đi nữa, sau khi bị ánh mắt lạnh lùng của Hoắc Diễm quét qua một cái đều đã bị đóng thành băng đá, người thực sự dám tới không nhiều.
Đợi đến khi vài kẻ bạo gan tới nếm mùi thất bại, biết Tô Linh Vũ và Hoắc Diễm không phải anh em mà là vợ chồng thì không còn ai dám tiến lên nữa.
Tô Linh Vũ nhìn Hoắc Diễm một cái đầy tán thưởng: "Anh đúng là khá dễ dùng đấy."
Hoắc Diễm: "..."
Thổi một lúc gió lạnh Tô Linh Vũ cảm thấy mặt mình hơi xót, có chút khó chịu nên muốn về nhà.
Cô để lại một chiếc xe cho nhóm Tần Trân, bảo Vương Vũ chịu trách nhiệm lái xe đưa mọi người về nhà, cũng coi như là cho Vương Vũ nghỉ vài tiếng để cậu ấy và Tần Trân chơi đùa vui vẻ.
Vương Vũ cười không thấy mắt đâu chỉ thấy răng, dáng vẻ ngây ngô làm cậu ấy và Tần Trân lại bị trêu chọc vài câu.
Tối nay vốn dĩ là ra ngoài thư giãn, thấy tâm trạng họ tốt Tô Linh Vũ trên mặt cũng nở nụ cười, đôi mắt hạnh dưới ánh đèn ngũ sắc của sân trượt băng phản chiếu càng thêm xinh đẹp.
Cô và Hoắc Diễm lên xe, xe mới đi được vài phút Hoắc Diễm lại nhắc lại chuyện cũ.
Nói đơn giản là hy vọng sau này cô hãy lên kế hoạch lộ trình một chút, nếu tới những nơi đông đúc ồn ào như sân trượt băng này thì cần phải để anh đi cùng.
"Anh lo lắng cho em là thật, nhưng quan trọng hơn là anh đang ghen phải không?" Tô Linh Vũ cười liếc nhìn anh một cái rồi hỏi thẳng.
Bị đoán trúng tâm tư Hoắc Diễm cũng không phủ nhận.
