Vợ Yêu Thuần Khiết Có Thể Đọc Tâm, Viên Sĩ Quan Cấm Dục Mặt Đỏ Tai Hồng. - Chương 353

Cập nhật lúc: 14/01/2026 16:32

Anh ta không muốn đòi hỏi gì từ tay cô, vừa vi phạm điều lệ bảo mật, vừa gây thêm gánh nặng cho cô.

Từ một góc độ khác mà nói, xuất phát từ sự bướng bỉnh thầm kín trong lòng anh ta... Nếu cô mãi không chú ý đến cơ thể anh ta, nếu cô chẳng mảy may quan tâm... Vậy thì, c.h.ế.t thì đã sao?

Trải qua bao nhiêu thế giới, anh ta sống đủ rồi.

Chẳng hề sợ hãi cái c.h.ế.t.

So với việc đó, anh ta càng mong chờ hạt giống do chính tay mình gieo xuống có thể bén rễ nảy mầm, nở hoa kết trái hơn.

Lại một tiếng ho vang lên, Cố Yến Ảnh theo bản năng đi lấy khăn tay, nhưng lại phát hiện khăn tay không biết đã đ.á.n.h rơi ở đâu, không có trên người.

Anh ta nhíu mày, trong lúc vội vàng chỉ có thể dùng tay che lên, m.á.u đỏ tươi tràn ra từ kẽ ngón tay, có mấy giọt rơi trên chiếc áo sơ mi trắng tinh, trông thật hãi hùng.

...

Viện nghiên cứu Trung y.

Tìm thời gian nghỉ trưa, Tô Linh Vũ tìm cớ cắt đuôi hai người Tần Trân và Uông Nghi Linh luôn theo sát không rời, tìm cơ hội gửi "Thư dự báo" ra ngoài.

Tất nhiên, cái gọi là tìm cớ và cơ hội, chỉ là theo góc nhìn của cô thôi.

Thực tế, số người âm thầm bảo vệ cô xung quanh chưa bao giờ ít đi.

Và sau khi cô ném thư dự báo vào hòm thư trước cổng đồn cảnh sát Xuân An, theo thông lệ trước đây, bức thư này sẽ được lấy ra trong vòng mười phút, được đọc nhanh ch.óng và xử lý có mục tiêu.

Bức thư dự báo này rất dày, lúc gửi đi, biểu cảm của Tô Linh Vũ cũng có chút nặng nề.

Lúc quay về, cô không nhịn được gọi hệ thống: [Tao thật sự không ngờ, trong doanh trại Nam Giao lại chôn giấu nhiều đinh (tay trong) đến vậy.]

Hệ thống lại thấy rất bình thường: [Trong từng ấy người mà chỉ có năm người có vấn đề, tỉ lệ cực thấp luôn á!]

[Ký chủ, tao đã đặc biệt tìm hiểu qua lịch sử loài người tụi bây, ừm... nói sao nhỉ, có những người thích chơi trò mưu hèn kế bẩn, vô sỉ đến vậy đó.]

[Cho nên nha, để không bị mưu hèn kế bẩn làm hại, tao thấy chúng ta không thể làm người tốt được.]

Tô Linh Vũ cạn lời: [Mày đây là cái logic gì thế?]

Giọng sữa nhỏ của hệ thống đầy lý lẽ: [Chính là logic ra tay trước để chiếm lợi thế đó!]

[Chỉ cần chúng ta làm người xấu trước, đi tính kế người khác trước, thì không ai có thể tính kế được chúng ta nữa!]

Tô Linh Vũ: [... Mày giỏi.]

Cái logic mạnh mẽ như vậy, quả nhiên là mạch não mà hệ thống độc ác mới có thể có.

Vừa mới quay về văn phòng, cô còn chưa kịp ngồi xuống, Tần Trân đột nhiên xuất hiện ở cửa, gõ gõ cửa: "Đại tiểu thư, vừa nãy Kiều Nghi Xuân qua tìm cô."

"Tìm tôi?" Tô Linh Vũ ngạc nhiên, "Tìm tôi làm gì?"

"Tôi cảm thấy, chắc là đến để chào tạm biệt cô đấy." Tần Trân thở dài hỏi, "Cô có muốn gặp không?"

Tô Linh Vũ đứng dậy: "Gặp chứ, tôi đi xem sao."

...

Kiều Nghi Xuân quả thực là đến để chào tạm biệt.

Vừa thấy mặt Tô Linh Vũ, bà ấy đã mỉm cười đưa túi vải đang cầm trong tay lên.

"Đồng chí Tiểu Tô, trong này là chăn quấn trẻ sơ sinh và mấy bộ quần áo tôi tự tay làm. Tôi không mua được loại vải tốt lắm, tay nghề cũng không được tinh xảo, cô xem có thể dùng tạm được không, không được cũng không sao, đợi tôi về rồi, tôi sẽ gửi đặc sản quê tôi cho cô."

Tô Linh Vũ nhận lấy túi vải căng phồng.

Mở ra xem, cân nhắc ngày dự sinh của cô là vào tháng ba tháng tư năm sau, chăn quấn được làm khá dày dặn, mấy bộ quần áo nhỏ cũng là kiểu dài tay dài ống, thậm chí còn có hai bộ áo len đan móc nhỏ nhắn đáng yêu.

Kiều Nghi Xuân thật sự đã để tâm rồi.

Không chỉ biết cô m.a.n.g t.h.a.i đôi, bà ấy nói tay nghề không tinh xảo cũng là khiêm tốn, thực ra tay nghề làm quần áo rất tốt. Mặc dù chất vải bình thường một chút, nhưng vải thuần cotton thấm hút mồ hôi tốt, phù hợp với trẻ sơ sinh hơn, rất thoải mái.

Tô Linh Vũ cảm ơn món quà của Kiều Nghi Xuân trước, rồi lại hỏi: "Bà thật sự định về quê sao?"

"Vâng." Kiều Nghi Xuân mỉm cười nói, "Vương Húc Dương đã bị bắt vào trong rồi, cấp cao trong quân đội cân nhắc hoàn cảnh của tôi nên không vội thu hồi nhà, còn sắp xếp cho tôi một công việc giúp việc ở bếp sau nhà ăn quân đội, nhưng sau khi cân nhắc, tôi vẫn định về quê."

"Thật sự muốn về nông thôn sao?" Tần Trân nhanh mồm nhanh miệng hỏi, "Kiều Vi Vi trước đó đã đe dọa bà đúng không? Bà không sợ bị nhắm vào à? Đến lúc đó một người phụ nữ một mình dắt theo con, sao đấu lại người ta được?!"

Nụ cười trên mặt Kiều Nghi Xuân dần biến mất, trở nên bất lực.

Nông thôn không bằng thành thị, việc bị nhà Kiều Vi Vi nhắm vào, cái này còn dễ giải quyết.

Trong thâm tâm bà ấy, bà ấy là đứa trẻ lớn lên từ nông thôn, nếu chỉ có một mình, bà ấy vẫn cảm thấy quay về nơi mình quen thuộc hơn sẽ có cảm giác an toàn hơn.

Hơn nữa, trong làng có nhiều người như vậy, không chỉ có bố mẹ Kiều Vi Vi, cũng chính là anh trai chị dâu của bà ấy ở đó, mà còn có những người khác trong gia tộc nữa.

Chỉ riêng những việc Kiều Vi Vi đã làm, gia tộc không thể nào giúp đỡ nhà Kiều Vi Vi bắt nạt bà ấy được, cùng lắm là nhắm mắt làm ngơ trước khó khăn của bà ấy thôi.

Chỉ cần không bỏ đá xuống giếng thì có thể cầm cự được.

Đã sống ở làng nhiều năm như vậy, bà ấy có lòng tin có thể sinh tồn được.

Điều rắc rối nhất, thực ra là trạng thái của đứa con trai ruột không được tốt.

Sau khi đón đứa trẻ từ hộ nông dân nuôi dưỡng về, bà ấy đã đưa con đến đồn cảnh sát đổi tên, đổi thành họ của mình, gọi là Kiều Việt.

Bà ấy không rộng lượng đến thế, chỉ mong con mình có thể vượt qua con của Kiều Vi Vi, nên mới đặt tên là một chữ "Việt", chính là hy vọng nó có thể vượt qua Vương Hoa.

Nhưng càng ở bên Kiều Việt lâu, bà ấy lại càng thất vọng.

Bà ấy cảm thấy, Kiều Việt không phải là một đứa trẻ bình thường.

Nó thường xuyên đờ đẫn ánh mắt, giống như hồn lìa khỏi xác, miệng lẩm bẩm những thứ bà ấy nghe không hiểu.

Sau khi chuyển đến trường tiểu học dành cho con em quân đội, giáo viên cũng đã nói với bà ấy mấy lần, bảo bà ấy đưa Kiều Việt đến bệnh viện lớn khám khoa tâm thần, xem có phải trong lúc ở hộ nông dân nuôi dưỡng trước đó đã bị ngược đãi, bị dọa đến phát điên không...

Trong hoàn cảnh như vậy, thay vì để Kiều Việt phải chịu đựng những ánh mắt khác lạ ở kinh thành, chi bằng về nông thôn.

Ở đó ít người, bà ấy cứ ở bên cạnh nó cả đời là xong.

Kiều Nghi Xuân cay đắng kể ra những điều này, Tần Trân lập tức "hê" một tiếng, hỏi trước: "Bà đã đưa Kiều Việt đi bệnh viện kiểm tra chưa?"

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.