Vợ Yêu Thuần Khiết Có Thể Đọc Tâm, Viên Sĩ Quan Cấm Dục Mặt Đỏ Tai Hồng. - Chương 358
Cập nhật lúc: 14/01/2026 16:33
[Cũng đúng, xe đã đến gara mấy phút rồi tụi bây mới xuống xe, chỉ cần não không có vấn đề là biết tụi bây đang làm chuyện xấu gì rồi!]
[Hừ! Tao đột nhiên cảm thấy khu đại viện quân đội vẫn tốt hơn!]
[Tao vừa mới thống kê lại, thời gian tao bị nhốt vào phòng tối ở căn cứ Nam Giao gấp ba lần ở khu đại viện quân đội luôn ấy! Tận ba lần đó nha, Hoắc Diễm cũng quá là táng tận lương tâm đi mà!]
[Ký chủ, mày không cảm thấy mày chuyển đến căn cứ Nam Giao là làm lợi cho Hoắc Diễm sao? Mày đừng có nuông chiều nó quá!]
Tô Linh Vũ: [...]
Trần Ngọc Hương: "...?"
Hoắc Sương: "...??!!!"
Hoắc Diễm đỏ tai, đưa tay lên môi ho nhẹ một tiếng, nhìn Tô Linh Vũ hỏi: "Còn buồn ngủ không em?"
Trần Ngọc Hương lập tức hỏi theo: "Mang t.h.a.i thường hay buồn ngủ, nếu còn buồn ngủ thì hay là lên lầu ngủ một lát đi? Lát nữa cơm nước xong xuôi thì để Hoắc Diễm lên gọi con."
Tô Linh Vũ ngạc nhiên: "Phòng của chúng con vẫn để lại sao ạ?"
"Tất nhiên rồi!" Trần Ngọc Hương trách yêu, "Phòng trong nhà sẽ luôn để lại cho các con, mẹ chỉ sợ các con bay xa rồi không chịu quay về thôi."
Tô Linh Vũ gãi gãi má.
Quả thực.
Sống ở ngoài tự do tự tại, muốn sai bảo Hoắc Diễm thế nào thì sai bảo, muốn bắt nạt Hoắc Diễm thế nào thì bắt nạt... Mặc dù trước kia sống ở nhà cũng như vậy, nhưng một số kiểu "bắt nạt" không bình thường chỉ phù hợp giữa đôi vợ chồng trẻ với nhau.
Nhưng chuyển ra ngoài rồi, cái gì cũng không cần phải nén lại, đúng là có chút quá đỗi vui vẻ.
"Chị dâu, chị có đi ngủ không?" Hoắc Sương lại hỏi.
"Không cần đâu." Tô Linh Vũ lắc đầu.
Vừa mới ngủ suốt dọc đường trên xe, bây giờ cô lại có chút không ngủ được nữa.
"Vậy nếu chị không muốn ngủ thì chúng ta xem tivi đi?" Hoắc Sương hào hứng giới thiệu, "Bộ phim 'Bến Thượng Hải' đang phát sóng gần đây hay lắm, Hứa Văn Cường phong độ lắm, chị nhất định phải xem!"
"Bến Thượng Hải"?
Tô Linh Vũ từng lướt thấy video ngắn một hai lần, nhưng vì phim sản xuất đã quá lâu, chất lượng hình ảnh không đủ sắc nét nên cô không có hứng thú bấm vào xem, cứ thế chưa bao giờ xem qua.
Bây giờ xem thử cũng có thể để g.i.ế.c thời gian.
Tô Linh Vũ gật đầu.
Thấy cô có hứng thú, Trần Ngọc Hương vỗ mạnh vào Hoắc Sương một cái, rốt cuộc là không bắt con bé về phòng làm bài tập nữa, để con bé ở lại bầu bạn với Tô Linh Vũ.
Hoắc Sương đau đến mức nhe răng trợn mắt, nhưng trong mắt tràn ngập niềm vui.
Cuối cùng cũng được xem tivi rồi!
Màn "giao đấu" giữa hai mẹ con Trần Ngọc Hương, Tô Linh Vũ không chú ý tới.
Tuy nhiên, sau khi ngồi xuống ghế sofa, bộ phim vẫn chưa bắt đầu chiếu, cô đột nhiên phát hiện một chỗ nhỏ ở khóe môi Hoắc Sương bị trầy da, đỏ ửng.
Cái này...?
Như thể tâm linh tương thông với cô, giọng sữa nhỏ của hệ thống vang lên: [Ký chủ, tao đã nói tại sao Hoắc Sương cứ nhìn chằm chằm vào môi mày rồi mà, hóa ra chính nó cũng là một "kẻ tái phạm" đấy.]
Tô Linh Vũ: [Cái gì?]
Hoắc Sương đột nhiên kinh hãi trợn to mắt, thất thanh gọi: "Chị dâu!"
Tô Linh Vũ ngạc nhiên nhìn con bé: "Sao thế?"
Cảm nhận được ánh mắt của Trần Ngọc Hương hướng về phía mình, Hoắc Sương gượng cười, bưng hoa quả trên bàn lên, lắp bắp nói: "Chị, chị ăn dưa hấu đi."
"Chị không ăn." Tô Linh Vũ chê bai.
Dưa hấu mùa thu có gì ngon đâu?
Vẫn là dưa hấu tươi mới ngon.
Cô tiếp tục gọi hệ thống: [Sao mày lại nói Hoắc Sương là kẻ tái phạm? Chẳng lẽ con bé làm chuyện xấu gì rồi à?]
Hệ thống nói: [Cũng không hẳn là chuyện xấu gì đâu, chỉ là cưỡng hôn Kỷ Yến Đông thôi, đây có lẽ là gen của người nhà họ Hoắc nhỉ?]
[Mày nhìn xem, Hoắc Diễm thích cưỡng hôn mày, Hoắc Lãng nếu đ.á.n.h thắng được Hạ Anh chắc chắn cũng muốn cưỡng hôn cô ấy, Hoắc Kiến Quốc hồi trẻ cũng thường xuyên cưỡng hôn Trần Ngọc Hương, đều cùng một giuộc cả.]
Cưỡng hôn?
Còn nhỏ tuổi mà không học điều tốt?!
Ở nơi Tô Linh Vũ không chú ý tới, ánh mắt nguy hiểm của Trần Ngọc Hương quét qua Hoắc Sương, Hoắc Sương tức khắc nổi da gà, giống như một con chuột bị mèo nhắm trúng, không dám thở mạnh.
Trong lòng thầm kêu khổ, cảm thấy cái mạng nhỏ sắp xong đời rồi.
Hoắc Diễm bất lực sờ sờ sống mũi, còn Hoắc Kiến Quốc đang ngồi một bên đọc báo thì âm thầm tháo kính ra, chuẩn bị vào phòng sách lánh nạn... à không, làm việc.
Tô Linh Vũ sững người hai giây, "oa" một tiếng, đầy hứng thú hỏi: [Hoắc Sương làm chuyện kích thích thế cơ à?]
[Cưỡng hôn đến mức trầy da luôn? Vậy xem ra sự phản kháng của Kỷ Yến Đông cũng quyết liệt lắm nhỉ?]
Hoắc Sương: "...!!!"
Xin đừng nói nữa.
Cô thật sự muốn quỳ xuống lạy chị dâu luôn rồi!
Cứ thế này nữa, đợi anh trai chị dâu vừa đi, cô chắc chắn sẽ bị đ.á.n.h đến mức không tự lo được cho bản thân mất?
Ngay lúc Hoắc Sương đang suy nghĩ xem có nên bỏ nhà đi bụi không, hệ thống đột nhiên cười "hố hố hố": [Ký chủ, tao lại hóng được một quả dưa lớn trên người Hoắc Sương nè, hố hố hố, con bé thật sự là quá ngây ngô luôn!]
Chương 289 Có m.á.u dê mà cũng có lá gan dê
[Con bé đúng là cưỡng hôn Kỷ Yến Đông thật, kỹ thuật còn không ra gì, thường xuyên làm môi Kỷ Yến Đông trầy da, nhưng kỹ thuật của Kỷ Yến Đông cũng kém nốt! Khóe môi con bé chính là bị Kỷ Yến Đông cưỡng hôn lại, hôn thành ra thế này đấy!]
[Hơn nữa, Hoắc Sương cũng đã phải trả giá đắt!]
[Kỷ Yến Đông thấy con bé có m.á.u dê mà cũng có lá gan dê, thực sự chống đỡ không nổi, đành phải ước pháp tam chương với con bé: Hôn cậu ấy một cái, con bé phải làm năm bài toán dưới sự giám sát của cậu ấy, thiếu một bài cũng không được!]
[Không làm thì không cho hôn.]
[Làm xong mới cho hôn.]
[Để được hôn Kỷ Yến Đông thêm mấy cái, cái đứa học tra như Hoắc Sương đã phấn đấu vươn lên, thế mà sắp làm sạch sành sanh các bài tập sau giờ học trong sách toán luôn rồi, ừm... Trần Ngọc Hương mà biết chuyện này chắc là phải tôn thờ Kỷ Yến Đông lên làm thánh luôn quá?]
Trần Ngọc Hương kinh ngạc nhìn Hoắc Sương: Chuyện yêu đương này còn có thể thúc đẩy việc học hành sao? Nhìn thế này thì hình như có thể đ.á.n.h nhẹ tay hơn một chút?
Cảm nhận được thái độ của Trần Ngọc Hương dịu lại, Hoắc Sương ngẩng cao đầu, lấy lại tinh thần.
Kết quả, hệ thống lại nói: [Đúng là một chàng rể tốt mà, để Hoắc Sương chăm chỉ học tập, đây đúng là lấy thân nuôi hổ rồi nhỉ?]
Tô Linh Vũ không nhịn được cười, lại hỏi: [Cái gì gọi là lấy thân nuôi hổ? Có phải mày lại dùng sai thành ngữ rồi không?]
