Vợ Yêu Thuần Khiết Có Thể Đọc Tâm, Viên Sĩ Quan Cấm Dục Mặt Đỏ Tai Hồng. - Chương 371

Cập nhật lúc: 14/01/2026 16:35

Tần Trân cười nói: "Chị Nghi Xuân, thật ra chị cũng còn rất trẻ mà, sao nói chuyện cứ như bà cụ non thế?"

Kiều Nghi Xuân cũng mỉm cười.

Cô đúng là tuổi đời không tính là lớn, tuy đã có một đứa con sáu bảy tuổi, nhưng vì sinh con sớm nên bản thân cô cũng mới chỉ hai mươi tám tuổi, chưa đến ba mươi.

Nhưng cũng không thể nói là trẻ, dù sao những người đến buổi liên hoan này đều mới đôi mươi, kém cô đến mấy tuổi. Người ta dù là tâm thái hay ngoại hình trông đều khác hẳn với cô.

Cũng không phải không có ai hứng thú với cô, nhưng Trần Chu...

Một người đàn ông hai mươi ba tuổi chưa từng kết hôn, cô chỉ cảm thấy thật hoang đường.

Cô không muốn làm lỡ dở Trần Chu, cũng không muốn đặt cược thêm một lần nào nữa.

Cuộc hôn nhân trước thất bại t.h.ả.m hại, đã vắt kiệt lòng nhiệt huyết của cô, thậm chí khiến cô nảy sinh cảm giác mệt mỏi sâu sắc.

Nếu không phải vì muốn cho Kiều Việt một môi trường trưởng thành tốt, để thằng bé lớn lên trong một gia đình có đủ cha mẹ, nếu không phải vì trong nhà không có đàn ông sẽ bị hàng xóm láng giềng bàn tán, thì thật ra cô thấy việc có tìm đàn ông hay không cũng chẳng quan trọng.

Cô nghĩ, nếu thực sự muốn tìm, thì tìm người nào đó tương xứng với mình.

Nếu có người phù hợp thì kết hôn cũng được. Không có người phù hợp thì cứ kéo dài vậy thôi.

Nghĩ đến đây, Kiều Nghi Xuân áy náy nhìn về phía Tô Linh Vũ: "Đồng chí Tiểu Tô, hôm nay phụ lòng tốt của em rồi, thật sự xin lỗi. Thật ra, nếu không có em giúp đỡ, chị đã chẳng vào được đây."

Điểm này cô vẫn luôn tự biết mình biết ta.

Tô Linh Vũ lắc đầu: "Chị đừng có tự ti, thất bại của cuộc hôn nhân trước không liên quan gì đến chị cả, hoàn toàn là do gã chồng cũ của chị không ra gì thôi. Nhưng em tôn trọng suy nghĩ của chị, dù sao đó cũng là hôn nhân của chị, cuộc đời của chị, chị có quyền tự mình quyết định. Nếu thật sự không gặp được người phù hợp, không tìm đàn ông cũng chẳng sao cả."

Kiều Nghi Xuân trợn tròn mắt, rõ ràng đây là lần đầu tiên cô nghe thấy luận điệu như vậy, không dám tin hỏi lại: "Thật... thật sao? Thật sự không tìm cũng được ạ? Liệu có không tốt cho đứa trẻ không?"

Đối diện với ánh mắt đầy cầu thị của cô, Tô Linh Vũ đột nhiên nổi hứng muốn trò chuyện.

Được thôi.

Cứ nhìn cô đây.

Chương 300 Mồ hôi đầm đìa

"Chị nghĩ mà xem!" Tô Linh Vũ nói, "Tìm một ông tướng chẳng biết làm gì về nhà rồi còn phải hầu hạ người ta, vất vả biết bao, làm trâu làm ngựa như thế chẳng phải là vô nghĩa lắm sao?"

Kiều Nghi Xuân gật đầu.

Tần Trân và Uông Nghi Linh cũng không kìm được mà gật đầu theo.

Tô Linh Vũ lại nói: "Chị vừa phải đi làm vừa phải chăm sóc Kiều Việt, vốn dĩ đã không hề nhẹ nhàng rồi. Nếu muốn tái hôn, ít nhất cũng phải tìm được người có thể hỗ trợ lẫn nhau, nếu không thì thà đừng tìm còn hơn."

"Kết hôn là chuyện của hai người, không thể để một người vất vả còn một người hưởng phúc được. Trạng thái tốt nhất là một cộng một lớn hơn hai, đồng cam cộng khổ, gắn bó keo sơn. Nếu đàn ông bận công việc, cần chị chăm sóc anh ta và gia đình nhiều hơn, thì anh ta phải đưa tiền, đưa thật nhiều tiền."

"Nếu đã không chăm sóc vợ, không nuôi dạy con, lại còn không đưa tiền, thì cần đàn ông để làm gì? Rước một gã đàn ông về nhà để rèn luyện khả năng làm việc nhà à? Có thời gian rỗi đó, thà đi làm thêm một công việc khác còn thực tế hơn, ít nhất số tiền kiếm được cũng là thật!"

"Còn về đứa trẻ, nếu cha mẹ tình cảm tốt, đối với trẻ tất nhiên là môi trường nuôi dưỡng tốt nhất. Nhưng nếu cha mẹ tình cảm không tốt, thái độ lạnh nhạt, thậm chí suốt ngày cãi vã đ.á.n.h nhau, thì ngược lại chẳng bằng gia đình đơn thân."

"..."

Tô Linh Vũ từ nhỏ không thiếu tiền, trước khi gặp Hoắc Diễm cô cũng chưa từng cân nhắc đến chuyện kết hôn lập gia đình, nhưng cô thường xuyên lướt xem các video ngắn về những nội dung chuyện vặt gia đình, nên không thiếu chuyện để nói.

Cô vừa nói là thao thao bất tuyệt, có lý luận có ví dụ thực tế.

Không chỉ ba người Kiều Nghi Xuân liên tục gật đầu, mà xung quanh cô dần dần còn tụ tập một nhóm các cô gái trẻ đến tham gia buổi liên hoan.

Lúc đầu chỉ có vài người, sau đó người này kéo người kia, biến thành hơn mười người.

Đến cuối cùng, một nhóm các cô gái trẻ ăn mặc xinh đẹp vây quanh Tô Linh Vũ, nghe cô "truyền thụ" bí kíp hôn nhân, thậm chí còn thảo luận nhiệt liệt.

"Đúng vậy, mẹ em cứ dạy em là sau khi kết hôn phải thuận theo chồng một chút, chăm sóc chồng nhiều hơn, đừng để những chuyện vặt vãnh trong nhà cản trở ý chí phấn đấu tiến thủ của đàn ông, thậm chí còn khuyên em sau khi m.a.n.g t.h.a.i thì nghỉ việc, ngoan ngoãn ở nhà chồng con, nhưng em lại không cam lòng."

"Em cũng không cam lòng, công việc của đàn ông quan trọng, lẽ nào công việc của phụ nữ chúng ta không quan trọng sao? Tại sao không thể là đàn ông nghỉ việc ở nhà chăm con chứ?"

"Nhưng lúc con còn nhỏ chỉ cần mẹ thôi, phải làm sao bây giờ?"

"Không được nghỉ việc! Nếu thực sự nghỉ việc, lỡ như có một ngày chồng thay lòng đổi dạ, bên ngoài có người khác, lúc đó mới đúng là kêu trời không thấu, gọi đất chẳng hay!"

"Mẹ em cũng nghĩ như vậy, nhưng sau khi em nói ra suy nghĩ của mình, bà ấy nghĩ lại đức hạnh của bố em, thế là thông suốt ngay, không dạy bảo em nữa."

"..."

Một nhóm con gái thảo luận nhiệt liệt, không ít người đàn ông trẻ tham gia buổi liên hoan đứng cách đó không xa trợn mắt há mồm, mồ hôi đầm đìa, im như thóc.

Kiều Nghi Xuân cũng thầm cụp mắt suy nghĩ.

Trước khi kết hôn, mẹ cô luôn nói với cô rằng, phụ nữ đời này đều phải kết hôn sinh con, như vậy mới được gọi là phụ nữ.

May mắn thì gặp được một người đàn ông tốt, cả đời thoải mái. Không may thì có thể gặp phải một người đàn ông kém hơn một chút, nhưng cũng chẳng còn cách nào, cứ nhẫn nhịn là cả đời sẽ trôi qua thôi.

Làm người, ai mà chẳng khổ chứ?

Nhưng Tô Linh Vũ lại nói với cô rằng, cuộc đời cô cô có thể tự mình quyết định, không tìm đàn ông cũng chẳng sao.

Đúng vậy, tại sao nhất định phải tìm đàn ông?

Rõ ràng sau khi ly hôn, cô không có đàn ông, ngày tháng vẫn cứ trôi qua như vậy thôi.

Ánh mắt dị nghị của thế gian, lời ra tiếng vào của hàng xóm láng giềng, thực sự quan trọng đến thế sao? Quan trọng hơn cả việc bản thân sống thoải mái sao?

Không có cha liệu có không tốt cho Kiều Việt không... Với tình trạng của Kiều Việt, đối với từ "cha", e là thằng bé chẳng có chút xúc động nào đâu nhỉ?

Có lẽ, có thể bàn bạc với con trước? Nếu đứa trẻ không để tâm, vậy cô sẽ không tìm nữa!

Nghĩ đến đây, lòng Kiều Nghi Xuân bỗng trở nên nhẹ nhõm hẳn!

...

Bên này buổi liên hoan đang diễn ra.

Bên kia, Hoắc Diễm sau khi đưa Tô Linh Vũ đến bên ngoài hội trường liên hoan, liền trực tiếp lái xe đến Viện Nghiên cứu Trung y tìm viện trưởng Hác.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.