Vợ Yêu Thuần Khiết Có Thể Đọc Tâm, Viên Sĩ Quan Cấm Dục Mặt Đỏ Tai Hồng. - Chương 39
Cập nhật lúc: 14/01/2026 05:29
Trước đây bất kể bà có gọi Tạ Võ thế nào, đứa trẻ cũng không đáp lời, cứ như thể không nghe thấy tiếng của bà vậy.
Hiện tại bà gọi tên Tạ Võ, tuy bé vẫn không dễ dàng mở miệng, nhưng lại biết quay đầu nhìn bà, trong đôi mắt to đã mang theo vài phần cảm xúc nghi hoặc, không còn trống rỗng ngây dại như trước nữa.
Chỉ riêng sự thay đổi này thôi cũng đủ khiến Triệu Mai mừng đến phát khóc.
Đứa trẻ đã có phản ứng rồi, sau này chắc là còn có thể nghe thấy nó gọi một tiếng mẹ chứ nhỉ?
Hiện tại lợi ích là của mình, nhưng cái nồi đen thì lại để Tô Linh Vũ gánh, Triệu Mai chỉ cảm thấy có lỗi với cô, nhưng lại vụng miệng, không biết phải nói thế nào.
Tô Linh Vũ không biết tâm tư của Triệu Mai, mà có biết thì cô cũng không quan tâm.
Chỉ cần cứ nghĩ đến việc chính tay mình đã cứu Cố Yến Ảnh ra khỏi hang ổ của quỷ, c.h.ế.t xong là có thể về nhà, cả người cô sẽ rơi vào trạng thái Phật hệ chờ c.h.ế.t, vô cùng an nhiên.
Hơn nữa, việc cô làm vốn dĩ chính là nhiệm vụ của nữ phụ độc ác, những lời đồn đại chỉ có một ảnh hưởng duy nhất đối với cô, đó là...
【Tiểu Thống Tử, niềm vui bất ngờ! Không ngờ giúp người làm vui lại có cái lợi này, mỗi ngày tôi chẳng cần cố ý cày nhiệm vụ hàng ngày, thanh tiến độ cũng phân phút là đầy luôn!】
【Có điều cuộc sống nhạt nhẽo quá, ngươi tìm dưa gì đó cho tôi ăn đi.】
Hệ thống lập tức hỏi: 【Ký chủ, cô muốn ăn dưa của ai nào?】
Ngón tay trắng nõn thon dài của Tô Linh Vũ chỉ một cái, chỉ thẳng vào một người phụ nữ gầy lùn mặc áo sơ mi kẻ caro xanh đang đứng ngoài cổng viện, vừa chỉ trỏ vào sân nhà họ Hoắc vừa nói xấu với những người khác.
【Người đó là ai? Cứ cô ta đi.】
Tầng hai, Trần Ngọc Hương đang đứng bên cửa sổ nhìn ra ngoài, thấy một đám người đang chỉ trỏ vào nhà họ Hoắc, nói những lời không hay về con dâu, bà đang rất khó chịu.
Đột nhiên nghe thấy tiếng lòng Tô Linh Vũ nói muốn ăn dưa, bà lập tức chấn động tinh thần.
Nhìn kỹ lại người mà Tô Linh Vũ chỉ, bà liền nhịn không được bật cười thành tiếng, nói với Hoắc Kiến Quốc đang đọc báo sau lưng: "Ông Hoắc này, con dâu ông lại muốn ăn dưa rồi, cái dưa này lại ăn trúng đầu mẹ của Chu Uyển Nhu rồi kìa, ha ha."
Hoắc Kiến Quốc: "..."
Hiếm thấy, ông cũng tò mò hẳn lên, rảo bước đi đến bên cửa sổ nhìn ra ngoài.
Chu Uyển Nhu... chẳng phải đó là đối tượng kết hôn lần hai của Hoắc Diễm trong tiếng lòng của con dâu, người sau này sẽ thay thế vị trí của cô, là cô y tá nhỏ của bệnh viện quân khu sao?
Chương 30 Truyền thống tốt đẹp của đàn ông nhà họ Hoắc, không cãi lời vợ
Hoắc Kiến Quốc và Trần Ngọc Hương đều có tư tưởng kiểu cũ.
Mặc dù thủ đoạn Tô Linh Vũ và Hoắc Diễm kết hôn không được vẻ vang cho lắm, nhà họ Hoắc lúc đầu cũng có thành kiến với Tô Linh Vũ, nhưng đã kết hôn thật rồi, họ vẫn hy vọng đôi trẻ có thể chung sống tốt đẹp.
Họ chưa bao giờ nghĩ đến việc sẽ thay một cô con dâu khác.
Hiện tại lại càng không muốn.
Dưới sân, Tô Linh Vũ cũng kinh ngạc đến ngây người.
【Ký chủ, người này chính là mẹ của Chu Uyển Nhu!】
【Cái gì?】
Cô chỉ tùy tiện chỉ đại một người, chỉ trúng người mà cô ấn tượng nhất là hay đến trước cổng nhà họ Hoắc hóng hớt, hay nói xấu nhất, không ngờ lại chỉ trúng mẹ của Chu Uyển Nhu sao?
Nghiệt duyên à?
Thế thì... cũng thật sự là không tồi.
Tô Linh Vũ vội vàng hỏi: 【Tìm thấy dưa chưa, ngươi mau nói đi.】
Hệ thống đáp một tiếng "tít tít" hai cái, rất nhanh đã nói: 【Ký chủ, ký chủ, tôi đến đây! Dưa cũng đến đây!】
【Vương Nguyệt Dung, tức là mẹ của Chu Uyển Nhu, thật sự là còn kỳ quặc hơn cả cô ta nữa, ha ha.】
【Cha của Chu Uyển Nhu mất từ sớm, cô ta từ nhỏ đã sống với mẹ và cha dượng, sau khi đến bệnh viện quân khu làm hộ sĩ thì đã đón Vương Nguyệt Dung từ quê lên, không muốn bà ta tiếp tục bị cha dượng bạo hành nữa.】
【Nhưng điều Chu Uyển Nhu không biết là, mẹ cô ta ở dưới quê đã có thói quen trộm cắp vặt, hôm nay trộm của nhà này một mớ rau, ngày mai trộm của nhà kia vài quả trứng, đến kinh thành này thì càng thêm tệ hại.】
Tô Linh Vũ tò mò: 【Bà ta đến kinh thành trộm cái gì rồi?】
Hệ thống: 【Bà ta trộm người.】
Tô Linh Vũ: "Phụt... khụ khụ khụ!"
Trên tay cô đang cầm một ly trà xanh, đang uống thì suýt chút nữa sặc c.h.ế.t.
【Trộm người?】
【Đúng vậy! Đêm dài cô tịch mà! Chu Uyển Nhu chẳng phải làm hộ sĩ ở bệnh viện quân khu sao, ngày đêm không có mặt ở nhà, bận rộn lắm. Vương Nguyệt Dung ở nhà một mình chán quá, liền nhận một số việc giặt giũ quần áo, làm việc nhà cho người ta. Ra vào nhà người ta lâu rồi, bà ta liền câu kết với mấy ông chủ nhà.】
【Lại còn là mấy người nữa à?】
【Đúng vậy! Ví dụ như ông đó, ví dụ như ông đó đó...】
Hệ thống một hơi kể ra ba bốn người, trong đó có một người Tô Linh Vũ còn từng nghe danh, là người nổi tiếng sợ vợ, không ngờ vậy mà cũng vụng trộm.
Chỉ có thể nói, người không thể nhìn mặt, nước biển không thể dùng đấu mà lường.
Tô Linh Vũ vô cùng thán phục.
【Tôi chỉ có thể nói, Chu Uyển Nhu đúng là được gia đình giáo d.ụ.c bài bản, hèn gì cô ta lại giỏi câu dẫn đàn ông đến thế.】
【Nghĩ đến việc sau này Hoắc Diễm sẽ hời cho Chu Uyển Nhu, tôi liền...】
【Thôi bỏ đi, lúc đó tôi cũng c.h.ế.t rồi, chẳng liên quan gì đến tôi nữa.】
【Hiện tại tôi cũng chẳng thèm chấp nhặt với hạng người như Vương Nguyệt Dung làm gì, mất giá lắm, nếu không thì cứ trực tiếp tung tin về mấy vụ phong lưu của bà ta ra, không quá một ngày, bà ta sẽ nổi danh khắp đại viện quân khu luôn.】
Trên lầu, ăn dưa lâu như vậy, Trần Ngọc Hương cũng lấy làm lạ, đồng thời sức chiến đấu bùng nổ.
Tô Linh Vũ lười chấp nhặt với Vương Nguyệt Dung, nhưng bà thì có thể ra tay mà!
Vương Nguyệt Dung dám bắt nạt con dâu nhà họ Hoắc mà còn muốn rút lui an toàn, không có chuyện dễ dàng thế đâu!
Còn cả Chu Uyển Nhu nữa, đừng hòng bước chân vào cửa nhà họ Hoắc!
Bà hùng hổ nói: "Linh Vũ nhà mình tâm tính lương thiện, tôi thì không thế! Quay lại tôi sẽ đi kể cho người khác nghe về chuyện của Vương Nguyệt Dung! Để bà ta tối ngày không lo làm việc chính sự, cứ đứng trước cửa nhà mình mà chỉ trỏ, cũng để bà ta nếm thử mùi vị bị người ta đàm tiếu."
Nghe vậy, Hoắc Kiến Quốc tháo kính xuống, vẻ mặt bất lực: "Bà cũng đừng có làm quá lên, kẻo người ta lại đ.á.n.h nhau."
Trần Ngọc Hương đập đồ trên tay xuống: "Đánh một hai trận thì có làm sao? Mấy bà vợ có chồng ngoại tình đó, dù có đ.á.n.h nhau với chồng thì vẫn tốt hơn là bị Vương Nguyệt Dung và chồng lừa dối, không biết gì chứ? Tốt nhất là cào rách mặt mấy ông chồng ở nhà đi!"
"Còn về Vương Nguyệt Dung, theo tôi thấy, bà ta đã dám trộm người thì phải chuẩn bị tâm lý ăn đòn đi!"
