Vòng Lặp Của Kẻ Điên - Chương 11

Cập nhật lúc: 26/07/2026 16:02

Kể từ đó, Hứa Vân Chu không bao giờ đến tìm tôi nữa.

Chỉ có Giang Hiểu Mạt gửi cho tôi một lá thư.

Trong thư, giọng điệu của chị ta cực kỳ đắc ý.

Chị ta nói, Hứa Vân Chu đã biết toàn bộ sự thật của cả kiếp trước lẫn kiếp này rồi.

Hắn đã biết chuyện chị ta dùng mười năm tuổi thọ để đổi lấy một cơ hội trọng sinh, bắt cả ba chúng tôi phải sống lại.

Thế nên kiếp trước chị ta mới nhảy lầu tự sát, bắt Hứa Vân Chu phải nếm trải cảm giác "truy thê hỏa táng tràng", báo thù tất cả mọi người rồi theo chị ta sang kiếp này.

Ngay cả việc chị ta đòi tự t.ử ngay trước kỳ thi đại học để khiến Hứa Vân Chu thi trượt, cũng là vì sợ Hứa Vân Chu sẽ đỗ cùng một trường đại học với tôi, chị ta muốn chia rẽ chúng tôi một cách triệt để.

[Nhưng cho dù anh ấy biết tôi là một kẻ mưu mô, hèn hạ như thế, anh ấy vẫn yêu tôi.]

Giang Hiểu Mạt viết một cách đắc thắng: [Anh ấy đã cầu hôn tôi rồi.]

[Thế nên cô thấy chưa, pháo hoa sẽ luôn rực rỡ như vậy đấy.]

Dưới ánh nắng ấm áp của bang California, tôi nhìn lá thư này, lặng đi rất lâu.

Vì lo sợ một kẻ điên cuồng như Hứa Vân Chu sẽ lại làm ra chuyện gì đó ngoài tầm kiểm soát đối với tôi và gia đình, nên từ sớm tôi đã khuyên bố mẹ bán căn nhà cũ đi để chuyển sang nơi ở mới.

Thế nên lá thư này của Giang Hiểu Mạt gửi về địa chỉ cũ, phải mất tận một năm sau mới qua tay nhiều người rồi chuyển đến tôi.

Nếu tôi nhận được nó sớm hơn, có lẽ tôi đã có thể cảnh báo chị ta rằng, việc Hứa Vân Chu biết hết mọi chuyện mà vẫn cầu hôn chị ta, hoàn toàn không phải là chuyện tốt đẹp gì, mà trái lại là một tín hiệu cực kỳ nguy hiểm.

Tiếc là đã quá muộn.

Giang Hiểu Mạt c.h.ế.t rồi.

Cách Hứa Vân Chu báo thù chị ta quen thuộc đến đáng sợ.

Sau khi kết hôn với Giang Hiểu Mạt, bên ngoài hắn tuyên bố hai người đi hưởng tuần trăng mật.

Nhưng thực chất chẳng có chuyến đi nào cả.

Giang Hiểu Mạt bị hắn giam cầm dưới hầm tối, chịu đủ mọi sự dày vò hành hạ dã man.

Cuối cùng, nhờ ban quản lý tòa nhà phát hiện điểm bất thường nên đã báo cảnh sát.

Nhưng sau khi được cứu ra, Giang Hiểu Mạt vẫn không thể qua khỏi, qua đời trong bệnh viện vì vết thương quá nặng.

Vụ án chồng g.i.ế.c vợ này đã gây chấn động dư luận suốt một thời gian dài, hung thủ Hứa Vân Chu bị bắt giữ.

Trong tù, hắn từ chối mọi cuộc phỏng vấn, chỉ đưa ra yêu cầu duy nhất là được gặp tôi.

Cuối cùng, ngăn cách bởi một lớp kính dày cộp, tôi đã gặp lại Hứa Vân Chu.

Hắn đã cạo đầu đinh, béo lên một chút.

Khi nhìn thấy tôi, trên gương mặt hắn lộ ra một nụ cười hèn mọn, khúm núm.

"Đường Đường." Hắn cầm ống nghe lên: "Anh trả thù cho em rồi."

"Chính cô ta đã cản trở chúng ta.”

"Nếu không có cô ta, chúng ta chắc chắn vẫn đang sống rất hạnh phúc bên nhau.”

"Anh biết em sẽ không tha thứ cho anh nữa, nhưng ít nhất, anh vẫn có thể làm được chút gì đó cho em."

Tôi lặng lẽ nhìn kẻ điên trước mặt.

"Đường Đường, không lâu nữa anh sẽ bị thi hành án t.ử hình rồi.”

"Nhưng trong lòng anh không hề sợ hãi chút nào.”

"Anh cảm thấy đây là một sự khởi đầu mới. Anh c.h.ế.t đi, rồi sẽ lại trọng sinh.”

"Làm lại một đời, anh nhất định sẽ trân trọng em thật tốt, yêu em thật nhiều."

Tôi cầm ống nghe, im lặng một hồi lâu rồi khẽ nói:

"Lần này tôi chấp nhận đến gặp anh, thực chất là vì có người nhờ tôi chuyển lời đến anh."

Tôi đã gặp được người đã giúp Giang Hiểu Mạt trọng sinh.

Đó là một cửa tiệm nhỏ nằm sâu trong con ngõ vắng, chủ tiệm là một đôi nam nữ còn rất trẻ.

Chàng trai tên là Quý Chiêu, tự xưng là người đuổi hồn, còn cô gái tên là Hứa Tiểu Nhiễm, tự xưng là người quay ngược thời gian.

"Họ nhờ tôi nói với anh rằng, Giang Hiểu Mạt có thể ước dùng mười năm dương thọ để đổi lấy một cơ hội sống lại là vì chị ta thực sự vẫn còn thọ mệnh.”

"Nhưng Hứa Vân Chu à, anh thì không còn nữa đâu.”

"Anh sẽ bị thi hành án t.ử hình tại pháp trường phía Bắc thành phố. Quý Chiêu nói, nơi đó hành quyết quá nhiều tội phạm tột cùng gian ác, cho nên tất cả những vong hồn mang sát khí quá nặng đều sẽ bị giam cầm ở đó mãi mãi.”

“Anh sẽ không có kiếp sau đâu, mà cho dù có đầu t.h.a.i đi chăng nữa, thì cũng chỉ có thể rơi vào đường súc sinh mà thôi.”

"Thế nên Hứa Vân Chu, chúng ta sẽ không bao giờ gặp lại nhau nữa."

Dứt lời cuối cùng, tôi đặt ống nghe xuống.

Hứa Vân Chu phát điên.

Hắn gào rú, khóc lóc t.h.ả.m thiết, tuyệt vọng tột cùng.

Thế nhưng, mọi âm thanh chấn động dữ dội ấy đều bị ngăn cách bởi lớp kính dày, chẳng thể mảy may làm ảnh hưởng đến tôi thêm một giây phút nào nữa.

Tháng chín năm đó.

Hứa Vân Chu bị thi hành án t.ử hình.

Hôn lễ của tôi được cử hành.

Bố mẹ đặt bàn tay tôi vào tay cậu em "sói con" – mà giờ đây đã có thể gọi là chồng tôi.

Bố mẹ dịu dàng nói: "Phải hạnh phúc cả đời con nhé."

Tôi mỉm cười, nước mắt lấp lánh nơi khóe mi.

Kiếp này, chắc chắn chúng tôi sẽ hạnh phúc.

- HẾT -

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.