Vọng Xuân Đài - Chương 13

Cập nhật lúc: 18/06/2026 07:19

Sắc mặt vị phu nhân kia lập tức thay đổi.

“Họ bán lương, ta trả tiền. Tiền hàng sòng phẳng. Không thể trách ta.”

“Phu nhân nói vậy không đúng rồi. Nếu họ cũng được biết trước tin phản loạn phương Bắc như phu nhân. Họ còn bán lương thực cho phu nhân sao?”

“Lư nữ lang đúng là miệng lưỡi sắc bén.”

“Xin phu nhân thứ lỗi. Ta chỉ muốn cầu cho họ một con đường sống.”

“Nếu thật sự xảy ra loạn lạc trong thành. Phủ của phu nhân liệu có thể đứng ngoài được sao?”

Cuối cùng.

Ta vẫn xin được một thạch gạo.

Suốt ba ngày liên tiếp.

Ta rong ruổi khắp phủ đệ của các quyền quý và phú hộ trong thành.

Khi trở về Đại Từ Quán.

Đã là đêm khuya.

Trúc Lộ ở lại quán kiểm kê lương thực.

Kích động đến đỏ bừng cả mặt:

“Nữ lang. Chúng ta gom được 70 thạch gạo.”

Lấp đầy đến ba gian thiền phòng.

Ta đưa tay luồn qua đống gạo vàng trắng.

Khẽ thở ra một hơi.

Nếu nấu thành cháo loãng.

Chắc đủ chống đỡ trong một tháng.

Còn sau một tháng...

Ta siết c.h.ặ.t áo choàng.

Lặng lẽ nhìn về phía ngoài thành.

Giang Tuyết Hạc.

Ta rất nhớ chàng.

28

Nửa tháng sau.

Nghĩa quân cuối cùng cũng kéo quân đến dưới chân thành.

Sự bình yên miễn cưỡng duy trì bấy lâu trong Thịnh Kinh lập tức sụp đổ.

Bóng tối của ngày thành thất thủ bao trùm lên đầu mỗi người.

Ngay cả hoàng đế cũng không còn ngày ngày đắm mình trong đan phòng.

Mà khẩn cấp triệu tập các trọng thần trong triều.

Bàn bạc chuyện chạy về phương Nam.

Mẫu thân vội vã tới tìm ta.

Muốn ta thu dọn hành lý, cùng bà nam hạ.

Ta lắc đầu từ chối.

“Ngụy Âm.”

Mẫu thân cuống đến đỏ cả mặt:

“Lúc này con còn muốn giận dỗi phụ thân nữa sao?”

“Nương. Con không phải giận dỗi phụ thân.”

“Người không cần lo cho con. Trong nghĩa quân có cố nhân của con. Họ sẽ không làm hại con.”

Mẫu thân khựng lại.

“Cố nhân? Ở phương Bắc?”

“Chẳng lẽ là...”

Ta mở chiếc khăn cuối cùng ra.

Đó là một chiếc khăn gấm thêu đôi uyên ương liền cánh.

“Nương. Con đã gặp lại Giang Tuyết Hạc rồi.”

Nghe thấy ba chữ ấy.

Mẫu thân biết mình không thể khuyên nổi ta nữa.

Không ai hiểu rõ hơn bà.

Ba năm Giang Tuyết Hạc bị lưu đày.

Ta đã sống ra sao.

Mơ mơ màng màng.

Như cái x.á.c không hồn.

Nửa năm đầu tiên.

Ta gần như nằm liệt trên giường bệnh.

Nếu không phải ngày nào mẫu thân cũng khóc trước mặt ta.

Có lẽ ta đã không vượt qua nổi mùa đông năm ấy.

“Thì ra là nó. Cũng chỉ có nó... Mới khiến con nhớ nhung đến thế.”

Mẫu thân trầm mặc hồi lâu.

“Nhưng chiến sự hiểm nguy. Nếu như nó...”

Ta mỉm cười:

“Nếu thật như vậy. Con cũng sẽ sống thật tốt.”

“Phu nhân của thủ lĩnh nghĩa quân là một nữ t.ử có chí lớn. Nàng từng nói với con. Điều tiếc nuối nhất đời mình là không được học hành t.ử tế. Nếu sau này đại nghiệp thành công. Nàng sẽ mở học viện dành cho nữ t.ử.”

“Đến lúc đó. Con sẽ làm sơn trưởng.”

“Rời xa bất kỳ ai. Con cũng sẽ sống thật tốt.”

“Con sẽ mãi nhớ đến chàng. Rồi mang theo nỗi nhớ ấy… Đi làm chính mình.”

Mẫu thân rưng rưng nước mắt.

Lần cuối cùng ôm lấy ta.

“Ngụy Âm. Con thật sự đã trưởng thành rồi.”

Mẫu thân rời đi.

Phụ thân nhất định sẽ theo hoàng đế chạy về phương Nam.

Mẫu thân tuy không yên lòng về ta.

Nhưng càng không yên lòng về phụ thân.

Ta hướng về phía bà rời đi.

Quỳ xuống dập đầu thật lâu.

Chỉ mong...

Chúng ta còn có ngày gặp lại.

29

Đêm thành bị phá.

Kinh đô hoàn toàn rối loạn.

Quán chủ sắc mặt bình thản, tập hợp tất cả chúng ta trong đại điện, cúi đầu tụng niệm.

Ngoài cửa đạo quán bỗng truyền đến tiếng bước chân hỗn loạn.

“Đại Từ Quán phụng sự thiên t.ử, vàng bạc vô số.”

Có người lớn tiếng kích động:

“Theo ta g.i.ế.t vào. Cướp lấy của cải rồi chạy về phương Nam.”

Quán chủ vẫn vững như núi, giọng tụng trầm thấp xoa dịu những nữ đạo sĩ đang kinh hoảng:

“Chí tâm cúng dường kinh, nguyện cho chúng sinh được nghe chính pháp, không rơi vào tà kiến.”

Bạt Vân và Trúc Lộ sợ đến run lẩy bẩy, nhưng vẫn cố gắng chắn trước người ta.

Ta đẩy các nàng ra, rút con d.a.o găm giấu trong tay áo, bước ra sân, nín thở lắng nghe.

Tiếng hò hét bên ngoài như sóng trào.

Nhưng bỗng bị một âm thanh lớn hơn át đi:

“Đại Từ Quán từng cứu chúng ta khỏi khổ nạn. Mọi người theo ta bảo vệ các vị đạo trưởng. Bảo vệ Đại Từ Quán.”

Tiếng hưởng ứng vang lên khắp nơi.

Tiếng bước chân từ bốn phương tám hướng dồn dập kéo tới, rất nhanh đã hoàn toàn đè bẹp tiếng của đám cướp.

“Các vị đạo trưởng đừng sợ.”

Có người đứng ngoài cửa lớn tiếng nói:

“Chúng ta từng nhận ân huệ của Đại Từ Quán, nhất định sẽ liều c.h.ế.t bảo vệ các vị bình an.”

Hốc mắt ta nóng lên.

Hạt giống thiện lành gieo xuống ngày trước.

Cuối cùng cũng kết thành quả vào giây phút này.

“Đa tạ.”

30

Khi trời sắp sáng.

Bên ngoài đạo quán cuối cùng cũng hoàn toàn yên tĩnh.

Có người gõ cửa:

“Đám cướp đã bị chúng ta đuổi đi rồi, các vị có thể yên tâm.”

Quán chủ nghe vậy, liền sai tiểu đạo cô mở cửa cảm tạ.

Người ngoài cửa lại vội nói:

“Đạo trưởng đừng mở cửa. Hiện giờ trong thành toàn là loạn quân, vẫn chưa an toàn đâu.”

Lòng ta khẽ run lên.

Vội vàng tiến lên hỏi:

“Xin hỏi, nghĩa quân đã vào thành rồi sao?”

“Đúng vậy.”

Ta vô thức siết c.h.ặ.t vòng ngọc, còn muốn hỏi thêm.

Người kia bỗng hoảng hốt nói:

“Không ổn. Có quân đội tới.”

Tiếng vó ngựa dồn dập.

Có người ghìm cương trước cửa đạo quán.

Giọng nói hơi run:

“Xin hỏi, nơi này có một vị Lư nữ lang không?”

Ta như đang giẫm trên mây.

Tay kéo vòng cửa, nhưng lại chẳng sao dùng nổi sức.

Người ngoài cửa hỏi lại lần nữa:

“Xin hỏi, nơi này có một vị Lư nữ lang không?

“Ta họ Giang, là cố nhân của Lư nữ lang.”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Vọng Xuân Đài - Chương 13: Chương 13 | MonkeyD