Vọng Xuân Đài - Chương 7
Cập nhật lúc: 18/06/2026 07:17
Bốn mắt nhìn nhau.
Toàn thân ta lạnh buốt như rơi vào hầm băng:
“Tạ Hoài Lăng?”
“Ngụy Âm.”
Chàng cúi người đỡ ta dậy.
Đầy vẻ thương tiếc vén những sợi tóc rối bên má ta:
“Ta đến muộn rồi.”
Theo bản năng, ta đẩy chàng ra.
Sắc mặt Tạ Hoài Lăng tối lại.
Chàng giữ c.h.ặ.t hai vai ta, không cho phản kháng:
“Ngụy Âm, nàng nghe ta nói. Ta biết nàng oán ta. Nhưng ta cũng có nỗi khổ riêng.”
“Lan Nhược dù sao cũng là công chúa. Nếu ta để nàng ấy ở lại đây, bệ hạ nhất định sẽ trách tội.”
“Vậy còn ta thì sao?”
Ta cười lạnh:
“Ta ở lại đây thì không sao cả ư?”
“Hơn nữa, trong lòng chàng vốn chỉ có Triệu Lan Nhược. Đối với ta chẳng qua chỉ là diễn kịch mà thôi.”
“Tạ Hoài Lăng. Hôm sinh thần của ta, những lời chàng và Triệu Lan Nhược nói trên họa phảng, ta đều nghe thấy hết rồi.”
“Không phải như vậy, ta...”
Chàng cuống quýt lau nước mắt trên mặt ta.
“Ban đầu đúng là vì Lan Nhược nên ta mới cầu xin bệ hạ ban hôn với nàng.”
“Nhưng hai năm sớm tối bên nhau, người động lòng đâu chỉ có mình nàng?”
“Những ngày nàng không ở đây, ta đêm không thể ngủ. Mỗi lần nhắm mắt lại đều cảm thấy như nàng vẫn còn ở bên cạnh ta...”
Chàng ôm ta vào lòng.
Ôm thật c.h.ặ.t.
Mùi hương lạnh quen thuộc quấn lấy hơi thở.
“Ta hối hận rồi. Chỉ có nàng… Mới là người ta thật sự hướng về.”
15
Đáp lại chàng.
Là một lưỡi d.a.o găm đ.â.m thẳng vào bụng dưới.
Tạ Hoài Lăng ngơ ngác buông ta ra.
“Nàng muốn g.i.ế.t ta?”
“Ngươi và Triệu Lan Nhược...Ta hận không thể g.i.ế.t c.h.ế.t cả hai.”
Ta xoay người.
Hai tay nắm c.h.ặ.t chuôi d.a.o.
Sợ hắn chưa c.h.ế.t được, còn muốn xoáy thêm vài vòng.
Nhưng đã bị thị vệ đi theo hắn đẩy ngã ra ngoài.
“Nữ lang.”
Mạch Đông thấy ta bị đẩy ngã thì vùng vẫy dữ dội.
Nhưng hắc y nhân đang giữ nàng đã bổ mạnh vào gáy nàng một chưởng.
Nàng lập tức mềm nhũn ngã xuống đất.
“Nàng muốn g.i.ế.t ta?”
Tạ Hoài Lăng không thể tin nổi.
Ngây người lặp lại lần nữa.
“Nàng là thê t.ử của ta. Sao nàng có thể g.i.ế.t ta?”
Ta ngẩng đầu nhìn bảy tám hắc y nhân đang vây quanh mình.
Biết hôm nay không thể g.i.ế.t được hắn.
Cũng khó lòng thoát khỏi tay bọn họ.
Ta dứt khoát cười lạnh:
“Đúng vậy. Nếu không tin, ngươi cứ lại đây.
“Để ta đ.â.m thêm cho ngươi một nhát nữa.”
Hắn loạng choạng lùi lại một bước.
Người bên cạnh vội vàng đỡ lấy.
“Chủ quân, nơi này không thể ở lâu.”
Tạ Hoài Lăng nhắm mắt lại.
Một lúc sau mới cất tiếng:
“Đưa phu nhân đi.”
“Ta đi với ngươi. Đừng động vào nàng ấy.”
Ta chỉ về phía Mạch Đông.
Tạ Hoài Lăng phất tay.
Những người đứng cạnh Mạch Đông lập tức lui về phía sau chàng.
“Tạ Hoài Lăng. Nếu ngươi nhất quyết đưa ta về. Vậy tốt nhất nên luôn đề phòng. Ngay cả lúc ngủ cũng đừng nhắm mắt.”
Hắn dường như không nghe thấy.
Bàn tay run rẩy khẽ vuốt lên gương mặt ta.
“Ngụy Âm. Ta sẽ bù đắp cho nàng. Chúng ta có thể quay về như trước.”
“Coi như chưa từng có chuyện gì xảy ra. Ta sẽ khiến nàng yêu ta lần nữa.”
16
Tạ Hoài Lăng đưa ta về Giang Thành.
Hiện giờ hắn tạm ở trong phủ Thành chủ.
Vừa bước qua cổng lớn, Triệu Lan Nhược đã chặn ta lại.
Nàng từ trên xuống dưới đ.á.n.h giá ta một lượt.
Trong mắt thoáng hiện vẻ thất vọng.
“Ngươi vậy mà còn trở về được?”
Ta không muốn để ý đến nàng.
Chỉ thẳng bước vào trong.
Triệu Lan Nhược lập tức kéo lấy tay ta.
“Bản công chúa đang nói chuyện với ngươi. Ngươi điếc rồi sao?”
Mạch Đông từng dạy ta vài chiêu đ.á.n.h nhau của nữ nhân nơi phố chợ.
Nàng nói.
Đối với người biết võ công thì vô dụng.
Nhưng đối phó với người bình thường lại thường có hiệu quả bất ngờ.
Thế là ta chộp lấy ngón tay Triệu Lan Nhược.
Dùng sức bẻ ngược ra ngoài.
Nàng đau đến thét lên.
Lập tức buông tay.
“Lư Ngụy Âm.”
“Ngươi dám sao?”
Nàng đau đến hai mắt đỏ hoe.
Dậm chân giận dữ.
“Các ngươi đều c.h.ế.t hết rồi à? Cứ đứng nhìn nàng ta động thủ với bản công chúa sao?”
Những thị vệ hiện giờ bảo vệ nàng đều là người của phủ họ Tạ.
Không ai dám ra tay với vị Thiếu phu nhân như ta.
Chỉ có mấy cung nữ theo nàng từ kinh thành lên phía Bắc lao tới.
Nhưng đã bị Tạ Hoài Lăng quát ngăn lại.
Triệu Lan Nhược không dám tin nhìn sang.
“Chàng… Chàng bị thương rồi?”
Tạ Hoài Lăng đẩy người đang dìu mình ra.
Đi đến trước mặt ta.
“Thê t.ử của thần vô lễ, mạo phạm công chúa. Xin công chúa thứ tội.”
Triệu Lan Nhược mở to mắt.
“Chàng... chàng nói gì?”
“Thê t.ử của thần vô lễ. Xin công chúa thứ tội.”
Triệu Lan Nhược chỉ vào ta.
Ánh mắt sắc bén như d.a.o.
“Thê t.ử? Chàng nói nàng ta là thê t.ử của chàng?”
“Tạ Hoài Lăng, chàng điên rồi phải không?”
“Chàng quên mất…”
“Công chúa…”
Giọng Tạ Hoài Lăng lạnh như băng:
“Xin người thận trọng lời nói.”
Triệu Lan Nhược ngây người.
Một lúc lâu sau mới cười lạnh:
“Được.”
“Tạ Hoài Lăng. Đừng để sau này phải hối hận.”
Nàng lạnh lùng liếc ta một cái.
Rồi xoay người bỏ đi.
Tạ Hoài Lăng quay lại.
Dường như muốn nói gì đó với ta.
Nhưng ta cũng đã xoay người.
Đi về một hướng khác.
17
Ta tự nhốt mình trong phòng.
Nghe tỳ nữ nói, trận công thành đã kết thúc, đại quân không thể hạ được Ung Thành.
Ta cũng không bất ngờ.
Vốn dĩ đó chỉ là một đợt nghi binh.
Giang Tuyết Hạc hẳn đã phát hiện ta mất tích rồi.
Nhưng...
Ta không muốn chàng mạo hiểm.
Xem ra trước mắt, Tạ Hoài Lăng sẽ không làm gì ta.
Chỉ là...
Một trăm chiếc khăn tay kia, chẳng biết đến bao giờ mới có thể đưa cho chàng.
Điều ta không ngờ tới là Tạ Hoài Lăng lại cẩn trọng đến mức ấy.
Mượn danh nghĩa bị thương và hộ tống công chúa, chàng đưa ta cùng Triệu Lan Nhược trở về kinh.
Dọc đường, Triệu Lan Nhược lại tới gây sự với ta hai lần.
Nhưng rất nhanh nàng phát hiện ra rằng, hiện giờ ta không còn tranh hơn thua bằng miệng lưỡi với nàng nữa.
Mà là trực tiếp động thủ.
