Vọng Xuân Đài - Chương 9
Cập nhật lúc: 18/06/2026 07:18
Ta liếc nhìn hắn một cái.
Rồi xoay người trở về phòng, cài c.h.ặ.t then cửa.
Tuy ta không muốn biết rốt cuộc chuyện gì đã khiến Tạ Hoài Lăng mất khống chế đến vậy.
Nhưng rất nhanh sau đó.
Ta vẫn biết được từ chính mẫu thân đang vội vã tìm đến.
“Nữ nhi của nương...”
Mẫu thân siết c.h.ặ.t hai vai ta:
“Trong kinh thành đang đồn ầm lên rằng khi con tới Ung Thành...Đã bị... bị phản quân...”
Không cần nghĩ cũng biết.
Tin đồn ấy là do ai tung ra.
Trong lòng ta hơi mềm lại.
“Là thật.”
Sắc mặt mẫu thân trắng bệch.
Giọng nói run rẩy:
“Vậy con...”
Ta lắc đầu:
“Nương. Không có. Nhưng có hay không thì quan trọng sao?
“Quan trọng là con đã bị bắt đi. Người đời sẽ không đi phân biệt con có bị làm n.h.ụ.c hay không? Họ chỉ nhận định rằng con đã bị làm n.h.ụ.c.”
Mẫu thân động đậy môi.
Nhưng chẳng thể nói nổi lời phản bác.
Sao bà có thể không hiểu?
Chỉ là chuyện liên quan đến ta.
Bà không muốn tin mà thôi.
“Nương. Con muốn hòa ly với Tạ Hoài Lăng.”
Mẫu thân nắm lấy tay ta.
“Hắn... hắn có phải ghét bỏ con rồi không?”
“Điều đó cũng không quan trọng đâu, nương.”
Ta nắm lại đôi tay lạnh ngắt của bà:
“Phủ họ Tạ sẽ không cần một tông phụ có vết nhơ.”
20
Mẫu thân im lặng rất lâu.
Cuối cùng vẫn vừa lau nước mắt vừa gật đầu.
Trong lòng ta có chút khó chịu.
Nếu không phải Triệu Lan Nhược tung tin đồn này.
Ta vốn không muốn dùng cách làm tổn hại thanh danh Lư thị để rời khỏi Tạ Hoài Lăng.
Ta có thể không để tâm đến danh tiếng.
Nhưng những tỷ muội trong tộc lại để tâm.
Những muội muội còn chưa xuất giá lại càng để tâm hơn.
Mẫu thân dẫn ta đến chính đường.
Tạ phu nhân vốn đã vô cùng bất mãn với ta.
Sau khi nghe lời đồn khắp kinh thành.
Lại càng tức đến mức nằm liệt trên giường.
Nhìn thấy mẫu thân ta.
Bà thậm chí nhắm mắt không nói.
Mãi đến khi nghe xong ý định của mẫu thân.
Bà mới chậm rãi mở mắt.
Hàng mày cũng giãn ra đôi chút.
“Lư thị đời đời giữ gìn thanh danh. Không ngờ lại sinh ra một nữ nhi như thế.”
Bà lạnh lùng nói:
“Tuy rằng hai nhà chúng ta đều là gia đình hiểu lý lẽ. Nhưng loại nữ nhân bất trung bất hiếu như thế này, ta khuyên phu nhân vẫn nên dùng một dải lụa trắng kết liễu nàng ta. Có như vậy mới giữ được thanh danh cho nữ lang Lư thị.”
Ban đầu mẫu thân còn cảm thấy có lỗi với Tạ phu nhân.
Cho nên dù bà nói năng cay nghiệt như thế cũng không so đo.
Nhưng vừa nghe những lời này.
Sắc mặt mẫu thân lập tức thay đổi.
“Tạ phu nhân, xin thận trọng lời nói. Chuyện nhà của Lư thị không cần Tạ phu nhân xen vào.”
Tạ phu nhân hừ lạnh một tiếng.
“Nếu đã vậy. Thì mau cầm hưu thư rồi rời đi đi.”
“Không được.”
Hai giọng nói đồng thời vang lên.
Một là của mẫu thân.
Một là của Tạ Hoài Lăng vừa vội vàng chạy về.
Mẫu thân nói:
“Sao có thể là hưu thư được?”
Tạ Hoài Lăng nói:
“Con không đồng ý hòa ly.”
Tạ phu nhân tức đến mặt mày trắng bệch:
“Đồ nghịch t.ử. Loại nữ nhân không giữ được trinh tiết như thế, sao xứng làm nhi tức nhà họ Tạ.”
Tạ Hoài Lăng muốn nắm tay ta.
Nhưng bị ta tránh đi.
Hắn nhìn ta thật lâu.
Rồi bất ngờ quỳ xuống.
“Nếu Ngụy Âm không xứng làm nhi tức nhà họ Tạ. Vậy hãy đuổi con ra khỏi Tạ thị đi. Nàng ấy chỉ cần làm thê t.ử của riêng con là đủ.”
Tạ phu nhân tức đến suýt ngất.
“Ngươi..Ngươi muốn chọc tức c.h.ế.t ta sao?”
“Lư Ngụy Âm đã cho ngươi uống thứ bùa mê t.h.u.ố.c lú gì, khiến ngươi vì nàng mà chống đối phụ mẫu?”
Tạ Hoài Lăng cúi đầu.
“Hài nhi bất hiếu.”
Sắc mặt mẫu thân ta dịu đi đôi chút:
“Hoài Lăng. Con đừng nói chuyện với mẫu thân mình như vậy. Nếu con không muốn hòa ly với Ngụy Âm thì...”
Lời còn chưa dứt.
Ngoài cửa đã vang lên một giọng nữ cao ngạo:
“Chuyện đó đâu đến lượt hắn quyết định.”
21
Triệu Lan Nhược được đám cung nữ vây quanh, nghênh ngang bước vào.
Nàng châu ngọc đầy đầu, gấm vóc lộng lẫy.
Trên tay cầm một cuộn gấm đỏ.
Dáng vẻ kiêu căng không ai bì nổi.
“Bệ hạ đã hạ chỉ. Lệnh cho Tạ Hoài Lăng và Lư Ngụy Âm hòa ly.
“Đồng thời ban hôn. Cho phép Tạ Hoài Lăng nghênh cưới Thanh Hà công chúa, phong làm Phò mã Đô úy.”
Lời vừa dứt.
Ngoại trừ ta.
Những người còn lại đều đồng loạt biến sắc.
Mẫu thân theo bản năng nắm c.h.ặ.t t.a.y ta.
Sắc mặt trắng nhợt.
Trong mắt hiện lên một tia tức giận.
Khi nghe bệ hạ ban chỉ cho ta và Tạ Hoài Lăng hòa ly.
Khóe môi Tạ phu nhân hơi nhếch lên.
Nhưng nụ cười ấy nhanh ch.óng biến mất khi nghe đến chuyện Tạ Hoài Lăng phải cưới công chúa.
Triều ta tuy không cấm phò mã tham chính.
Nhưng Triệu Lan Nhược tính tình ngang ngược.
Hoàng hậu lại không con, thất sủng từ lâu.
Một nàng công chúa như vậy sao có thể là nhi tức mà Tạ phu nhân vừa ý?
Huống hồ trong dân gian từ lâu đã có lời đồn.
Thanh Hà công chúa tuy chưa xuất giá.
Nhưng trong phủ lại nuôi không ít nam sủng.
Người phản ứng dữ dội nhất.
Lại là Tạ Hoài Lăng.
Hắn nhìn chằm chằm Triệu Lan Nhược.
Trong mắt là sự căm hận mãnh liệt không hề che giấu.
Nhưng Triệu Lan Nhược lại chẳng hề nhận ra.
Nàng bước đến bên cạnh ta.
Cười tươi như hoa.
“Ngụy Âm. Ngươi thấy không?”
“Ta là công chúa. Thứ ta muốn. Đều có thể dễ dàng có được.”
Nàng nhấn mạnh từng chữ:
“Giang Tuyết Hạc là như vậy.”
“Tạ Hoài Lăng cũng là như vậy.”
“Ngươi vĩnh viễn đừng mong tranh với ta.”
Mẫu thân nghe vậy tức đến môi run lên.
Ta nhẹ nhàng siết lòng bàn tay bà để trấn an.
Rồi liếc nhìn Tạ phu nhân:
“Đúng vậy. Dù sao công chúa cũng là người trong lòng của Tạ Hoài Lăng.”
“Hôm đó công chúa và ta cùng bị bắt đi. Tạ Hoài Lăng đến cứu người. Nhưng lại không chút do dự cứu công chúa trước.”
