Vũ Điệu Của Cái Chết - Chương 10 - Hết
Cập nhật lúc: 26/07/2026 15:03
Vô dụng thôi, tôi nhìn ông ta, lặng lẽ mỉm cười.
"Kim tiên sinh, ông vẫn là không hiểu tôi."
"Ông dùng nước mắt để thử tôi, nhưng nước mắt của tôi không liên quan đến đau buồn, chỉ liên quan đến sát ý."
"Khoảnh khắc tôi rơi lệ ông nên mau ch.óng chạy đi mới đúng, mà bây giờ, đã quá muộn rồi."
Nước mắt tôi rơi xuống tượng Phật ngọc, trong trẻo như sương.
Buông hạ đồ đao, lập địa thành Phật.
Nhưng tôi tội nghiệp sâu nặng, thân ở địa ngục, quay đầu không thấy bờ.
Phật không độ tôi.
Tôi chỉ có vung đao tiến về phía trước.
Tôi giơ cao tượng Phật ngọc, đập mạnh vào thân thể Kim tiên sinh.
Một phát, lại một phát.
Tôi đập gãy xương cốt ông ta .
Đập nát thịt xương ông ta.
Tiếng gào t.h.ả.m thiết vang trời động đất, thân Phật vỡ tan, mảnh ngọc b.ắ.n tung tóa.
Đám tay sai của Kim tiên sinh cuối cùng cũng húc văng cửa xông vào.
Chúng giơ s.ú.n.g nổ s.ú.n.g, tôi đổ gục xuống trong một trận mưa đạn.
Chúng xông đến bên cạnh Kim tiên sinh, muốn cứu ông ta.
Dĩ nhiên đã quá muộn.
Kim tiên sinh còn thoi thóp hơi thở cuối cùng, nhưng từ n.g.ự.c trở xuống, từ xương đến thịt, đều biến thành một đống bùn m.á.u.
Ngay lúc đám tay sai đang bàng hoàng, bên ngoài cửa sổ vang lên tiếng còi báo động mạnh mẽ hơn.
Rất nhiều cảnh sát trang bị vũ trang tận răng xông vào.
Những gã tay sai chống trả ngoan cố bị tiêu diệt tại chỗ, số còn lại ôm đầu đầu hàng.
Có người bế xốc tôi lên, tôi mở mắt ra, nhìn thấy ánh mắt đẫm lệ của một cô gái.
Là cô "Đường Yến" giả kia.
Tôi biết cô ta là cảnh sát quốc tế, mục đích là nằm vùng vào khu này, cuối cùng tiêu diệt nó.
Thế là tôi đã thực hiện một cuộc giao dịch với cô ta, bảo cô ta đi dội b.o.m phòng thí nghiệm đó, thu hút sự chú ý của tất cả mọi người.
Lúc này đây, cô cảnh sát giả ôm lấy tôi, cô ta nói: "Cố gắng lên một chút..."
Haiz, có nhầm không đấy.
Tôi là kẻ bị các người truy nã rất nhiều năm rồi đấy.
Cố gắng làm gì cơ chứ, để bị các người bắt ra tù trên biển à?
Tôi chả đi đâu.
Tôi phải về nhà rồi.
Ở nhà có Mộng Mộng đang chờ tôi, em ấy đã hầm xong thịt bò khoai tây rồi, lần này, tôi sẽ nhường hết thịt bò cho em ấy ăn.
[NGOẠI TRUYỆN]
Nữ cảnh sát không ngờ rằng, cô lại gặp được Đường Yến thật sự trong cái khu phức hợp này.
Cảnh sát quốc tế đã theo vết Kim tiên sinh rất nhiều năm, năm đó ở Châu Âu ông ta đã là tên tội phạm khét tiếng, mà hiện tại ông ta bỏ trốn sang miền Bắc Myanmar, ở trong một khu phức hợp kín kẽ như hũ nút trở thành ông hoàng độc đoán.
Họ bắt buộc phải cử người vào làm nội ứng, vừa hay có một cơ hội, Kim tiên sinh đang thu thập thông tin trên chợ đen, tìm kiếm sát thủ hàng đầu Đường Yến của tổ chức "Người Dọn Dẹp", ông ta muốn thuê Đường Yến cung cấp sự bảo vệ cho mình.
Thế là nữ cảnh sát được sắp xếp vào khu dưới thân phận Đường Yến.
Ngàn vạn lần không ngờ tới, Đường Yến thật sự lại ẩn nấp ngay trong khu.
Khoảnh khắc đó nữ cảnh sát cảm thấy tiêu đời rồi, cô tưởng Đường Yến thật đã làm việc cho Kim tiên sinh, bản thân hàng giả này sẽ lập tức bị hành hạ đến c.h.ế.t.
Nhưng Đường Yến thì không.
Cô ấy trao toàn bộ địa hình khu phức hợp cho nữ cảnh sát, những thông tin vốn cần tốn vài tháng đến một năm để thu thập, lại được dâng đến trước mặt nữ cảnh sát chỉ trong một đêm.
Nữ cảnh sát gần như không thể tin Đường Yến.
Nhưng cô bắt buộc phải tin.
Bởi vì cô không còn cách nào khác.
Và thực tế chứng minh, cô đã cược đúng.
Hành động lần này thuận lợi đến khó tin, phòng thí nghiệm bị nổ tung, tất cả mọi người bận rộn chữa cháy, thế là các đồng nghiệp khác có thể xông vào từ điểm yếu nhất của khu phức hợp.
Nữ cảnh sát trước khi xông vào căn phòng này, rất muốn nói với Đường Yến rằng, cô ấy đã lập công lớn, có lẽ có thể bù đắp một phần tội lỗi trước đây của cô ấy.
Nhưng Đường Yến đã c.h.ế.t.
Lúc này cô ấy đang nằm trong lòng nữ cảnh sát, nhắm c.h.ặ.t mắt, giống như sắp đi vào một giấc ngủ ngọt ngào.
Đột nhiên, Đường Yến mở mắt ra.
Cô ấy nhìn nữ cảnh sát, dùng giọng nói rất nhỏ rất nhỏ hỏi: "Tóc tôi có phải bị ướt rồi không?"
Dĩ nhiên là vậy.
Mái tóc dài như mực của Đường Yến thấm đượm m.á.u tươi, liên tục nhỏ giọt xuống.
Nữ cảnh sát gật đầu, thế là Đường Yến nhíu mày.
Cô ấy nói nhỏ: "Vậy cô sẽ giúp tôi sấy khô chứ?"
Đôi mắt nhìn nữ cảnh sát đó sạch sẽ lại trong trẻo, khoảnh khắc đó, nữ cảnh sát đột nhiên nhận ra, Đường Yến đã nhận nhầm mình thành một ai đó khác.
Thế là nữ cảnh sát dốc sức gật đầu.
Đường Yến nở một nụ cười rất an tâm.
Cô ấy dựa vào lòng nữ cảnh sát, nhắm mắt lại.
Lần này, cô ấy không bao giờ tỉnh lại nữa.
Đường Yến không có người thân.
Cô ấy đi theo mẹ ruột tái giá với cha dượng, sau này mẹ ruột c.h.ế.t, cha dượng ngày ngày c.ờ b.ạ.c rượu chè gái gú, Đường Yến cùng em gái kế không hề có quan hệ huyết thống nương tựa lẫn nhau.
Biến cố xảy ra vào một buổi chiều Đường Yến đi học cấp hai trở về nhà, Đường Yến phát hiện em gái còn đang học tiểu học bị cha dượng trói trên giường, bên cạnh đã đặt sẵn máy ảnh, cha dượng đang tìm cách cởi chiếc áo lót cuối cùng của em gái.
Thế là Đường Yến nhấc chiếc vỏ chai rượu tiện tay trong nhà lên, nện mạnh vào sau gáy cha dượng.
Đây là lần đầu tiên trong đời Đường Yến g.i.ế.c người, định hình nên phong cách hành sự sau này của cô ấy, cô ấy thích dùng vật nặng để nện người.
Bây giờ Đường Yến đã c.h.ế.t, tất cả những câu chuyện liên quan đến cô ấy đều bị chôn vùi.
Không có ai đến nhận tro cốt của Đường Yến.
Không biết tại sao, nữ cảnh sát luôn cảm thấy mình là người bạn cuối cùng khi còn sống của Đường Yến, thế là cô đại diện lưu giữ phần tro cốt này.
Sau này nữ cảnh sát giải nghệ, cùng bạn trai tổ chức đám cưới ở New York, đột nhiên nhận được một tin nhắn lạ.
Người đến nói, cô ấy tên Trầm Miên, đến từ Người Dọn Dẹp.
Cô ấy đến để lấy tro cốt của Đường Yến.
Nữ cảnh sát và Trầm Miên đã gặp nhau.
Đó là một cô gái Phương Đông rất điềm tĩnh, trông tuổi tác rất nhỏ, để mái bằng rất ngoan ngoãn.
Cô ấy ôm lấy hộp tro cốt, rất có lễ phép cúi đầu cảm ơn nữ cảnh sát.
Sau đó quay người rời đi.
Nữ cảnh sát không kìm được cất tiếng gọi cô ấy lại.
Nữ cảnh sát biết bí mật này không phải là điều mình nên hỏi, nhưng cô vẫn hỏi ra lời.
"Rốt cuộc 'Người Dọn Dẹp' là gì?"
Trầm Miên dừng bước.
Cô ấy quay lưng về phía nữ cảnh sát, chiếc váy trắng tung bay trong gió.
Trầm Miên và Đường Yến trông không giống nhau, nhưng có một khoảnh khắc, nữ cảnh sát cảm thấy mình như lại được gặp lại Đường Yến.
Trầm Miên nói: "Chỉ là một nhóm người có cùng chung niềm tin mà thôi."
"Niềm tin gì?"
Trầm Miên cất lời nói một câu.
Sau đó cô ấy không dừng lại nữa, đợi đến khi nữ cảnh sát bừng tỉnh lại, bóng hình mặc váy trắng đó đã hoàn toàn biến mất.
Cô ấy nói là…
"Trong bóng tối tột cùng, chính nghĩa tạm thời vắng mặt, vậy thì ngay vào thời khắc này..."
"Chỉ có tình yêu là ánh sáng duy nhất dẫn đường cho chúng ta."
(HẾT)
