Vụ Li Vân Sơn - Chương 5
Cập nhật lúc: 18/06/2026 08:20
Chương 5
Ngụy Tầm bị đá quỳ sụp xuống trước mặt ta.
"Không biết nói chuyện thì để ta dạy ngươi."
"Đứng trước Quốc Công phu nhân tương lai, phải dùng kính ngữ."
"Nếu còn dám ăn nói hàm hồ, vu oan giá họa..."
"Ngươi thử xem ta có đ.á.n.h gãy chân ngươi hay không."
…
Ta đã quen nhìn vẻ trầm ổn của phụ thân, vẻ sáng sủa hào sảng của Ngụy Tầm.
Đây là lần đầu tiên ta gặp một nam t.ử như Thôi Yến Chu, mày mắt sắc bén, từng cử chỉ đều mang theo khí thế lạnh lẽo nơi sa trường.
Nhất thời, ta không khỏi nhìn đến ngẩn người.
Vành tai Thôi Yến Chu hơi đỏ.
"Chúng ta không so đo với kẻ ngốc. Nữ nhi do Giang lão phu nhân dạy dỗ, phẩm hạnh thế nào, Thôi mỗ tin được."
Ta và hắn vốn không quen biết.
Hắn có thể che chở ta, tin tưởng ta như vậy, đã là chuyện vô cùng khó có được.
Nhưng ta vẫn phải tự chứng minh trong sạch.
Nếu không, không chỉ ta, mà ngay cả người đã nuôi nấng ta từ nhỏ như tổ mẫu cũng sẽ bị người đời chỉ trích phẩm hạnh.
Vì vậy ta giật lấy chiếc yếm màu hồng phấn từ tay Ngụy Tầm.
Ta nhìn chằm chằm hoa văn huyên thảo thêu tinh xảo trên đó, nhìn đến mức mắt cay xè, cuối cùng mới khẽ cất lời:
"Mẫu thân, chẳng phải người từng nói da người mẫn cảm, cần dùng Phù Quang Cẩm để may y phục mặc sát người sao?"
"Vậy vì sao giờ đây Phù Quang Cẩm lại thành yếm của trưởng tỷ, còn rơi vào tay Ngụy Tầm?"
Phụ thân đập mạnh xuống bàn.
"Giang Xu! Ngươi đã thành góa phụ rồi rồi mà vẫn không yên phận! Lại còn trơ mắt nhìn tên háo sắc kia vu oan cho muội muội ruột của ngươi!"
Trưởng tỷ hoa dung thất sắc, gắng gượng đứng dậy khỏi ghế, bi thương nắm lấy tay áo mẫu thân.
"Mẫu thân, người hiểu rõ A Xu nhất mà. Chiếc yếm này sao có thể là A Xu đưa cho Tầm lang được?"
"Bây giờ muội muội đã tìm được lương phối, chẳng lẽ ngay cả mẫu thân cũng chê A Xu là gánh nặng, mặc cho A Xu chịu tiếng oan này sao?"
"Nếu đã vậy, A Xu còn ở đây chướng mắt làm gì? Chi bằng lên núi làm ni cô cho thanh tịnh."
Sắc mặt phụ thân đen như đáy nồi, liên tục sai quản gia kéo trưởng tỷ đi xuống tóc.
"Nếu thật sự muốn làm ni cô, thì lúc đêm khuya thanh vắng đã tự cắt tóc rồi."
"Bây giờ khóc lóc om sòm uy h.i.ế.p trưởng bối như vậy, chi bằng đưa lên núi cho thanh tịnh."
Mẫu thân không ngồi yên được nữa, vội chắn trước mặt quản gia, không cho hắn kéo trưởng tỷ đi.
Trưởng tỷ khóc như nai con bị kinh sợ.
"Mẫu thân! Đã đến nước này rồi, người vẫn muốn che chở A Yểu sao?"
"Nàng có tổ mẫu thương yêu, có phụ thân thiên vị, còn có nhà phu quân tôn quý."
"Còn con chỉ có người thôi."
"Nếu ngay cả người cũng không che chở con, con sống còn có ý nghĩa gì nữa?"
Mẫu thân ôm lấy trưởng tỷ đang run rẩy không ngừng.
Ánh mắt bà lướt qua ta một thoáng, rồi nhắm mắt lại.
"Giang Yểu! Con muốn ép c.h.ế.t trưởng tỷ của mình sao?"
"Nó thủ tiết vốn đã chẳng dễ dàng. Con cấu kết với nam nhân, sự việc bại lộ rồi lại dám đổ oan cho trưởng tỷ."
"Lương tâm của con bị ch.ó ăn rồi sao?"
Ha.
Ta biết mà.
Ta vốn không nên ôm bất kỳ kỳ vọng nào.
Chỉ cần phải lựa chọn, người bị mẫu thân hy sinh vĩnh viễn là ta.
Nhưng lần này, ta sẽ không để bà tùy ý sắp đặt nữa.
Ngay từ khoảnh khắc Ngụy Tầm vu oan cho ta, ta đã sai nha hoàn Lâm Lang mang lệnh bài của ta vào cung cầu kiến Hoàng hậu nương nương.
Hiện giờ, đại cung nữ Tình Tuyết bên cạnh nương nương đã đến.
Vừa thấy ta, nàng lập tức hành lễ.
"Nương nương ngày ngày nhắc đến Giang lão phu nhân. Biết cháu gái được người thương yêu nhất có chuyện cầu xin, nương nương lập tức phái nô tỳ đến đây."
"Cô nương có việc gì, cứ việc phân phó."
Mặc kệ mẫu thân và trưởng tỷ hoảng hốt, ta chậm rãi nói từng chữ một:
"Giang Yểu cả gan, xin cô cô kiểm tra y phục mặc sát người của con và trưởng tỷ."
"Xem thử hoa văn huyên thảo này rốt cuộc là kiểu thêu ai thường dùng."
"Cũng xem thử Phù Quang Cẩm rốt cuộc nằm trong hòm y phục của ai."
Mẫu thân lập tức luống cuống.
"Hoa văn này thì có gì đặc biệt đâu? Y phục của nữ nhi nhà ai chẳng thêu hoa? Có lẽ do tú nương khó khăn lắm mới làm được một kiểu hoa văn, nên dùng luân phiên thôi."
Ta siết c.h.ặ.t lòng bàn tay.
Có lẽ những hoa văn khác thì đúng.
Nhưng huyên thảo thì không.
Bởi vì nhũ danh của trưởng tỷ là Huyên.
Cho nên toàn bộ hoa văn huyên thảo trên y phục của trưởng tỷ đều do đích thân mẫu thân dùng kỹ thuật thêu hai mặt thêu nên.
Mà môn thủ nghệ này, khắp kinh thành cũng chẳng có mấy người biết.
…
Bất chấp sự phản đối của mẫu thân và trưởng tỷ, Tình Tuyết cô cô nhanh ch.óng dẫn người kiểm tra y phục của trưởng tỷ và ta.
"Nếu nô tỳ nhớ không nhầm, tấm Phù Quang Cẩm này là nương nương đặc biệt ban riêng cho Giang nhị cô nương."
"Sao giờ đây lại đều bị Đại cô nương may thành y phục rồi?"
Thôi Yến Chu uể oải nói:
"Đương nhiên là vì có người thiên vị đến tận trời, cưỡng đoạt đồ ban thưởng của Giang Yểu để trợ cấp cho ni cô chứ sao."
"Ni cô?"
Thôi Yến Chu bật cười khoa trương.
"Ai da, cô cô xem ta này, đúng là hay quên."
"Giang đại cô nương chỉ mới khóc lóc đòi lên núi làm ni cô thôi, còn chưa xuống tóc, chưa tính, chưa tính."
Phụ thân rốt cuộc không nhìn nổi vở náo kịch này nữa.
"Người đâu, áp giải phu nhân và Đại cô nương đến từ đường quỳ."
"Đuổi tên háo sắc Ngụy Tầm miệng không bằng chứng, bịa chuyện hại người này ra khỏi Giang gia."
Trước khi bị áp giải đi, Ngụy Tầm vẫn còn cố vùng vẫy lần cuối.
"Tiểu Quốc Công gia, với thân phận của ngài, quý nữ nào mà không cưới được, hà tất phải cưới Giang Yểu?"
"Cho dù người tư tình với ta là Giang Xu, nhưng cùng một mẫu thân sinh ra, Giang Yểu này lại có thể đứng đắn đến đâu?"
Trường Hưng nói một câu:
"Đắc tội."
Rồi xoay người kéo Ngụy Tầm ra khỏi cửa.
Phụ thân hơi chần chừ.
"Tiểu Quốc Công gia, chuyện này..."
Ánh mắt Thôi Yến Chu trong trẻo mà sâu thẳm.
"Giang đại nhân yên tâm, Trường Hưng biết chừng mực, sẽ không liên lụy đến Giang phủ."
