Vừa Bái Đường, Đã Nghe Thấy Tiếng Lòng Muốn Ám Sát - Chương 1: Thái Tử Phi Này Hơi Xấu - "bay Qua Tổ Chim Cúc Cu"

Cập nhật lúc: 01/07/2026 17:03

Ta là Thái t.ử phi do chính Thái hậu đích thân lựa chọn.

Ngày thành hôn, hồng trang mười dặm, xe ngựa nối đuôi nhau xếp thành hàng dài từ đầu phố đến cuối phố, hai bên đường rải đầy cánh hoa không đếm xuể, phô trương đến mức không thể phô trương hơn.

Đáng lẽ đây phải là một ngày vui vẻ, mọi người ai nấy đều cười hớn hở, chỉ có mỗi Thái t.ử Lương Tề là mặt mày đen sì suốt cả quãng đường, không nhìn thấy lấy một tia vui mừng.

Ta biết vì sao huynh ấy không vui, bởi vì huynh ấy cảm thấy ta trông rất xấu xí.

Suốt dọc đường đón dâu, ta đều nghe thấy tiếng lòng của huynh ấy:

【Ta đường đường là một Thái t.ử, sao lại cưới phải một người vợ xấu xí thế này chứ?】

【Hu hu, Thái t.ử phi xấu quá đi mất, đêm nay nhất định phải uống cho say bí tỉ, kiên quyết không được động phòng với cô ta!】

【Mình thật là thiệt thòi, vợ lại xấu thế này...】

Ta nghiến răng, nhịn.

Khi Tư nghi hô đến đoạn "Nhất bái thiên địa", Lương Tề đứng đó với vẻ mặt không tự nguyện, cao ngạo đứng im như tượng, lạnh lùng nhìn chằm chằm vào ta.

Đám đông xung quanh xì xào bàn tán, chờ xem kịch vui của ta.

Dưới sự thúc giục của Hoàng đế, tư nghi hô tiếp: "Nhất bái thiên địa!"

Lương Tề vẫn không hề động đậy, đứng cao cao tại thượng.

Ta đứng đến mức mất kiên nhẫn, thầm mắng một tiếng: 【Lương Tề là đồ ngốc!】

Gót chân đau nhói, cảm thấy vẫn chưa đã, ta lại mắng tiếp:

【Lương Tề bị thiểu năng à? Ngay cả câu nhất bái thiên địa mà cũng không nghe hiểu? Mệnh mình thật khổ, lại gả cho một thằng đần độn.】

Điều kỳ diệu là, cứ mỗi lần ta mắng một câu, Lương Tề lại ngoan ngoãn bái một lạy.

Hoàng đế rất vui vẻ, sau khi lễ thành, bảo ta và Lương Tề nắm tay nhau tiến vào động phòng.

Lương Tề lại tỏ vẻ ghét bỏ: 【Ta mới không thèm nắm tay cái người đàn bà xấu xí này đâu!】

Huynh ấy không nắm tay ta, mà kéo lấy một góc áo, rồi miễn cưỡng kéo ta vào trong.

Nhìn cái động tác ghét bỏ đó của huynh ấy, dưới lớp khăn voan, ta trợn mắt trắng dã liên hồi.

Về đến phòng, huynh ấy thiếu kiên nhẫn giật phăng khăn voan của ta ra, nhìn ta một cái: 【Chậc, thật là xấu.】

Ta nhẫn nhịn.

Hai chúng ta ngồi trên giường hỉ, nhìn nhau trân trối, chẳng biết nói gì.

Từ trong ánh mắt đối phương, cả hai đều nhìn thấy sự ghét bỏ dành cho nhau.

Lương Tề ghét ta, là vì ta do đích thân Thái hậu chọn cho huynh ấy, huynh ấy coi ta như một khối u độc hại.

Ta ghét huynh ấy, là vì huynh ấy có mắt như mù, ta rõ ràng là "Tứ đại mỹ nhân" của kinh thành, vậy mà trong mắt huynh ấy lại thành "xấu nữ".

Đúng lúc chúng ta đang nhìn nhau đến mỏi cả mắt, bỗng nhiên có một giọng nói đầy âm u vang lên:

【Kế hoạch đã tiến hành đến bước này, tiếp theo chúng ta nên g.i.ế.c Thái t.ử trước, sau đó tiễn luôn Thái t.ử phi.】

Thái t.ử và ta đồng loạt giật b.ắ.n mình, đồng thanh hô lên: "Ai? Ai muốn g.i.ế.c chúng ta?"

Lời vừa dứt, cả hai chúng tôi đều bàng hoàng.

Lương Tề nhìn ta với vẻ không thể tin được, hỏi: "Nàng cũng nghe thấy à?"

Ta gật đầu: "Ừ, nghe thấy rồi."

Đột ngột, Lương Tề đứng phắt dậy, lùi xa ta mấy bước.

【Đồ xấu xí!】

Huynh ấy cứ nhìn chằm chằm vào ta không nói gì, đó là tiếng lòng của huynh ấy, lần này ta không nhịn được nữa:

Ta chỉ thẳng ngón trỏ vào mặt huynh ấy: "Cả nhà ngươi mới xấu ấy!"

Huynh ấy trợn tròn mắt, lại lùi ra xa thêm vài bước: 【Tô Tuế Tuế đúng là đồ xấu xí!】

Ta tức đến mức cầm lấy cái gối bên cạnh, ném mạnh về phía huynh ấy: "Lương Tề, ngươi bị thiểu năng à? Ta là mỹ nữ lớn thế này mà ngươi lại nói ta xấu!"

Lần này Lương Tề không còn bình tĩnh được nữa, huynh ấy bước tới, nhìn ta với vẻ mặt nghiêm túc: "Nàng có thể nghe thấy tiếng lòng của ta?"

"Có, ngươi vừa mắng ta là xấu nữ cả một quãng đường đấy!" Ta nghiến răng ken két, kìm nén ý định xông lên đ.ấ.m huynh ấy một trận.

Huynh ấy suy nghĩ một lát rồi nói: "Ta cũng có thể nghe thấy tiếng lòng của nàng, vừa nãy lúc bái đường, nàng mắng ta là đồ ngốc, thiểu năng."

Ta gật đầu mạnh mẽ: "Chẳng phải sao!"

Nhìn thấy ta khẳng định như vậy, mặt Lương Tề lập tức đen lại, u ám tựa như Diêm Vương sống.

Nhưng ta không sợ huynh ấy, đã đằng nào cũng nghe được tiếng lòng của nhau, chi bằng cứ thẳng thắn mà nói chuyện, không cần giấu giếm gì nữa.

Ta tháo đống trang sức rườm rà trên đầu xuống, ngồi xếp bằng trên giường, nhìn Lương Tề hỏi: "Vừa nãy có kẻ nói muốn g.i.ế.c hai chúng ta, huynh nghe rõ là giọng của ai chưa?"

Lương Tề nhíu mày nhìn cái động tác "thiếu tao nhã" của ta, lắc đầu.

"Không nghe rõ, nhưng ta cho rằng, hiện giờ chúng ta đang là châu chấu trên cùng một sợi dây. Đã đều nghe được tiếng lòng của kẻ đó, thì nên bàn bạc đối sách từ sớm."

"Vậy nhỡ đâu kẻ đó cũng nghe thấy tiếng lòng của chúng ta thì sao?"

Lương Tề bị nghẹn họng, cảm thấy ta nói cũng có lý.

Huynh ấy nhìn ta đầy thâm trầm: "Muốn sống sót, chúng ta phải hợp tác."

Ta hoàn toàn tán đồng, chúng ta quyết định sẽ bớt diễn kịch lại, dùng miệng để giao tiếp nhiều hơn.

Hai chúng ta giao kèo với nhau, phải hòa thuận yêu thương, không được mắng c.h.ử.i lẫn nhau nữa.

Giọng nói kia lại vang lên, nó mang theo kế hoạch cụ thể, từng chữ từng chữ một rót vào tai chúng ta. Ả ta định ra tay ngay trong đêm nay:

【Đêm nay, trước tiên phải chuốc say Thái t.ử, chờ chúng ngủ say thì lẻn vào phòng, đ.â.m c.h.ế.t Thái t.ử, sau đó cắt "thứ đó" của hắn đem đi cho gà ăn!】

Giọng điệu độc ác ấy làm Lương Tề giật b.ắ.n mình, sợ đến suýt ngất. Huynh ấy theo phản xạ đưa tay che "chỗ ấy" lại, thấy ta đang nhìn, lại tỏ vẻ không có chuyện gì mà bỏ tay xuống.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Vừa Bái Đường, Đã Nghe Thấy Tiếng Lòng Muốn Ám Sát - Chương 1: Chương 1: Thái Tử Phi Này Hơi Xấu - "bay Qua Tổ Chim Cúc Cu" | MonkeyD