Vừa Bái Đường, Đã Nghe Thấy Tiếng Lòng Muốn Ám Sát - Chương 5

Cập nhật lúc: 01/07/2026 17:04

Lương Tề vẫn chưa yên tâm, lại sai người đi mời thái y đến ngay lập tức.

Thái y đến kiểm tra xong, bảo ta không hề trúng độc, cơ thể rất khỏe mạnh, lúc đó Lương Tề mới thở phào nhẹ nhõm.

Vì sợ cung nữ trà trộn vào, Lương Tề ra lệnh đuổi hết nữ quyến ra xa mười dặm, lại còn dặn đi dặn lại không cho bất cứ ai bước nửa bước vào đây.

Huynh ấy vẫn chưa yên tâm, đến cả người hầu cũng bị cấm không được bén mảng đến, chỉ để lại người phó tướng thân tín nhất.

Ta cười huynh ấy quá mức căng thẳng, bởi theo "chiêu trò" của kẻ kia từ trước đến nay, lần nào ả cũng chỉ bày kế hoạch trên giấy, chưa bao giờ thực hiện thành công cả.

Thế nên rốt cuộc thì cả ta và Lương Tề đều mặc kệ.

Vì lần nào ả cũng lấy cớ quên, hoặc là lấy cớ quanh Thái t.ử có nhiều tùy tùng quá, không tiện ra tay, nên cả n cái kế hoạch đều chẳng có cái nào thành hiện thực.

Không ngờ ả lại đột nhiên đổi hướng, muốn ra tay với ta trước.

Lương Tề rất nghiêm túc: "Mấy ngày nay, chúng ta phải luôn ở bên nhau. Còn nữa, chầu sáng ta cũng đã xin phụ hoàng cáo nghỉ, tạm thời sẽ không đi nữa. Có ta ở đây, ta sẽ không để kẻ nào chạm vào dù chỉ một sợi tóc của nàng."

Thấy ta ngẩn người, huynh ấy tưởng ta bị dọa sợ, liền nắm lấy tay ta, dịu giọng: "Đừng sợ, nàng là Thái t.ử phi, ta tuyệt đối sẽ không để ai làm hại nàng."

Ta càng ngẩn người hơn.

Người đàn ông trước mắt này, người đàn ông suốt cả ngày trời chỉ biết mắng ta là "xấu nữ" trong tiếng lòng, nay đã khác hoàn toàn rồi.

Không biết từ bao giờ, huynh ấy đã thay đổi, và ta cũng đã thay đổi.

Chúng ta đang... có chút gì đó mập mờ.

Trước kia chúng ta đối xử với nhau như huynh đệ, hòa thuận yêu thương, tất cả đều là vì hợp tác, vì để sống sót.

Bây giờ, dưới sự "gán ghép" của những tiếng lòng kia, chúng ta cứ phải ở bên nhau mãi, cảm giác của ta dành cho huynh ấy, đang dần thay đổi đến mức chính ta cũng không nhận ra.

Ta biết đó là cảm giác gì, là sự ngưỡng mộ, là yêu thích.

Ta vốn nghĩ huynh ấy hẳn là phải ghét ta lắm.

Dẫu sao ta cũng là người do đích thân Thái hậu chọn, huynh ấy cũng luôn coi ta là "quả b.o.m nổ chậm" mà Thái hậu cài cắm bên cạnh.

Chỉ là giờ đây, khi có kẻ còn đáng gờm hơn cả Thái hậu, huynh ấy cần hợp tác với ta để cùng lôi kẻ đó ra xử lý mà thôi.

"Tuế Tuế?"

Đang lúc ta đờ đẫn, Lương Tề khẽ bóp nhẹ mu bàn tay ta.

Như bị lửa đốt, ta lập tức rụt tay về.

Ánh mắt Lương Tề tối sầm lại, thoáng hiện lên chút thất vọng.

Trong lòng ta cũng thấy nặng trĩu.

Ta biết, bản thân mình đã "đổ" rồi.

Mấy ngày tiếp theo, trong cái viện rộng lớn chỉ còn lại hai chúng ta, việc gì cũng phải tự thân vận động.

Nhưng phần lớn công việc đều là một mình Lương Tề làm.

Chạy vào bếp đun nước nấu cơm, đường đường là một Thái t.ử mà ngày nào cũng làm mình lấm lem mặt mũi.

Ta bảo để ta giúp, huynh ấy không chịu, cứ bắt ta ngồi yên một chỗ.

Chỉ trong vài ngày ngắn ngủi, ta cảm thấy mình béo lên rồi, mà cũng buồn phiền hơn.

Lương Tề nhận ra cứ để thế này cũng không ổn, cứ mãi chạy theo người ta xoay như chong ch.óng, thế là dứt khoát đưa ta ra ngoài chơi vài ngày.

Đêm ở trọ tại quán trọ, ta không kìm được mà thầm nghĩ: Chẳng lẽ đây chính là tuần trăng mật sao?

"Tuần trăng mật là gì?" Lương Tề xoay người, đôi mắt đen láy mở to nhìn ta, đầy vẻ tò mò.

Ta lại vô tình để lộ tiếng lòng rồi, hu hu hu.

"Đó là điều Thái hậu nói với ta. Tuần trăng mật là vợ chồng mới cưới, phải đi ra ngoài chơi vài ngày cho ngọt ngào, nên ta mới nghĩ... hai chúng ta như thế này... có tính là không nhỉ?"

Ta ngước mắt hỏi huynh ấy đầy mong chờ.

Lương Tề gật đầu: "Tính."

Nghe câu trả lời của huynh ấy, ta không nhịn được mà mỉm cười: "Ồ." Sau đó ngượng ngùng quay người đi, quay lưng về phía huynh ấy.

Nhớ lại lúc chọn quán trọ hôm nay, huynh ấy không chút do dự mà chỉ thuê một phòng.

Nhưng ta cũng chẳng bận tâm, vì đã sớm quen với cảm giác huynh ấy nằm bên cạnh rồi.

Có hơi thở của huynh ấy, ta mới cảm thấy an tâm.

Chẳng biết từ lúc nào, ta đã chìm vào giấc ngủ sâu.

Trong cơn mơ màng, ta cảm giác có người đang nhìn mình, ánh mắt nóng bỏng đến mức làm người đang ngủ say như ta cũng thấy nóng ran cả người.

Sáng hôm sau tỉnh dậy, ta ngớ người.

Ta biết mình có thói quen lăn lộn khi ngủ, nhưng cũng không đến mức lăn từ bên cạnh mà bò hẳn lên người Lương Tề thế này chứ?

"Chắc tại cái giường này nhỏ quá!" Ta tự nhủ.

"Nhỏ ư?" Lương Tề lẩm bẩm.

Tiếng lòng lại vô tình để lộ, ta chỉ muốn đ.â.m đầu vào tường cho xong.

Ta ngượng ngùng cười hì hì: "Thật ra cũng không nhỏ, khá rộng đấy chứ."

"Nàng, khụ khụ khụ..."

Huynh ấy hình như bị câu trả lời này của ta làm cho kinh ngạc, xấu hổ đến mức nghẹn cả hơi, ho sặc sụa.

Ta ngơ ngác nhìn huynh ấy, tay vẫn đang quàng trên cổ huynh ấy, nhất thời không biết nên làm thế nào cho phải.

Sao Lương Tề đột nhiên nóng thế, mặt lại đỏ thế nhỉ?

Thấy ta cứ nhìn chằm chằm vào mình, huynh ấy lại hắng giọng vài tiếng: "Nàng... xuống đi đã, ta ra ngoài tìm đồ ăn cho nàng đây."

Ta ngơ ngác bò từ trên người huynh ấy xuống, cứng đờ quay lưng về phía huynh ấy. Đợi đến khi huynh ấy mặc y phục chỉnh tề rồi đi ra ngoài, ta mới dám cử động.

Thật là mất mặt quá đi mất!

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Vừa Bái Đường, Đã Nghe Thấy Tiếng Lòng Muốn Ám Sát - Chương 5: Chương 5 | MonkeyD