Vừa Bói Một Quẻ, Sao Đã Lên Hot Search Rồi? - Chương 10
Cập nhật lúc: 08/01/2026 03:04
Đến tối lúc đi ngủ, Ngô Thanh Thanh mới để ý thấy "dây bình an" trên cổ tay con. “Cái gì đây hả anh?” Cô nhíu mày hỏi rồi định gỡ dải lụa đỏ ra.
Trương Quỳnh vội đáp: “Cái đó là bà nội lặn lội lên miếu Sơn Thần cầu về cho Đoàn Đoàn đấy. Em đừng coi thường, buộc vào một cái là con ngủ được ngay, linh lắm.”
Ngô Thanh Thanh vẻ mặt đầy vẻ khó chịu và bài trừ, cô vừa tháo dải lụa ra vừa cằn nhằn: “Thời đại nào rồi mà bà còn tin mấy thứ này chứ? Cái gì mà dây bình an miếu Sơn Thần, toàn là mê tín dị đoan thôi. Cái dải vải này mà có tác dụng thì mới là chuyện lạ!”
Trương Quỳnh phân bua: “Nhưng rõ ràng là từ lúc buộc vào con mới ngủ được mà. Em cũng thấy đấy, con ngủ suốt cả ngày hôm nay rất ngon lành, trước đây làm gì được như thế?”
Nghĩ đến cảnh con ngủ yên ổn cả ngày, tay Ngô Thanh Thanh thoáng chút do dự, nhưng nhiều năm tiếp thu giáo d.ụ.c khoa học khiến cô vẫn giữ thái độ khinh miệt với lời chồng nói. “Em thấy chắc chỉ là trùng hợp thôi, chứ một sợi dây vải thì giúp được gì chứ? Có khác gì mấy trò phù phép, uống nước bùa ở mấy vùng quê lạc hậu đâu?”
Tháo xong dải lụa, cô tiện tay vứt sang một bên: “Anh đừng có nói với em là anh cũng tin lời bà nhé?”
Trương Quỳnh thở dài: “Thì cũng chỉ để bà yên lòng thôi mà em. Dù sao cũng là lòng tốt của bà, anh không muốn làm bà thất vọng...” Bản thân anh cũng bán tín bán nghi nên không ngăn cản vợ.
Hai vợ chồng nói chuyện một lát, thấy con vẫn ngủ say nên cũng an tâm đi ngủ. Chỉ là không ngờ, họ vừa chợp mắt không lâu thì tiếng khóc yếu ớt của đứa trẻ lại vang lên. Tuy khóc không to nhưng bậc làm cha mẹ nên họ tỉnh giấc ngay lập tức.
“... Sao lại khóc nữa rồi? Ban ngày còn tốt mà?” Ngô Thanh Thanh vừa dỗ con vừa cuống cuồng, đứa bé khóc đến mức hụt hơi, tím tái cả mặt mũi.
“Cốc cốc cốc!”
Nghe tiếng chắt nội khóc, bà Trương ở phòng bên vội vàng gõ cửa hỏi: “Hài t.ử lại khóc đấy à?”
Trương Quỳnh mở cửa, lòng đầy lo lắng: “Hay là lại đưa con đi bệnh viện xem sao anh?”
Ngô Thanh Thanh lo đến rơi nước mắt: “Bệnh viện đi mãi rồi, có ích gì đâu? Bác sĩ đều bảo con không có bệnh mà...” Nói thì nói vậy nhưng cô vẫn bảo chồng thu dọn đồ đạc chuẩn bị đi bệnh viện.
Bà Trương lật đật chạy vào xem chắt nội, miệng lẩm bẩm: “Sao đang yên đang lành lại khóc thế này? Ôi cháu ngoan của bà!”
Bà bỗng nhìn thấy dải lụa đỏ bị Ngô Thanh Thanh vứt sang một bên, liền nhặt lên hỏi: “Sao hai đứa lại tháo dây bình an của con ra? Hèn gì nó chẳng quấy! Mau, buộc lại cho con ngay!”
Ngô Thanh Thanh ngày thường vốn chẳng tin, nhưng lúc này nhìn con khóc đến tím tái, cô đành "có bệnh thì vái tứ phương", đứng im để bà Trương buộc lại dải lụa đỏ cho bé.
“Hức... hức...”
Đoàn Đoàn khóc đến nghẹt thở, Ngô Thanh Thanh bế con đi đi lại lại trong phòng, khẽ dỗ dành. Khoảng mười phút sau, tiếng khóc nhỏ dần, đứa bé đưa nắm tay nhỏ lên áp sát má rồi chìm vào giấc ngủ yên bình.
“Ngủ rồi, Đoàn Đoàn ngủ rồi!” Ngô Thanh Thanh mừng rỡ nhìn bà nội: “Bà ơi, con ngủ rồi ạ.”
Bà Trương sán lại gần nhìn, mỉm cười gật đầu: “Ngủ được là tốt rồi, trẻ con phải ngủ nhiều mới mau lớn!”
Ngô Thanh Thanh sụt sùi, những giọt nước mắt sợ hãi vẫn không ngừng rơi. Trương Quỳnh vỗ vai an ủi vợ: “Con không sao rồi mà.”
Bà Trương dặn dò: “Cái dây này tuyệt đối không được tháo ra nữa nghe chưa. Đây là bà lặn lội lên núi Chiếu Minh cầu Sơn Thần đấy, nó có tác dụng an thần, trẻ con hay quấy khóc buộc vào là linh nhất!”
Ngô Thanh Thanh đã tận mắt chứng kiến sự linh nghiệm nên không thể không tin, chỉ biết gật đầu lia lịa. Trương Quỳnh kinh ngạc hỏi: “Thứ này vậy mà linh thật ạ? Cháu cứ tưởng bà bị người ta lừa.”
Bà Trương mỉm cười: “Tưởng bà mê tín dị đoan chứ gì? Hừ, nếu không linh thật thì bà đâu dám mang về cho cháu đích tôn của bà dùng?” Nói rồi, bà cụ còn nhắc nhở thêm: “Nhưng mà dây bình an ở mấy miếu khác không có tác dụng này đâu, chỉ là vải đỏ bình thường thôi. Chỉ có đồ ở miếu Sơn Thần núi Chiếu Minh mới là đồ thật.”
Trương Quỳnh tò mò hỏi: “Bà am hiểu về ngôi miếu này vậy ạ? Sao trước giờ cháu chưa nghe nói tới bao giờ?”
Bà Trương giải thích: “Sơn Thần miếu trên núi Chiếu Minh đã bị bỏ hoang hơn bốn mươi năm nay rồi, lớp trẻ các cháu không biết là phải. Nhưng nếu hỏi những người già như chúng tôi thì hiếm ai mà không biết!”
