Vừa Bói Một Quẻ, Sao Đã Lên Hot Search Rồi? - Chương 226
Cập nhật lúc: 10/01/2026 01:16
Chuyện đó tất nhiên là công lao của Bánh Bánh.
Trì Vãn thầm nghĩ, nhưng miệng lại nói: “Chúng là ch.ó mèo lang thang ở quanh đây từ mùa thu năm ngoái, chắc là thấy ba người này trông không giống người tốt nên... giúp người làm niềm vui chăng?”
Các anh cảnh sát: ... Thật là một lũ ch.ó “hiệp nghĩa”.
“... Phiền phức thật, bầy ch.ó này trông dữ quá,” các anh cảnh sát có chút lúng túng, “Chẳng lẽ phải dùng biện pháp mạnh sao?”
Nhưng nói đi cũng phải nói lại, đám ch.ó mèo này rõ ràng là đang làm việc tốt mà.
Đúng lúc này, Trì Vãn ra hiệu cho Bánh Bánh. Bánh Bánh gật đầu, lập tức ra lệnh cho đám đàn em nhả người và quay trở lại rừng.
Lý do phải quay lại rừng là vì dù ba gã kia có thể là tội phạm tày trời, nhưng lũ đàn em của nó đã c.ắ.n người, nó sợ các chú cảnh sát sẽ tiêu diệt chúng.
Nhận được lệnh của Bánh Bánh, lũ đàn em nhìn chằm chằm cảnh sát một lát rồi mới từ từ rút lui vào bóng đêm, trông vô cùng kỷ luật.
Thấy cảnh này, cảnh sát không khỏi kinh ngạc, vài người theo bản năng nhìn Trì Vãn, còn cô thì đáp lại bằng ánh mắt vô tội.
—— Cô vừa rồi có làm gì đâu, không thể nào là cô ra lệnh được.
Khi đám ch.ó mèo vừa rút lui và cảnh sát tiến lại gần, ba gã đang nằm bệt dưới đất bỗng dưng bật dậy, một tên đưa tay vào trong áo định rút thứ gì đó ra.
Nhưng nhờ lời cảnh báo của Trì Vãn, cảnh sát đã sớm chuẩn bị, lập tức lao tới khống chế, ấn gã xuống đất. Những cảnh sát khác cũng rút s.ú.n.g chỉa thẳng vào ba tên, quát lớn:
“Cảnh sát đây, đứng yên không được cử động!”
Đối mặt với những họng s.ú.n.g đen ngòm, vẻ hung tợn trên mặt ba gã biến mất, thay vào đó là sự nản chí. Cho đến khi chiếc còng tay lạnh lẽo khóa c.h.ặ.t vào cổ tay, chúng vẫn không hiểu tại sao mọi chuyện lại thành ra thế này.
Kế hoạch của chúng vốn rất hoàn hảo: miếu Sơn Thần trên núi Chiêu Minh nằm ngoài ngoại thành, xung quanh vắng vẻ không bóng người, lại chẳng có camera.
Chúng chỉ cần lặng lẽ lẻn vào miếu, g.i.ế.c c.h.ế.t Trì Vãn rồi rời đi êm thấm. Đến sáng hôm sau khi người ta phát hiện ra thì chúng đã cao chạy xa bay, chẳng ai có thể tìm ra dấu vết.
Nhưng ai ngờ ngay bước đầu tiên đã thất bại t.h.ả.m hại.
Vừa mới trèo tường cây táo đã bị một bầy ch.ó hoang nhảy ra c.ắ.n xé. Lũ ch.ó này c.ắ.n rất hiểm, toàn nhắm vào tay và chân khiến chúng đau đớn đến mức bị Trì Vãn phát hiện ngay lập tức.
Lúc đó chúng vẫn chưa từ bỏ ý định, nghĩ rằng chỉ cần cô lại gần sẽ lập tức vùng lên g.i.ế.c c.h.ế.t cô, nhưng không ngờ Trì Vãn lại cảnh giác đến vậy, chỉ đứng ở cửa chứ tuyệt đối không bước tới.
Đã vậy đám ch.ó mèo kia còn tinh ranh như người, cứ chực chờ chúng có động tĩnh là lao vào c.ắ.n.
Cuối cùng, cảnh sát đến, nỗ lực phản kháng cuối cùng cũng thất bại. Kết cục chờ đợi chúng chắc chắn là sau song sắt đại hình.
Sau khi ba gã bị giải đi, Trì Vãn cũng theo cảnh sát về thành phố để lấy lời khai chi tiết.
Xong việc bước ra khỏi cục cảnh sát thì trời đã sáng rõ.
“... Sau này có tin tức gì chúng tôi sẽ thông báo cho cô Trì.” Viên cảnh sát đưa cô ra cổng nói.
Trì Vãn đáp: “Nếu vụ án này cần tôi phối hợp gì thêm, cứ tìm tôi, tôi sẽ cố gắng hết sức.”
Chào tạm biệt cảnh sát, Trì Vãn bước đi trên phố, không nhịn được ngáp một cái thật dài —— bị đ.á.n.h thức giữa đêm, giờ cô buồn ngủ rũ rượi.
Bánh Bánh bay theo sau cô: “Trì Vãn, giờ mình về luôn hả?”
Trì Vãn đổi hướng bước chân: “Chưa về đâu, ghé chợ một chuyến đã, tủ lạnh ở nhà hết đồ ăn rồi... Ừm, mua thêm nhiều thịt và xương nữa, về thưởng cho đàn em của nhóc.”
Mắt Bánh Bánh sáng rực lên, nó lao thẳng vào lòng cô: “Ôi Trì Vãn, chị là nhất!”
...
Trì Vãn đi vào chợ.
Vào giờ này, nhiều người trẻ vẫn còn đang say giấc nồng, nhưng chợ đã vô cùng nhộn nhịp, nhìn đâu cũng thấy người.
Cô nhận ra một tuần không xuống huyện, giờ mọi người cơ bản đều đã đeo khẩu trang. Đi ngang qua, cô nghe loáng thoáng hình như trong huyện đang có dịch bệnh truyền nhiễm gì đó, không ít người đã ngã bệnh.
Trì Vãn suy nghĩ một chút rồi cũng ghé vào hiệu t.h.u.ố.c mua một chiếc khẩu trang đeo lên mới quay lại chợ.
“... Trì Vãn, chị là Sơn Thần mà, bệnh truyền nhiễm nào lây được cho chị đâu!” Bánh Bánh nói.
