Vừa Bói Một Quẻ, Sao Đã Lên Hot Search Rồi? - Chương 339
Cập nhật lúc: 13/01/2026 08:15
Những người còn lại đồng thanh làm tiếng nôn mửa: “Đồ mặt dày!”
Thấy mọi người không nể mặt, Tiểu Quách bực bội nhặt đá ném bọn họ. Cả nhóm đùa giỡn, tiếng cười nói phá tan sự tĩnh lặng của rừng đêm, khiến lũ chim đang ngủ cũng phải giật mình bay tán loạn.
“Được rồi, đừng quậy nữa,” Ngô ca lên tiếng cắt ngang, nhắc nhở: “Ngày mai còn có việc quan trọng, là ngày quyết định đấy. Tất cả đi ngủ đi, dưỡng sức cho tốt!”
Nghe vậy, Tiểu Quách và mấy tên kia nhìn nhau rồi im bặt, rõ ràng là rất sợ Ngô ca.
Chỉ có Hồng Sinh, người có vẻ thân thiết với Ngô ca hơn, vẫn ngồi im tại chỗ.
“Hy vọng ngày mai mọi chuyện sẽ thuận lợi,” Ngô ca nói.
Hồng Sinh ừ một tiếng, tay mân mê chiếc điện thoại, vẻ mặt trầm tư.
Ngô ca vỗ vai anh ta an ủi: “Yên tâm đi, chỉ cần xong việc ngày mai, vào được cổ mộ lấy vài món đồ mang ra ngoài là có một khoản tiền lớn rồi. Lúc đó phí phẫu thuật cho bố cậu sẽ không còn là vấn đề nữa.”
Hồng Sinh không đáp, nhưng nét mặt đã giãn ra đôi chút.
Ngô ca nói tiếp: “...Ngày mai xong là mọi chuyện kết thúc, khó khăn gì cũng sẽ được giải quyết. Ngủ đi.”
Hồng Sinh gật đầu. Cả nhóm vây quanh đống lửa, nương theo hơi ấm dần chìm vào giấc ngủ.
Sáng hôm sau thời tiết rất đẹp. Chim rừng thức dậy sớm, tiếng hót ríu rít vang vọng khi trời còn chưa sáng rõ.
Mặt trời mọc lên từ phía sau dãy núi xa xôi, nhưng do địa hình nên khi nhóm Trì Vãn nhìn thấy thì nó đã lên khá cao.
Sau khi dập tắt đống lửa và vùi tro kỹ càng để tránh hỏa hoạn, họ ăn sáng qua loa rồi bắt đầu xuất phát.
“...Hôm nay phải phiền Trì tiểu thư rồi.” Ngô ca nói năng rất khách khí. Có lẽ vì sắp đạt được mục đích nên vẻ mặt lạnh lùng của hắn cũng hiện rõ sự phấn khởi.
Trì Vãn nhìn hắn, không nói thêm những lời khách sáo vô nghĩa mà chỉ khẽ nhếch môi cười nhạt.
“La Trăn, đi cùng tôi.”
Cô kéo La Trăn đi bên cạnh mình phía trước, nhóm Ngô ca theo sát ngay sau, mắt không rời nửa bước.
Bóng dáng mấy người dần xa khuất, biến mất trong rừng sâu, chỉ còn những hàng cây cổ thụ vẫn đứng sừng sững đó như bao năm qua.
“Pi pi!”
Một chú chim trên ngọn cây kêu lên mấy tiếng rồi vỗ cánh bay đi, nhanh ch.óng mất hút giữa đại ngàn.
Trì Vãn và La Trăn đi dẫn đầu.
Nền đất trong rừng sâu không hề cứng nhắc mà phủ một lớp lá rụng dày cộp, dẫm lên có cảm giác êm ái như nhung.
Vì lo cho sức khỏe của La Trăn và sợ cô trượt chân, Trì Vãn luôn nắm c.h.ặ.t cổ tay bạn mình để dìu đi.
Nhóm Ngô ca giữ khoảng cách vài bước nhưng bám theo rất sát.
Nhìn khung cảnh xung quanh dần trở nên lạ lẫm, Ngô ca phấn chấn nói: “...Quả nhiên, Trì tiểu thư thực sự có thể đưa chúng ta vào sâu trong này.”
Mấy ngày qua họ cứ đi loanh quanh bên ngoài, loanh quanh mãi vẫn thấy những chỗ quen thuộc, không tài nào vào sâu được. Vậy mà giờ đi theo Trì Vãn, mọi chuyện lại thuận lợi đến thế.
Hắn nhìn quanh: “Xem ra lần này chắc chắn sẽ tìm thấy ngôi mộ cổ đó!”
“Pi pi pi!”
Trên đầu đột nhiên vang lên tiếng chim hót lảnh lót, nghe có vẻ non nớt.
Nhóm Ngô ca ngẩng lên, thấy trên các cành cây xung quanh có rất nhiều chim đang đậu. Chúng nghiêng đầu, đôi mắt tròn xoe như hạt đậu đang chăm chú quan sát cả đoàn người.
“...Sao trong rừng này lại có nhiều chim thế nhỉ?” Ngô ca lẩm bẩm.
Lúc trước họ không để ý, giờ nhìn kỹ mới thấy khu rừng này dày đặc chim ch.óc. Trên mỗi cây đều có vài con đậu, đủ chủng loại, con thì tròn ung ủng, con thì đuôi dài thướt tha, con sặc sỡ, con lại giản dị.
Nhưng dù là loại nào thì lúc này chúng đều có một điểm chung: tất cả dường như đang nhìn chằm chằm vào nhóm Ngô ca.
Ngô ca suýt chút nữa tưởng mình nhìn nhầm, cho đến khi Tiểu Quách run giọng nói: “Ngô ca, tôi cứ thấy lũ chim này hình như đang rình rập chúng ta ấy?”
Nếu chỉ một con nhìn thì không sao, nhưng cả trăm con cùng nhìn thì quả thực khiến người ta phải nổi da gà.
Ngô ca trấn tĩnh lại: “Đừng để ý lũ chim đó, chắc do từ trường ở đây có vấn đề nên chúng mới hành động lạ thường... Lo mà theo sát Trì tiểu thư, đừng để lạc.”
Nghe vậy, Tiểu Quách và những tên khác không nói gì thêm, lẳng lặng bám theo hai người phụ nữ. Hồng Sinh nhìn chằm chằm vào bóng lưng Trì Vãn, đột nhiên lên tiếng: “Trì tiểu thư đi đứng có vẻ rất quyết đoán, cứ như cô ấy biết rõ đích đến ở đâu vậy...”
