Vừa Bói Một Quẻ, Sao Đã Lên Hot Search Rồi? - Chương 429
Cập nhật lúc: 14/01/2026 05:15
“Haizz, đợi nó lớn lên sẽ hiểu thôi, tất cả những gì chúng ta làm đều là muốn tốt cho nó... Nhảy múa thì có ích lợi gì chứ, cứ học hành t.ử tế, thi vào một trường đại học danh tiếng, đợi tốt nghiệp ra trường mới tìm được công việc tốt, giống như Thanh Thanh con vậy.”
Hàn Thanh trước kia cũng không cảm thấy lời mẹ nói có vấn đề gì, cũng thấy lời bà rất có lý, bởi vì chính cô cũng đã đi qua con đường như vậy. Nhưng giờ hồi tưởng lại, cô bỗng nhiên cảm thấy rất khó chịu.
Cô chợt nghĩ, Hàn Diệp, thật sự không muốn nhảy múa nữa sao? Việc con bé từ bỏ nhảy múa, rốt cuộc là thật lòng, hay chỉ là đang ép buộc bản thân?
Trong lòng Hàn Thanh thực ra đã có câu trả lời.
“Cô không cảm thấy, Hàn Diệp hiện tại đang c.h.ế.t dần sao?” Trì Vãn đột nhiên nói, “Cái cô bé Hàn Diệp sống động, tràn đầy sức sống, có chính kiến của riêng mình đang c.h.ế.t dần c.h.ế.t mòn... Cho nên, vào năm 42 tuổi, cô ấy mới nhảy lầu tự sát.”
Cô ấy giống như một cái cây cắm rễ trong đất, mặc kệ trên mặt đất trông có vẻ hào nhoáng thế nào, nhưng thực tế, ở dưới lòng đất, bắt đầu từ bộ rễ, cô ấy đã c.h.ế.t và mục rữa rồi.
“Cô ấy muốn nhảy múa, nhưng vì mẹ, cô ấy không dám nhắc đến chuyện nhảy múa nữa... Bởi vì cô ấy sợ, sợ mẹ mình lại vì chuyện mình nhảy múa mà ngã bệnh lần nữa.”
“Cho nên, cô ấy bắt đầu làm một đứa con ngoan trong mắt mẹ, bắt đầu học hành chăm chỉ, nỗ lực nâng cao thành tích, sống theo sự mong đợi của mẹ, làm một học sinh có thành tích tốt, thi đậu vào trường đại học mà mẹ muốn cô ấy thi!”
“Sau đó, cô ấy lại nghe theo lời mẹ, đi xem mắt kết hôn, lấy chồng sinh con, sống những ngày tháng mà trong mắt mọi người đều được coi là hạnh phúc...”
“Nhưng tất cả những điều này, đều không phải thứ cô ấy muốn. Cô ấy chỉ là đang làm từng bước, sống theo kỳ vọng của mẹ, trải qua những ngày tháng nhạt nhẽo và khô khan đối với chính mình.”
Những gì Hàn Diệp muốn rất đơn giản, cô ấy muốn nhảy múa, muốn sống tùy tâm sở d.ụ.c. Cô ấy vốn dĩ không phải là người có thể bị đóng khung trong khuôn phép, bắt cô ấy miễn cưỡng, ủy khuất bản thân mình trong một cái l.ồ.ng, chờ đợi cô ấy chỉ có sự héo mòn.
Cho nên, vào năm 42 tuổi ấy, cô ấy đã nhảy lầu tự sát.
“Có khả năng vào ngày hôm đó, cô ấy đột nhiên cảm thấy thế giới này quá đỗi nhạt nhẽo.” Trì Vãn nói, “Cũng có thể là không còn chút lưu luyến nào với thế giới này...”
Nhưng đáp án rốt cuộc là gì, thì cũng chỉ có Hàn Diệp của lúc đó mới biết rõ.
Hàn Thanh nhắm mắt, không kìm được úp mặt vào lòng bàn tay, chỉ cảm thấy sống mũi cay cay.
Cô không thể tưởng tượng được, Hàn Diệp của năm 42 tuổi, rốt cuộc đã thất vọng với thế giới này đến mức nào mới có thể nhảy lầu tự sát... Có lẽ, vào ngày hôm đó, sau cái ngày từ bỏ nhảy múa, con bé đã luôn thất vọng về thế giới này rồi.
Đợi những thất vọng ấy tích tụ đến năm 42 tuổi, cuối cùng bùng nổ, khiến cô ấy có ý niệm hủy hoại bản thân.
Thực ra, Hàn Diệp của năm 42 tuổi, vào ngày nhảy lầu ấy chẳng nghĩ gì cả.
Cô ấy chỉ nhìn xuống dưới lầu hồi lâu, trong lòng đột nhiên nảy sinh xúc động muốn nhảy xuống, sau đó liền thực sự nhảy xuống. Cái gì mà thất vọng về thế giới, thực ra cô ấy cũng không nghĩ nhiều đến thế.
Đối với cô ấy, chuyện nhảy lầu giống như việc đi chợ mua rau vậy, chỉ là thuận theo tự nhiên mà làm thôi.
...
Biết được chuyện em gái mình sau này sẽ nhảy lầu tự sát từ chỗ Trì Vãn, cảm xúc của Hàn Thanh không tránh khỏi có chút kích động. Một lúc lâu sau, cô mới dần bình tĩnh lại.
“... Phải làm thế nào mới có thể tránh được khả năng Hàn Diệp tự sát?” Cô hỏi Trì Vãn, “Cô Trì, cô có cách nào không?”
Trì Vãn: “Tôi cảm thấy đầu tiên, là phải để cho cô ấy có thể tiếp tục nhảy múa. Tôi cảm nhận được, cô ấy thực sự rất muốn nhảy múa! Cô ấy hiện tại chỉ là đang kìm nén, ép buộc bản thân mình thôi.”
Nghe vậy, vẻ mặt Hàn Thanh dần lộ ra sự kiên định, như thể đang cam đoan: “Tôi sẽ để con bé tiếp tục nhảy múa!”
Trì Vãn cười: “Tôi tin tưởng cô! Còn về phía cha mẹ cô, chỉ có thể dựa vào cô để khuyên giải...”
Hàn Thanh: “Tôi sẽ làm, mặc kệ mẹ tôi phản đối thế nào, tôi cũng sẽ khiến bà đồng ý. Nếu thực sự không được, vậy chỉ có thể 'minh tu sạn đạo, ám độ trần thương' (bề ngoài tuân theo, âm thầm làm khác)... Sau khi Hàn Diệp thi đậu đại học là có thể chọn ở nội trú, đến lúc đó mẹ tôi cũng không thể nào lúc nào cũng để mắt đến con bé như bây giờ được.”
