Vừa Bói Một Quẻ, Sao Đã Lên Hot Search Rồi? - Chương 47
Cập nhật lúc: 08/01/2026 03:10
“Này, cô là Trì tiểu thư đúng không?” Gã nói, rồi tự giới thiệu: “Tôi là bác nhị của Tú Thần, nó nhờ tôi qua đây trông coi giúp... Cô cứ gọi tôi là bác Lư nhị.”
Nói xong gã lầm bầm: “Cái thằng Tú Thần này thật là, cô là khách đến chơi, sao nó lại để cô đứng đây trông nom thế này?”
Trì Vãn nhìn gã, mỉm cười: “Không sao đâu ạ, tôi không ngại.”
Lư nhị cười xòa: “Cô không ngại nhưng chúng tôi không thể để cô đứng đây được, ai lại để khách làm việc bao giờ? Tóm lại chuyện ở đây cứ giao cho tôi, cô cứ về nhà nghỉ ngơi đi, để em gái Tú Thần dẫn cô đi chơi loanh quanh trong làng.”
Trì Vãn khéo léo từ chối: “Không cần đâu ạ, tôi cứ ở đây là được rồi...”
Thấy Trì Vãn cứng rắn không chịu đi, mặt Lư nhị khó khăn lắm mới nặn ra được một nụ cười.
Gã đi qua đi lại tại chỗ, vẻ nôn nóng bất an hiện rõ trên mặt. Ánh mắt gã cứ liên tục liếc về phía máy xúc. Thấy máy xúc đã phá gần xong chuồng lợn, gã càng thêm hốt hoảng.
“Chà, có biến rồi đây.” Trì Vãn thầm nghĩ, không khỏi suy đoán: “Chẳng lẽ vị Lư nhị này cũng có tham gia vào vụ đó?”
Đột nhiên, Lư nhị lao vọt tới trước máy xúc, hét lớn bắt dừng lại: “... Thôi thôi, phá thế này là được rồi, chỗ còn lại không cần các anh nữa.”
Tài xế máy xúc thò đầu ra hỏi: “Không đào nữa sao? Không phải bảo đào cả bể phốt lên à?”
Lư nhị khẳng định chắc nịch: “Không cần, thế này là đủ rồi...”
“Không được!” Một giọng nói vang lên cắt ngang lời gã. Lư nhị bực bội quay đầu nhìn về phía Trì Vãn.
Gã nghe thấy cô gái trẻ kia dõng dạc nói với tài xế: “Tiếp tục đào đi! Đào bằng sạch cái bể phốt lên cho tôi!”
Trong mắt Lư nhị lóe lên tia hung ác, gã quát: “Tôi bảo dừng là dừng!”
Gã lớn tiếng đe dọa: “Này cô Trì, cô dù là bạn của Tú Thần nhưng nói cho cùng cũng chỉ là khách đến chơi thôi. Chuyện trong làng chúng tôi, cô không có tư cách can thiệp!”
“Nếu cô còn xen vào chuyện bao đồng, đừng trách tôi đuổi cô ra khỏi làng đấy!”
Trì Vãn bình thản nhìn gã, ánh mắt sắc lẹm như nhìn thấu tâm can, khiến gã không khỏi rùng mình.
“Trên tay ông có dính mạng người.”
Lư nhị nghe thấy câu đó, sắc mặt chợt biến đổi kinh hoàng: “Mẹ kiếp, cô đừng có ở đây mà ăn nói xằng bậy! Tin tôi đ.á.n.h cô không?!”
Những lời thô tục không làm Trì Vãn biến sắc, cô chỉ bình tĩnh kể lại một sự thật.
“... Ông thời trẻ mất vợ, trung niên mất mẹ, đến tuổi này rồi vẫn chẳng làm nên trò trống gì. Tay chân ông không sạch sẽ, chuyên đi trộm cắp đồ của người khác!”
Lư nhị mặt mày dữ tợn, siết c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m định xông vào đ.á.n.h Trì Vãn: “... Để tôi xem cô còn dám sủa bậy nữa không, tôi đ.á.n.h c.h.ế.t cô!”
Thế nhưng nắm đ.ấ.m của gã còn chưa chạm tới Trì Vãn, cô đã như đoán trước được, nghiêng người tránh thoát, rồi khẽ ngáng chân một cái khiến gã ngã sấp mặt xuống đất.
“Mẹ nó!”
Gã c.h.ử.i thề một tiếng, định chống tay bò dậy nhưng ngay lập tức, một sức mạnh nghìn cân đè lên lưng, khiến gã lại một lần nữa nằm bẹp dưới đất.
Gã ngoái đầu lại, thấy Trì Vãn đang giẫm một chân lên lưng mình, rũ mắt nhìn gã với vẻ mặt lạnh lùng.
“Tôi xem bói rất chuẩn, nếu ông muốn động thủ với tôi thì tốt nhất hãy nghe tôi nói hết đã.”
“Giẫm c.h.ế.t ông này, giẫm c.h.ế.t ông này! Cho chừa cái thói mắng người! Mắng người này!” Bánh Bánh ngồi chồm hổm trên lưng gã, dùng bốn cái chân nhỏ ra sức dậm mạnh, quyết tâm dùng cái thân hình tròn ủng của mình để giẫm cho gã hộc m.á.u mới thôi.
Lư nhị bị giẫm đến nghẹt thở, gã nhìn Trì Vãn đang đứng yên nhưng lại cảm thấy có thứ gì đó vô hình không ngừng nện vào lưng mình, mặt gã đờ đẫn: Chuyện gì thế này? Gặp quỷ sao?
Tại sao cứ cảm thấy có thứ gì đó không nhìn thấy đang không ngừng giẫm đạp mình vậy?
Trì Vãn nhìn gã bằng ánh mắt ghê tởm, tiếp tục lời nói của mình.
“Tôi vẫn chưa nói xong... Ông không chỉ có thói trộm cắp thành nghiện, mà còn có sở thích bệnh hoạn với trẻ em, ông thích xâm hại trẻ nhỏ.”
“Trên tay ông dính hai mạng người, một người còn đang tuổi xuân xanh, hồn nhiên trong trắng, một người... còn chưa kịp chào đời.”
Cô cúi người xuống, ánh mắt phản chiếu vẻ kinh hoàng tột độ của gã, gằn từng chữ: “Cô gái đó c.h.ế.t là vì ông, dù là cô ấy hay đứa trẻ, đều do chính tay ông g.i.ế.c c.h.ế.t! Chính ông đã hại c.h.ế.t họ!”
