Vừa Bói Một Quẻ, Sao Đã Lên Hot Search Rồi? - Chương 515
Cập nhật lúc: 15/01/2026 02:02
Đại Bạch: "..."
Nếu Đại Bạch biết nói, chắc nó sẽ bảo nó cũng chẳng muốn thế – một con mèo lông dài như nó phải chịu đựng mùa hè cũng khổ sở lắm chứ bộ.
Đại Bạch nằm bò ra đất, xòe bốn cái chân hồng hào ra. Tưởng Văn Văn chạm vào thấy đệm chân nó hơi nóng nên lấy tay quạt gió cho nó.
Trì Vãn thở hắt ra một hơi rồi cũng ngồi xuống.
Cô đang tự hỏi liệu Khâu Chiếu và cảnh sát Nguyên có bắt được lão Lý không. Trực giác mách bảo cô rằng có lẽ họ sẽ vồ hụt, nhưng... nếu không bắt được ông ta, Tưởng Văn Văn sẽ luôn gặp nguy hiểm. Một khi lão Lý biết mình đã bị lộ trước cảnh sát, không loại trừ khả năng ông ta sẽ đổ hết tội lỗi lên đầu Tưởng Văn Văn.
Vì vậy, không ai biết được ông ta sẽ thực hiện hành động trả thù điên rồ nào sau đó.
Nghĩ đến đây, nét mặt Trì Vãn trở nên nghiêm trọng.
"... Vậy là lúc nãy ông ta đuổi theo định làm gì chúng mình sao?" Tưởng Văn Văn đột nhiên lên tiếng, nhớ lại cảnh lão Lý bám theo phía sau.
Lúc đó cô chỉ thấy hoang mang, nhưng giờ nghĩ lại mới thấy lạnh sống lưng.
Tưởng Văn Văn bắt đầu run sợ.
Trì Vãn nhìn cô, nắm lấy bàn tay cô trấn an: "Yên tâm đi, không sao đâu. Cảnh sát Khâu và anh Nguyên sẽ bắt được ông ta thôi... Dù bây giờ chưa bắt được thì sớm muộn gì ông ta cũng không thoát khỏi lưới pháp luật!"
Thời đại bây giờ không còn như xưa. Với sự phát triển của công nghệ, hệ thống định danh và camera giám sát có mặt ở khắp nơi. Lão Lý đã lộ diện thì không thể tiếp tục lẩn trốn như mười mười bảy năm trước được nữa.
Việc ông ta bị bắt chỉ là vấn đề thời gian.
Được an ủi, Tưởng Văn Văn cảm thấy yên lòng hơn nhiều. Cô ngồi bó gối, tựa mặt lên đầu gối, mỉm cười nói: "Thật lạ lùng, cô Trì nói vậy làm tôi thấy an tâm hẳn..."
Đúng là kỳ diệu thật.
...
Không lâu sau, Khâu Chiếu và cảnh sát Nguyên quay lại. Quả nhiên đúng như Trì Vãn dự đoán, họ không tìm thấy lão Lý.
"Hắn chạy rồi, tìm khắp nơi không thấy." Khâu Chiếu nói. "Chúng tôi ra cửa sau hỏi thì nhân viên ở đó bảo hắn vừa mới rời đi, không rõ đi đâu."
Cảnh sát Nguyên đưa mắt nhìn Tưởng Văn Văn, suy đoán: "Chắc chắn hắn đã nhận ra cô Tưởng..."
Mười bảy năm trước Tưởng Văn Văn còn nhỏ nên ấn tượng về họ hàng không sâu sắc, nhưng lão Lý thì khác. Khi đó hắn đã là người trưởng thành, chắc chắn sẽ nhớ rõ con gái của nhà họ hàng hơn.
Vì vậy, việc hắn nhận ra cô là điều hiển nhiên.
Một khi đã nhận ra Tưởng Văn Văn, hắn biết bí mật sát nhân trốn nã của mình sớm muộn cũng bị bại lộ, nên lập tức bỏ trốn là điều dễ hiểu.
Trì Vãn lại nghĩ khác, lão Lý chắc chắn đã nhận ra Tưởng Văn Văn, nhưng lý do hắn bỏ chạy rất có thể là vì cô.
"... Có lẽ thái độ cảnh giác của tôi đã khiến hắn nghi ngờ." Cô nói.
Sự đề phòng lộ liễu của cô lúc đó có lẽ đã làm hắn chột dạ. Nếu chỉ có Tưởng Văn Văn, có lẽ hắn sẽ chọn cách âm thầm quan sát xem cô có nhận ra mình không rồi mới ra tay, chứ không vội vàng bỏ chạy như vậy.
Trì Vãn thầm nghĩ, không biết nên vui hay buồn vì điều này nữa.
Cảnh sát Nguyên: "Tôi sẽ liên hệ với phía tỉnh J ngay để yêu cầu chuyển hồ sơ vụ án này qua đây!"
Đã phát hiện ra kẻ sát nhân đang lẩn trốn Lý Văn Toàn, họ với tư cách là cảnh sát chắc chắn không thể để hắn nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật.
...
Cuối cùng, ông chủ trạm tiễn nhóm Trì Vãn đi với thái độ như tống khứ "ôn thần".
"Biết thế này tôi đã trả con mèo đó cho cô ta sớm cho rảnh nợ, đỡ bao nhiêu rắc rối." Trong lòng ông ta đầy vẻ hối hận.
Chủ yếu là vì con mèo sư t.ử đó quá đẹp. Những năm gần đây, người trong nước bắt đầu bớt chuộng mèo ngoại mà quay sang yêu thích các giống mèo bản địa, trong đó mèo sư t.ử luôn được săn đón nhiều nhất.
Một con mèo sư t.ử cực phẩm như Đại Bạch thì trạm của ông ta không có, nên ông ta mới tìm mọi cách để giữ lại.
Tất nhiên, đó chỉ là một phần lý do. Phần khác là nếu ông ta thừa nhận Đại Bạch ở đây, chẳng khác nào tự khai ra việc trạm thú cưng của mình có hợp tác với bọn trộm ch.ó mèo sao?
Dù vì lý do gì đi nữa, ngay từ đầu ông chủ trạm đã quyết định sẽ chối bay chối biến đến cùng.
Gặp người khác thì có lẽ ông ta đã thành công, nhưng đen đủi cho ông ta là gặp phải Tưởng Văn Văn – người coi Đại Bạch như người thân. Dù bị từ chối phũ phàng nhiều lần, ngay cả cảnh sát cũng không muốn can thiệp, cô vẫn kiên trì không bỏ cuộc.
Lúc này, Tưởng Văn Văn đang ngồi trên taxi, ôm c.h.ặ.t lấy Đại Bạch vừa tìm lại được, không quên giáo huấn nó: "Xem sau này em còn dám chạy lung tung nữa không. Đi từ thành phố B đến tận thành phố S, đổi lại là người khác xem họ có thèm đi tìm em không? Gặp được người chủ có trách nhiệm như chị đúng là phúc đức của em đấy!"
