Vừa Bói Một Quẻ, Sao Đã Lên Hot Search Rồi? - Chương 525

Cập nhật lúc: 15/01/2026 03:49

Giọng bà ta vừa gấp gáp vừa tức giận, dáng vẻ vô cùng chật vật, mồ hôi nhễ nhại, thở không ra hơi, trông đúng là bộ dạng của một người đang lo lắng tột độ.

Trì Vãn nhìn đối phương, khẽ nhướn mày.

"... Dì Lưu!" Lâm Vịnh Chí trầm mặt gọi một tiếng.

Hắn vừa lên tiếng, người phụ nữ trung niên mới chú ý đến sự hiện diện của hắn, bà ta kinh ngạc xen lẫn chột dạ nhìn hắn: "Cậu Lâm, cậu cũng ở đây sao."

Lâm Vịnh Chí lộ vẻ không vui, chỉ trích: "Dì Lưu, tôi nhớ là mình thuê dì về để chăm sóc bố tôi đúng không? Dì chăm sóc kiểu gì mà để ông ấy đi lạc thế này?"

Người phụ nữ trung niên, cũng chính là dì Lưu trong miệng Lâm Vịnh Chí, cuống quýt giải thích: "Cậu Lâm, cậu nghe tôi giải thích, chuyện này đều có nguyên nhân cả!"

Bà ta vội vàng nói: "Tôi thấy lão tiên sinh ở trong nhà bí bách quá, nên mới định đưa ông ấy ra ngoài hít thở không khí, đi dạo một chút. Ai ngờ đâu, tôi vừa quay đầu lại thì ông ấy đã không thấy tăm hơi đâu rồi..."

"Cậu tin tôi đi, lần này thật sự là ngoài ý muốn, tôi không cố ý đâu!"

Bà ta lau nước mắt, trông vừa tự trách vừa sợ hãi.

Lâm Vịnh Chí thấy bà ta mồ hôi đầy đầu, cả người rõ ràng là vừa trải qua một cuộc tìm kiếm vất vả, cơn giận trong lòng cũng nguôi ngoai phần nào.

"Dù là vậy thì ngay khi bố tôi đi lạc, dì nên gọi điện báo cho tôi ngay! Chứ không phải là giấu giếm tôi!" Hắn nói, "Nếu không có người báo cho tôi biết, thì chờ đến lúc dì tìm được bố tôi, có phải dì định coi như chuyện hôm nay chưa từng xảy ra không?"

Dì Lưu há miệng định biện minh gì đó, nhưng có lẽ vì thật sự không biết nói gì nên lại ủ rũ cúi đầu.

"Tôi xin lỗi cậu Lâm, chuyện này là tôi sai! Tôi biết lỗi rồi, sau này không dám thế nữa đâu!" Bà ta nhìn Lâm Vịnh Chí với ánh mắt khẩn cầu: "Nhưng xin cậu đừng đuổi việc tôi, tôi thật sự rất cần công việc này!"

Bà ta nói mà nước mắt lã chã rơi: "Tôi còn con nhỏ đi học, trên còn có cha mẹ già phải phụng dưỡng... Nếu cậu đuổi việc tôi, tôi thật sự không biết phải làm sao nữa!"

Gương mặt dì Lưu trông rất thật thà, chất phác, lúc này lại bày ra bộ dạng khổ sở cầu xin, phải nói là rất dễ khiến người ta mềm lòng.

Những người xung quanh bắt đầu lên tiếng.

"... Hay là thôi đi, bà ấy cũng không cố ý, lần sau dặn bà ấy cẩn thận hơn là được."

"Đúng đấy, bỏ qua đi, cùng lắm thì trừ ít lương? Nói thật, chăm sóc người già bị mất trí nhớ không dễ dàng gì đâu, sơ sẩy một cái là mất dấu ngay."

"Ai mà chẳng có lúc lơ đễnh, nếu không phải cố ý thì cũng không nên quá khắt khe, may mà cuối cùng ông cụ không sao!"

"Phải đó, người tìm được rồi, không xảy ra chuyện gì lớn là tốt rồi! Sau này bà chăm sóc ông cụ nhớ cẩn thận hơn nhé."

...

Mọi người nhao nhao nói đỡ cho dì Lưu. Dù ban đầu có chút trách móc nhưng thấy dáng vẻ chật vật của bà ta, họ cũng không đành lòng nặng lời, chỉ khuyên bà ta sau này nên chú ý hơn.

Dì Lưu nhìn mọi người với ánh mắt cảm kích, rồi lại nhìn về phía Lâm Vịnh Chí.

Qua cơn nóng nảy ban đầu, Lâm Vịnh Chí hiện tại cũng không còn giận dữ như thế nữa. Hắn đang cân nhắc xem có nên tiếp tục giữ dì Lưu lại hay không.

Nếu là người khác phạm lỗi này, hắn nhất định sẽ sa thải ngay lập tức không chút do dự. Nhưng dì Lưu đã làm việc ở nhà hắn nhiều năm, ngoài lần sai sót này ra, bà ta chăm sóc bố hắn cũng rất tận tâm, chưa từng xảy ra vấn đề gì, nên hắn hơi do dự.

"... Hay là cứ báo cảnh sát đi!"

Ngay lúc hắn đang phân vân, Trì Vãn đột nhiên lên tiếng. Cô lạnh lùng liếc nhìn dì Lưu một cái rồi nói: "Tôi nhớ không lầm thì hành vi ngược đãi người già cũng phải ngồi tù đấy."

Lâm Vịnh Chí ngẩn người: "... Ý cô là sao?"

Sắc mặt hắn lập tức thay đổi, hơi nghiêng đầu nhìn dì Lưu, ánh mắt sắc bén hỏi: "Ngược đãi người già là thế nào?"

Dì Lưu trợn tròn mắt, cuống quýt nói: "Cái cô bé này đừng có nói bậy nhé! Ai ngược đãi người già chứ? Cô thật là... Tôi với cô trước đây không hề quen biết, sao cô có thể nói ra những lời vu khống tôi như vậy?"

"Tôi vu khống bà?" Trì Vãn cười nhạt, khinh thường nói: "Nếu đã vậy thì cứ để cảnh sát đến điều tra đi! Lão tiên sinh chỉ là bị mất trí nhớ tuổi già chứ không phải kẻ ngốc. Chỉ cần kiên nhẫn dẫn dắt và hỏi chuyện, tôi tin ông ấy có thể nói rõ cho chúng ta biết bà đã làm gì với ông ấy!"

Nghĩ đến những hình ảnh mình vừa nhìn thấy, giọng điệu Trì Vãn không khỏi thêm vài phần phẫn nộ, ánh mắt nhìn người đàn bà này cũng vô cùng lạnh lẽo.

Bị cô nhìn chằm chằm như vậy, dì Lưu cảm thấy áp lực đè nặng, mồ hôi lạnh bắt đầu túa ra, giọng nói cũng trở nên lắp bắp: "Tôi... tôi không làm gì cả! Cô đừng có ngậm m.á.u phun người!"

Bà ta chất vấn Trì Vãn: "Tôi còn đang muốn hỏi cô đây, tôi với cô mới gặp lần đầu, không oán không thù, sao cô lại muốn hắt nước bẩn lên người tôi?"

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.