Vừa Huấn Vừa Sủng Thô Hán Cấm Dục Nuông Chiều Vợ Yêu - Chương 140: Sự Thật Về Việc Ly Hôn
Cập nhật lúc: 02/04/2026 07:20
Nghe thấy giọng điệu chất vấn của Hứa Giải Phóng, Vương lão thái bực bội đáp: “Ai mà biết được, người đòi nợ tìm đến tận cửa rồi kia kìa. Họ cầm giấy nợ bắt nó trả tiền, chính nó cũng thừa nhận rồi. Đi bệnh viện một chuyến mà tiêu tốn nhiều tiền như vậy, đúng là đồ phá gia chi t.ử!”
Năm trăm đồng đấy, với bà ta đó là một con số khổng lồ.
“Vậy chị tôi đâu? Chị ấy đi đâu rồi?” Hứa Giải Phóng vẫn bàng hoàng. Chỉ trong một tuần ngắn ngủi, sao Hứa An Phóng có thể âm thầm ly hôn được? Rõ ràng trước đó mọi chuyện vẫn ổn mà.
Ly hôn rồi, nhưng chị ấy cũng không về thành phố tìm gia đình. Một người phụ nữ đã ly hôn thì có thể đi đâu được chứ? Hứa Giải Phóng càng nghĩ càng thấy bà già trước mắt đang lừa mình, biết đâu chị cả đã bị bọn họ mưu hại rồi cũng nên!
Nghĩ đến sự hy sinh của chị cả dành cho mình bấy lâu nay, anh ta chủ động đến thăm là để giảm bớt sự áy náy trong lòng. Không ngờ, chị cả lại biến mất không dấu vết.
Thấy ánh mắt Hứa Giải Phóng ngày càng đáng sợ, Vương lão thái run rẩy: “Tôi làm sao mà biết được! Lúc đi nó bảo là về nhà đẻ!”
Hứa Giải Phóng nghiến răng, giận dữ quát: “Bà nói dối! Bà giấu chị tôi ở đâu rồi? Có phải các người đã bức hại chị ấy không!”
“Cậu đừng có nói càn! Hứa An Phóng thật sự đã về thành phố rồi.” Vương lão thái sợ bị đ.á.n.h, lén lút trốn ra sau cái bàn: “Nó đã tìm thôn trưởng xin giấy chứng nhận chuyển hộ khẩu rồi. Nếu trên thành phố không tiếp nhận, nó đã sớm bị trả về đây rồi. Bao nhiêu ngày không thấy bóng dáng, chắc chắn là đã ở lại thành phố rồi!”
Bà ta đem hết những gì mình biết ra nói, chỉ mong tên "ôn thần" này mau ch.óng biến đi cho khuất mắt! Người nhà họ Hứa đúng là toàn lũ điên.
Đúng lúc này, Vương Dương từ ngoài bước vào. Vương lão thái vội vàng vẫy tay: “Con trai, mau lại đây! Mẹ sắp bị người ta đ.á.n.h c.h.ế.t rồi này!”
Vương Dương nghe thấy thế, m.á.u nóng nổi lên, vung nắm đ.ấ.m lao về phía Hứa Giải Phóng đang quay lưng lại. Một cú đ.ấ.m giáng mạnh xuống bả vai Hứa Giải Phóng. Vì gã dùng hết sức bình sinh nên Hứa Giải Phóng bị đ.á.n.h ngã sấp xuống sàn, phát ra một tiếng "bịch" nặng nề.
Hứa Giải Phóng bị chảy m.á.u mũi. Anh ta ôm mũi đứng dậy, trừng mắt nhìn Vương Dương: “Thằng khốn này!”
Vương Dương nhận ra đây là em vợ cũ, lại thấy anh ta mặt mũi đầy m.á.u thì có chút chột dạ. Thế nên khi Hứa Giải Phóng vung đ.ấ.m trả đũa, gã không né tránh, hứng trọn một cú vào mặt.
Thấy con trai út bị đ.á.n.h, Vương lão thái bắt đầu giở thói ăn vạ, khóc lóc om sòm: “Đánh người rồi! Người ngoài vào làng đ.á.n.h người nhà tôi rồi!”
Nhìn dân làng bắt đầu kéo đến xem náo nhiệt, Hứa Giải Phóng đành hậm hực thu tay. Anh ta biết mình không thể đấu lại cả làng. Lúc đi, mẹ đã dặn kỹ là đừng gây gổ với dân làng vì họ rất đoàn kết.
Anh ta nghiến răng hỏi: “Chị tôi thật sự đã ly hôn với anh rồi sao?”
Vương Dương ôm mặt, nhổ ra một ngụm m.á.u, im lặng gật đầu rồi hỏi khẽ: “Cô ấy... vẫn khỏe chứ?”
Sau khi ly hôn, gã mới chợt nhận ra Hứa An Phóng tốt đến nhường nào, mới nhớ lại những ngày tháng hạnh phúc khi mới cưới. Hứa Giải Phóng không muốn nhìn bộ mặt giả tạo của gã, lẳng lặng nhặt con cá dưới đất lên, chen qua đám đông rời khỏi nhà họ Vương.
Năm phút sau, Hứa Giải Phóng xuất hiện tại nhà thôn trưởng.
“Hứa An Phóng thật sự đã chuyển hộ khẩu đi rồi sao?” Anh ta hỏi đi hỏi lại vì vẫn chưa dám tin.
Thôn trưởng Vương Hữu Căn trả lời đến phát phiền: “Đúng, đúng, đúng! Người ta đi mấy ngày rồi!”
Sao có thể chứ? Chị cả ly hôn rồi, về thành phố rồi nhưng lại không về nhà đẻ, vậy chị ấy đi đâu? Không tiền, không việc làm, không chỗ ở, chị ấy sống thế nào?
Hứa Trán Phóng!
Mắt Hứa Giải Phóng chợt sáng lên. Đúng rồi! Trước khi lấy chồng, chị cả thương em gái út nhất, chắc chắn chị ấy đã đi tìm Tiểu Hoa rồi! Anh ta phải mau ch.óng về báo cho mẹ biết.
Về đến nhà, thấy mẹ nghe xong chuyện của chị cả mà vẫn im hơi lặng tiếng, Hứa Giải Phóng sốt ruột: “Mẹ, mẹ có nghe con nói gì không?”
Cao Thu Cúc sắc mặt nghiêm trọng, khẽ gật đầu.
“Vậy bây giờ chúng ta đi tìm em út đi!” Nói rồi anh ta định đứng dậy đi ngay.
“Đừng kích động. Nhỡ đâu An An không tìm Tiểu Hoa thì sao? Chúng ta đường đột tìm đến sẽ khiến Tiểu Hoa sinh lòng đề phòng đấy.” Cao Thu Cúc vội kéo tay con trai lại: “Chúng ta đến ủy ban khu phố kiểm tra xem hộ khẩu của An An chuyển đi đâu trước đã.”
Hứa Giải Phóng thấy mẹ nói có lý nên gật đầu tán thành. Hôm nay chỉ có hai mẹ con là công nhân thời vụ được nghỉ, Hứa Quang Minh và Hứa Khai Phóng vẫn phải đi làm, nên chỉ có hai người đi điều tra.
Đến ủy ban khu phố, họ nhanh ch.óng có được thông tin. Giấy chứng nhận chuyển hộ khẩu của Hứa An Phóng đang ở... nhà máy dệt!
Hứa Giải Phóng nghe xong mà sững sờ. Cả nhà họ đều làm ở nhà máy dệt, tại sao chưa bao giờ nhìn thấy chị cả?
Ánh mắt Cao Thu Cúc khẽ động, bà ta lập tức nghĩ thông suốt mọi chuyện. Lần trước Hứa Trán Phóng về, con bé đã lấy được một suất công việc ở nhà máy dệt. Nghĩ đến đây, lòng bà ta dâng lên sự bất mãn tột độ. Tại sao con gái út lại nhường suất công nhân chính thức đó cho An An chứ!
Thấy mẹ không nói lời nào đã bỏ đi, Hứa Giải Phóng vội đuổi theo: “Mẹ, mẹ đi đâu vậy?”
Giọng Cao Thu Cúc gắt gỏng: “Đi tìm Hứa An Phóng!”
