Vừa Huấn Vừa Sủng Thô Hán Cấm Dục Nuông Chiều Vợ Yêu - Chương 143: Mục Đích Thật Sự
Cập nhật lúc: 02/04/2026 07:21
Vỗ vỗ n.g.ự.c mình, Cao Thu Cúc tiếp tục nói: “Làm mẹ sợ c.h.ế.t khiếp, cứ tưởng là thật, đang lo không biết đào đâu ra tiền giúp con trả nợ đây.”
Hứa An Phóng không đáp lời, chỉ cụp mắt xuống, nở một nụ cười tự giễu. Cô không phải kẻ ngốc, lời mẹ nói cô chẳng tin lấy một chữ.
Hứa Trán Phóng thì thầm nghĩ, con số năm trăm đồng này nghe quen tai thật đấy. Nhưng chưa kịp nhớ ra thì giọng Cao Thu Cúc lại vang lên: “Về là tốt rồi, nhưng An An này, chuyện công việc của con là thế nào?”
Đây rõ ràng là biết rồi còn cố hỏi! Đã tìm đến tận phòng tư liệu rồi còn hỏi làm gì nữa.
Hứa An Phóng bình tĩnh đáp: “Là con cầu xin Tiểu Hoa nhường suất công việc đó cho con.”
“Vậy nên Tiểu Hoa, con liền nhường công việc của mình cho chị cả sao?” Cao Thu Cúc rõ ràng là đang kìm nén cơn giận. Bà ta không ngờ suất công việc đó lại dễ dàng có được như vậy, sớm biết thế bà ta đã tranh giành cho Hứa Giải Phóng rồi. Nhưng may thay, công việc vẫn nằm trong tay người nhà mình.
Hứa Trán Phóng thấy giọng điệu chất vấn của mẹ thì không vui, nhíu mày: “Vâng, đúng vậy ạ.”
Cao Thu Cúc nhìn lượt hai cô con gái, làm bộ khó xử: “Mấy hôm trước bà mối có giới thiệu cho Giải Phóng một đám. Họ nói hoặc là Giải Phóng phải có công việc chính thức, hoặc là sính lễ phải có ba trăm đồng cộng thêm một chiếc xe đạp.”
Đòi hỏi cao thế sao? Lại còn vừa vặn là ba trăm đồng và một chiếc xe đạp? Hứa Trán Phóng cảm thấy chuyện này rõ ràng là nhắm vào số sính lễ mà Lý Anh Thái đã đưa cho cô. Cô vừa mới đòi lại được mười lăm đồng từ túi mẹ, giờ đối tượng của anh hai lại đòi đúng ba trăm đồng? Thật nực cười.
Cao Thu Cúc đặt bát đũa xuống: “Các con cũng biết nhà mình không lấy đâu ra nhiều tiền như thế, đang lo sốt vó thì may quá, cơ hội đến rồi.” Bà ta nắm lấy tay Hứa An Phóng, giọng dịu dàng: “An An, con đổi công việc của con cho em trai được không? Yên tâm đi, công việc của Giải Phóng tuy là công nhân thời vụ nhưng lương cũng được hai mươi đồng một tháng đấy.”
Hứa An Phóng không chút do dự rụt tay lại: “Mẹ, công việc của Giải Phóng là vác bao tải ở kho, là việc nặng nhọc bán sức. Con vừa mới sảy thai, sức khỏe không làm nổi đâu.”
Sắc mặt Cao Thu Cúc khựng lại: “An An, em trai con đã hai mươi mốt tuổi rồi mà chưa lấy được vợ. Vất vả lắm mới có đám ưng ý, con nỡ lòng nào nhìn nó lỡ dở sao?”
Nỡ hay không thì Hứa Trán Phóng không biết, nhưng cô thấy mẹ quá đáng lắm rồi.
“Mẹ, vậy mẹ nỡ để con vừa mới ở cữ xong đã phải đi làm việc nặng bán sức sao?” Trong mắt Hứa An Phóng lộ rõ vẻ mỉa mai.
“Thế nên mẹ mới bảo con về nhà ở, mẹ sẽ bồi bổ cho con khỏe lại.” Cao Thu Cúc vén lọn tóc cho con gái lớn: “Công việc hiện tại của con lương hai mươi hai đồng, của Giải Phóng hai mươi đồng, chẳng chênh lệch bao nhiêu. Hơn nữa con ở quê vất vả bao năm còn chịu được, vác bao tải có là gì với con đâu?”
Hứa Trán Phóng cảm thấy mẹ mình nói chuyện quá vô lý, nhưng cô không lên tiếng, cứ cắm cúi ăn nốt miếng thịt kho tàu đã. Ăn nhiều vào một chút! Cô sợ mình mà mở miệng thì miếng thịt cũng chẳng còn mà ăn.
Dù đang bàn chuyện của mình nhưng Hứa Giải Phóng lại im lặng. Anh ta biết đòi chị cả đổi việc là quá đáng, nhưng anh ta đã hai mươi mốt tuổi, bạn bè cùng lứa đều đã yên bề gia thất cả rồi. Anh ta muốn ích kỷ một lần này thôi, sau này anh ta nhất định sẽ bù đắp cho chị cả thật tốt!
Hứa An Phóng tức giận đứng bật dậy: “Mẹ, mẹ đừng có tính toán lên đầu con nữa. Công việc này con tuyệt đối không đổi!”
Hứa Quang Minh thấy vậy liền tỏ vẻ không hài lòng: “Không muốn thì thôi, làm gì mà kích động thế? Nói chuyện với mẹ mày cho hẳn hoi vào.”
Thấy Hứa An Phóng kiên quyết, Cao Thu Cúc quay sang chĩa mũi nhọn vào Hứa Trán Phóng: “Đây vốn là công việc của con. Anh hai con sắp không lấy nổi vợ rồi, con nói xem, suất này nên cho ai thì hợp lý?”
Ý gì đây?
“Công việc em đã cho chị cả thì nó là của chị cả rồi ạ.” Hứa Trán Phóng cười híp mắt đáp. Chuyện lấy vợ của anh hai, lấy được thì lấy, không lấy được thì thôi.
“Giỏi lắm, con nói cái kiểu gì thế? Uổng công anh hai con từ nhỏ đã chiều chuộng con, giờ con định trơ mắt nhìn nó độc thân cả đời sao?” Cao Thu Cúc lần đầu tiên mất bình tĩnh như vậy.
Hứa Trán Phóng bĩu môi. Chuyện cưới vợ cho anh hai là việc của bố mẹ, liên quan gì đến đứa con gái đã đi lấy chồng như cô. Nói đi cũng phải nói lại, cái xe đạp anh hai đang đi cũng là từ tiền sính lễ của cô mà ra đấy thôi. Cô sao có thể trơ mắt nhìn được? Hơn nữa: “Mẹ, công việc đã là của chị cả, sức khỏe chị ấy không làm được việc nặng đâu.”
Cao Thu Cúc đập bàn đứng dậy, chỉ thẳng mặt Hứa Trán Phóng: “Con có ý gì? Anh hai con thì đáng phải làm việc nặng nhọc chắc?”
Hứa An Phóng bước lên che chắn cho em gái, giống như vô số lần cô đã bảo vệ em khi còn nhỏ: “Mẹ, công việc là của con, mẹ tìm Tiểu Hoa cũng vô ích thôi. Con sẽ không bao giờ đồng ý đổi đâu!”
Cao Thu Cúc thấy dùng biện pháp mạnh không xong, liền chuyển sang dùng đòn tâm lý.
