Vừa Huấn Vừa Sủng Thô Hán Cấm Dục Nuông Chiều Vợ Yêu - Chương 370: Bí Mật Của Lý Anh Cương
Cập nhật lúc: 04/04/2026 22:01
Anh ta chỉ có thể ngậm bồ hòn làm ngọt mà nhận lấy.
Thế nên mỗi khi đến Trương gia thôn thu mua, anh ta đều đóng vai vợ chồng hờ với Trương Mạch Miêu một hai ngày. Lý Anh Cương đã âm thầm gây dựng một gia đình nhỏ ở Trương gia thôn. Thậm chí, dưới sự thúc ép của Trương Mạch Miêu, anh ta còn tổ chức cả tiệc rượu linh đình.
Từ đó, anh ta dốc hết tiền bạc và công sức vào Trương gia thôn. Ngay cả những loại thú rừng mà dân làng lén lút lên núi săn b.ắ.n trái phép, anh ta cũng bao tiêu hết sạch. Hoặc là đưa về bếp ăn của xưởng cơ khí, hoặc là tuồn ra chợ đen trong thành phố.
Dù sao ở cái thời đại này, hễ có thịt ăn là mọi người đều nhắm mắt làm ngơ. Chỉ cần không làm quá lố, phía xưởng cũng chẳng buồn tính toán chi li.
Trương Mạch Miêu cũng rất "tranh khí", chẳng bao lâu sau đã m.a.n.g t.h.a.i cốt nhục của Lý Anh Cương. Vì đứa trẻ này, cô ta không muốn chôn chân ở nông thôn nữa, cô ta muốn vào thành phố, muốn trở thành người thành phố chính hiệu.
Lý Anh Cương đương nhiên là không bằng lòng. Anh ta và Vương Oánh Oánh là tự do yêu đương, có nền tảng tình cảm sâu đậm, Vương Oánh Oánh mới chịu hạ mình gả cho anh ta. Một nhà trong thành phố, một nhà dưới nông thôn, cuộc sống như vậy đối với Lý Anh Cương mà nói là vẹn cả đôi đường, không ai làm phiền ai, anh ta chẳng muốn thay đổi chút nào.
Nhưng Trương Mạch Miêu đâu có chịu để yên. Sau khi bụng đã lùm lùm, cô ta liền nói với Lý Anh Cương rằng bà lão trong làng đã xem giúp, cái t.h.a.i này chắc chắn là con trai.
Con trai!
Lý Anh Cương vốn đã chuẩn bị tâm lý cả đời này chỉ có một mụn con gái. Không phải anh ta không thích con trai, mà là anh ta đã chấp nhận số phận. Nhưng giờ đây, anh ta sắp có con trai nối dõi tông đường, bảo sao anh ta không mừng cho được?
Thế là sau một trận làm mình làm mẩy của Trương Mạch Miêu, Lý Anh Cương đã đưa cô ta về thành phố. Việc làm các loại giấy tờ cũng rất đơn giản, dù sao Trương Mạch Miêu cũng là cháu gái của trưởng thôn Trương gia thôn.
Về đến thành phố, anh ta thuê một căn nhà bên ngoài để tạm thời sắp xếp cho cô ta. Mọi chuyện cứ đợi đứa trẻ chào đời rồi tính tiếp.
Từ Đệ Lai nấp ở góc ngõ nghe không sót một chữ. Thấy có tiếng động lạ, cô ta vội vàng rụt đầu lại, tim đập thình thịch.
"Trời đất quỷ thần ơi, lão nhị lại dám nuôi vợ bé bên ngoài, còn làm người ta to bụng nữa chứ!"
Khi Từ Đệ Lai về đến nhà, nhà chính đã chuẩn bị dọn cơm. Vừa bước chân vào cửa, thấy thức ăn đã tươm tất, cô ta cảm thấy rất an ủi, trên mặt cũng nở nụ cười.
Nhưng chẳng có ai chào đón cô ta cả. Mọi người liếc nhìn cô ta một cái rồi lại cúi đầu làm việc của mình. Trương Tú Phân cũng lầm lũi xới cơm. Hai đứa sinh đôi thì bưng bát, mắt sáng rực nhìn chằm chằm vào đĩa trứng xào trên bàn.
Từ Đệ Lai cũng chẳng thấy ngại, cô ta tiến đến bên cạnh Trương Tú Phân, thuận tay nhận lấy bát cơm vừa xới đầy.
"Cảm ơn mẹ."
Trương Tú Phân trợn tròn mắt: "Bỏ xuống! Đây là xới cho cô chắc? Mà cô dám bưng đi!"
Nhìn vào bát, cơm trắng chiếm hơn phân nửa, rõ ràng đây là bát bà xới riêng cho con gái mình.
Từ Đệ Lai cũng nhận ra điều đó: "Mẹ, đều là người một nhà cả, ai ăn chẳng giống nhau, sao mẹ còn phân biệt đối xử thế."
Trương Tú Phân nghẹn họng, nhưng miệng vẫn không tha: "Làm chuyện trái lương tâm mà còn dám lý lẽ hùng hồn như vậy."
Từ Đệ Lai chẳng thèm quan tâm. Cô ta được thả ra chứng tỏ cô ta không sai. Cô ta bưng bát đi về chỗ ngồi của mình, mặc kệ mẹ chồng đang nói bóng nói gió, ăn vào bụng mới là thực tế nhất. Bị nhốt trong đồn hai ngày một đêm, cô ta sắp c.h.ế.t đói đến nơi rồi.
Vừa ngồi xuống, cô ta liền gọi hai đứa con: "Đại Bảo, Nhị Bảo, mẹ về rồi này."
Hai đứa sinh đôi chẳng đứa nào thèm đáp lời. Lý Vân Thế thậm chí còn lộ rõ vẻ ghét bỏ. Chuyện Từ Đệ Lai ăn trộm tiền của người thân đã bị đám "loa phát thanh" trong khu tập thể đồn ầm lên. Đám trẻ con khác cứ chế nhạo hai anh em có mẹ là kẻ trộm, không đứa nào thèm chơi cùng. Giờ đây, hai đứa sinh đôi ghét Từ Đệ Lai cay đắng.
Bị hai đứa con trai mình yêu thương nhất đối xử lạnh nhạt, nụ cười trên mặt Từ Đệ Lai cứng đờ lại. Thấy tình cảnh này, Lý Anh Thiết đành lên tiếng phá tan bầu không khí: "Về là tốt rồi."
Nhìn chồng, Từ Đệ Lai cảm động gật đầu: "Vâng."
Sau bữa tối, Lý Hữu Tài lên tiếng giữ cả Lý Anh Thiết và Từ Đệ Lai lại. Tiền của ông không thể bỏ ra vô ích được.
Nhận được ánh mắt của chồng, Trương Tú Phân lập tức xuất chiêu. Bà nhìn Từ Đệ Lai với vẻ bất mãn: "Vợ thằng cả, vì cô mà nhà họ Lý này đã phải dốc hết tiền bạc lẫn công sức, nếu không cô chẳng được thả ra nhanh thế đâu."
Từ Đệ Lai đang lau bàn, lí nhí đáp: "Cha, mẹ, con biết rồi. Sau này con sẽ tận tâm tận lực lo cho cái nhà này hơn."
Trương Tú Phân không muốn nghe mấy lời sáo rỗng đó, số tiền bỏ ra cho con dâu khiến bà xót đứt ruột: "Tận tâm tận lực thì có ích gì? Hai thân già này đã phải bỏ ra 88 đồng 8 hào 2 xu, lại còn thêm 5 tờ phiếu đường và 3 tờ phiếu gạo nữa đấy!"
Từ Đệ Lai nắm c.h.ặ.t chiếc giẻ lau, theo bản năng phản bác: "Hả? Sao mà nhiều thế ạ!"
Lý Hữu Tài hơi nhíu mày, đặt ca trà xuống bàn. Lý Anh Thiết thấy vậy liền kéo kéo tay áo vợ: "Mẹ nói thì cô cứ nghe đi."
Trương Tú Phân chỉ vào mặt Lý Anh Thiết: "Lão đại, số tiền và phiếu này, con có nhận nợ không?"
Lý Anh Thiết gật đầu, bất đắc dĩ đáp: "Mẹ, con nhận."
Có được câu trả lời mong muốn, Trương Tú Phân quay sang liếc xéo Từ Đệ Lai một cái khinh bỉ: "Vợ thằng cả, tôi chừng này tuổi rồi, lẽ nào lại nói dối để lừa cô?"
