Vừa Huấn Vừa Sủng Thô Hán Cấm Dục Nuông Chiều Vợ Yêu - Chương 380: Lời Thách Thức Của Từ Đệ Lai
Cập nhật lúc: 04/04/2026 23:01
Đúng là làm khó anh ta quá...
Đúng lúc này, Từ Đệ Lai đi ngang qua. Thấy cô ta, mọi người lập tức im bặt. Dù hàng xóm láng giềng chẳng ai sợ Từ Đệ Lai, nhưng nói xấu sau lưng mà bị bắt quả tang thì cũng hơi ngại.
Thế nhưng, Từ Đệ Lai đã nghe thấy hết sạch. Cô ta làm sao chịu nổi khi người ta lấy "lão tam" nhà họ Lý ra so sánh với chồng mình? Ở nhà họ Lý, chồng cô ta được cưng chiều hơn, địa vị cũng cao hơn lão tam nhiều!
Thấy Hứa Trán Phóng cũng ngồi trong đám người đang chế nhạo chồng mình, cơn nóng nảy của Từ Đệ Lai bùng lên, cô ta không nhịn được mà mắng thẳng mặt:
“Chỉ bằng Lý Anh Thái mà cũng đòi so với Anh Thiết nhà tôi sao? Mấy kỳ thi cấp 4 trước chỉ là trò trẻ con, lên cấp 5 mới thực sự là thử thách!”
“Thi không đỗ là chuyện thường, Lý Anh Thái còn lâu mới bằng chồng tôi. Các người cứ chờ mà xem, lão tam thi lần này cũng trượt vỏ chuối cho mà xem!”
Nghe lời phát biểu thiếu não này, huyệt thái dương của Hứa Trán Phóng giật giật, cô cạn lời trợn trắng mắt. Lý Anh Thiết thi bao nhiêu năm không đỗ, cô ta lấy đâu ra tự tin mà trù ẻo người khác cũng trượt như chồng mình chứ?
“Tôi thật sự hiếm khi thấy ai đã bình thường mà lại còn tự tin đến thế đấy~”
Từ Đệ Lai cau mày: “Vợ lão tam, cô có ý gì? Cô bảo tôi nói sai à?”
Hứa Trán Phóng bật cười, xua tay: “Nếu sống trong ảo tưởng có thể khiến chị vui vẻ hơn thì chị cứ tiếp tục đi.”
Từ Đệ Lai nghe ra ý mỉa mai, l.ồ.ng lộn lên: “Ai ảo tưởng chứ? Chồng cô vốn dĩ không bằng chồng tôi. Lúc Anh Thiết vào xưởng cơ khí, chồng cô còn không biết đang nghịch bùn ở xó xỉnh nào đâu.”
Quả thực là vậy. Lý Anh Thiết vào xưởng năm 19 tuổi, khi đó Lý Anh Thái mới 13 tuổi, vẫn còn ở dưới quê chưa được đón lên thành phố. Chẳng phải là đang nghịch bùn dưới quê thì là gì.
Hứa Trán Phóng hừ lạnh: “Sao? Chị chắc chắn năm nay chồng chị sẽ đỗ công nhân cấp 5 à?”
Ánh mắt Từ Đệ Lai hơi lảng tránh. Chuyện này cô ta làm sao dám chắc. Nhưng nhớ lại mấy ngày nay, mỗi khi sai bảo gì, Lý Anh Thiết đều gạt đi nói bận ôn thi cấp 5. Thậm chí mấy hôm trước dây phơi đồ bị đứt, cô ta bảo anh ta buộc lại, anh ta cũng bảo không rảnh, phải đọc sách.
Lúc đó cô ta có hỏi: “Cuốn sách nhỏ của xưởng phát lúc nào cũng cầm trên tay, anh có chắc là đỗ không đấy?”
Lý Anh Thiết đã khẳng định chắc nịch: “Đương nhiên rồi, cô tự đi mà làm, không có việc gì thì đừng làm phiền tôi.”
Nhớ lại vẻ tự tin của chồng, Từ Đệ Lai nghĩ chắc là có hy vọng. Dù sao cũng là năm thứ năm rồi, nếu còn dậm chân ở cấp 4 thì đúng là không còn mặt mũi nào nhìn ai.
Thím Vương bồi thêm một câu: “Ây dà, nhìn cái mặt Từ Đệ Lai là biết, lão đại nhà họ Lý chắc lại sắp trượt nữa rồi!”
Thím Lý cười: “Mấy năm rồi chứ ít gì, có ngốc đến mấy thì năm năm cũng phải đỗ rồi chứ.”
Thím Trương tiếp lời: “Đúng thế, cái cậu ở sân bên cạnh vào xưởng cùng đợt với lão đại nhà họ Lý, giờ người ta đã là công nhân cấp 6 rồi đấy.”
Lưu tẩu t.ử mỉa mai: “Thế mà Từ Đệ Lai vẫn mở mồm ra nói chồng mình giỏi hơn chú Thái nhà em Trán Phóng được, thật là nực cười!”
Từ Đệ Lai cứng cổ cãi: “Chính là giỏi hơn lão tam đấy! Các người cứ chờ xem, Anh Thiết nhà tôi năm nay nhất định sẽ thành công nhân cấp 5!”
Hứa Trán Phóng “xùy” một tiếng khinh bỉ. Nghe thấy tiếng cười nhạo đó, Từ Đệ Lai tức điên người, cô ta chỉ thẳng tay vào Hứa Trán Phóng: “Cô có dám cá cược với tôi không?!”
Hứa Trán Phóng hơi tò mò: “Cá cái gì?”
Từ Đệ Lai đắc ý: “Nếu Anh Thiết nhà tôi đỗ công nhân cấp 5, cô phải đưa cho tôi 102 đồng!”
“Còn nếu lão tam thi trượt, cô cũng phải đưa cho tôi 102 đồng!”
Hứa Trán Phóng chớp mắt, cạn lời: “Hóa ra kiểu gì tôi cũng phải đưa tiền cho chị à?” Nghe qua thì có vẻ có lý, nhưng nghĩ kỹ lại thì thấy sai quá sai!
Từ Đệ Lai mím môi không nói được gì. Hứa Trán Phóng buồn cười nhìn cô ta: “Vậy nếu Lý Anh Thiết thi trượt, chị có đưa tôi 102 đồng không? Và nếu chồng tôi thi đỗ, chị có đưa tôi 102 đồng không?”
Từ Đệ Lai trừng mắt: “Cô nghĩ hay nhỉ, dựa vào đâu mà tôi phải đưa tiền cho cô?”
Hứa Trán Phóng dang tay: “Thế mới nói chứ~ Tại sao tôi phải đưa tiền cho chị? Hơn nữa, chị có nổi 102 đồng không đấy?”
Đám đông xung quanh cười ồ lên! Chuyện Từ Đệ Lai ăn cắp tiền cả khu đều biết, công an đã đến tận nơi, ảnh hưởng không hề nhỏ. Ai cũng biết cô ta nghèo đến mức phải đi trộm cắp rồi.
Từ Đệ Lai nghẹn họng: “...”
Nhưng im lặng không có nghĩa là hết giận, cô ta tức đến mức hai lỗ mũi phập phồng. Sao cô ta lại không có tiền chứ? Bây giờ cô ta muốn bao nhiêu mà chẳng có! Đúng rồi, hôm nay cô ta phải tìm lão nhị đòi thêm 50 đồng nữa mới được!
Thím Vương khuyên: “Đừng cá với cô ta, Từ Đệ Lai này tâm địa không chính, chỉ muốn chiếm hời của người khác thôi.”
Thím Lý thêm vào: “Muốn cá thì phải công bằng, Lý Anh Thiết và Lý Anh Thái so với nhau, ai trượt thì phải đưa cho người kia 102 đồng.”
Thím Trương hỏi: “Đúng thế, nhưng nếu cả hai cùng trượt hoặc cùng đỗ thì tính sao?”
