Vừa Huấn Vừa Sủng Thô Hán Cấm Dục Nuông Chiều Vợ Yêu - Chương 57

Cập nhật lúc: 02/04/2026 07:08

Lý Anh Thái vẻ mặt không quan tâm: “Anh cả, không phải anh cũng vừa lĩnh lương sao?”

Lý Anh Thái đút tay vào túi quần với tư thế nhàn tản, "Tôi vì đưa anh tới bệnh viện mà đạp xe đến bốc khói rồi đây này."

"Mệt rồi, anh mau về nhà lấy tiền đi, xe đạp cũng cho anh mượn, ở đây tôi trông chừng giúp anh trước."

"Tôi không có tiền, lão Tam, chú xem..." Lý Anh Thiết nói được một nửa, đã quyết tâm bắt lão Tam phải bỏ tiền ra.

Lý Anh Thái dùng đầu lưỡi đẩy đẩy răng hàm trong.

Một chữ "mượn" cũng không thèm nhắc tới.

Chỉ rắp tâm muốn anh xì tiền ra.

Cái trò lấy bánh bao thịt ném ch.ó này, anh sẽ không làm lại lần thứ hai đâu.

Y tá Giả Chiêu Cập mất kiên nhẫn lên tiếng: "Sao hả, các người khám bệnh còn muốn không mất tiền à?"

Lý Anh Thái uể oải đáp: "Đồng chí, sao có thể chứ, anh cả tôi là công nhân cấp 4 của xưởng cơ khí đấy."

"Anh ấy mới không thèm đào góc tường của xã hội đâu."

Lý Anh Thiết vốn còn định kéo Lý Anh Thái ra một góc, khuyên nhủ thêm để anh móc tiền ra.

Nhưng ánh mắt khinh bỉ của Giả Chiêu Cập quá mức mãnh liệt.

Giả Chiêu Cập nhỏ giọng lầm bầm: "Còn công nhân cấp 4 xưởng cơ khí cơ đấy, con trai chữa bệnh cũng không nỡ bỏ tiền."

Tuy là nhỏ giọng lầm bầm.

Nhưng mọi người ở đây đâu có điếc.

Đều nghe thấy hết.

Lý Anh Thiết đành phải ngượng ngùng lên tiếng: "Vậy lão Tam, anh về lấy tiền trước, chú giúp anh trông chừng Đại Bảo nhé."

Giả Chiêu Cập đã sớm chướng mắt: "Mau đi đi, bệnh viện có chúng tôi rồi."

Cuối cùng, Lý Anh Thiết không tình nguyện mà rời đi.

-

Lý Anh Thiết vừa bước vào nhà đã động thủ với Từ Đệ Lai: "Tiền đâu?"

Từ Đệ Lai lí nhí: "Sao anh lại về rồi."

Lý Anh Thiết túm lấy cổ áo cô ta: "Lấy tiền ra đây."

Từ Đệ Lai cứng cổ: "Anh bảo lão Tam trả tiền đi, tiền nhà lão Tam tiêu không hết đâu."

Lý Anh Thiết liếc xéo cô ta một cái.

Vừa rồi đúng là có bệnh thì vái tứ phương.

Ai có thể chiếm được tiện nghi từ tay lão Tam chứ?

Thấy Từ Đệ Lai nhất quyết không nói tiền đi đâu rồi.

Lý Anh Thiết buông cô ta ra, bắt đầu lục lọi đồ đạc.

Cô ta không đưa, anh ta tự tìm.

Nhà chỉ có chừng ấy chỗ, anh ta không tin tiền có thể mọc cánh bay mất.

Từ Đệ Lai thấy anh ta lục lọi gần xong.

Chỉ tìm được một đồng tám hào.

Sắc mặt ngày càng khó coi.

Không giấu được nữa, cô ta run rẩy lên tiếng: "Trong nhà hết tiền rồi."

Lý Anh Thiết tuy đã đoán được đáp án, nhưng vẫn không cam lòng gặng hỏi: "Tiền đâu?"

Từ Đệ Lai ấp úng: "Mẹ em ốm, tìm em mượn tiền chữa bệnh, tháng sau sẽ trả."

Hai mắt Lý Anh Thiết đỏ ngầu, tức giận nắm c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m: "Cô đưa cho họ bao nhiêu tiền?"

Từ Đệ Lai nói mập mờ: "Một trăm."

"Chát" một tiếng, Lý Anh Thiết tát Từ Đệ Lai ngã nhào xuống đất.

Từ Đệ Lai khóc lóc nỉ non: "Vốn dĩ trong nhà vẫn còn tiền, nhưng mẹ không cho chúng ta dùng nhà bếp."

"Cứ ép chúng ta xây nhà bếp mới, bao nhiêu tiền cũng tiêu sạch rồi."

"Ai ngờ nhà bếp vừa xây xong chưa được bao lâu, đang yên đang lành, Đại Bảo lại xảy ra chuyện."

Ánh mắt Lý Anh Thiết tàn nhẫn.

Không muốn ở lại trong nhà tiếp tục nghe cô ta nói hươu nói vượn.

Anh ta trực tiếp bước qua người Từ Đệ Lai.

Ra khỏi cửa, quay người đi thẳng đến phòng chính.

Chuyện lão Tam đưa lão Đại đi bệnh viện, bà đã nhìn thấy từ trước.

Vừa rồi lão Đại về, bà đã muốn hỏi xem cháu đích tôn bị làm sao.

Nhưng thấy lão Đại hầm hầm tức giận đi vào sương phòng phía Tây, bọn họ đành đợi lát nữa rồi hỏi.

Dưới sự ra hiệu của Lý Hữu Tài, Trương Tú Phân lên tiếng hỏi trước: "Đại Bảo sao rồi?"

"Vào phòng phẫu thuật rồi, bây giờ vẫn chưa biết tình hình."

"Vậy anh về làm gì?"

"Mẹ, con về lấy tiền đóng phí phẫu thuật, mẹ, mẹ có thể cho con 20 đồng không?"

Lý Hữu Tài nghe thấy câu này liền đi thẳng vào phòng ngủ.

Trương Tú Phân im lặng.

Bà cũng không muốn để ý đến đứa con trai cả này.

Nhưng không quản không được.

Nó là khúc ruột do bà đẻ ra.

"Anh là công nhân cấp 4, mà ngay cả 20 đồng cũng phải ngửa tay xin mẹ già?" Giọng Trương Tú Phân khàn khàn.

Hai má Lý Anh Thiết đỏ bừng, như bị lửa đốt, cảm giác xấu hổ khiến anh ta không có chỗ nào để trốn.

Nhưng vừa nghĩ đến Từ Đệ Lai, anh ta lại có thêm dũng khí.

"Tiền trong nhà đều bị Từ Đệ Lai đưa cho nhà mẹ đẻ cô ta rồi."

Hàng ngàn hàng vạn lời nói trong miệng Trương Tú Phân đều bị câu này chặn đứng.

Lại là Từ Đệ Lai.

Lý Anh Thiết cầu xin: "Mẹ, Đại Bảo vẫn đang nằm trong phòng phẫu thuật kìa."...

Lý Hữu Tài thấy Trương Tú Phân vừa vào phòng ngủ đã mở hộp tiền ra đếm, liền nhíu mày.

Những lời nói sau đó ở phòng khách.

Ông cũng nghe thấy rồi.

Chuyện của con dâu cả không thể chiều chuộng được.

Cứ dung túng tiếp, nhà lão Đại sẽ hỏng mất.

Lý Hữu Tài trầm giọng nói: "Bảo lão Đại viết một tờ giấy nợ, tháng sau phát lương thì trả."

Trương Tú Phân không dám tin: "Nó là con trai ông đấy."

Lý Hữu Tài lười nhìn bà, hừ lạnh: "Làm theo lời tôi nói."

Trương Tú Phân há miệng.

Vẫn không dám phản bác lại ông lão.

Từ sau khi ra ở riêng.

Thái độ của ông lão đối với bà có thể nói là tụt dốc không phanh.

Lý Hữu Tài đưa giấy b.út cho bà: "Ra ngoài đi, biết phải nói thế nào chưa?"

Trương Tú Phân gật đầu.

Lý Anh Thiết thấy mẹ đi ra, trên tay cầm tiền, mây đen liền tan biến, đưa tay định nhận lấy.

Không ngờ bà lão cầm tiền lại rụt tay về.

Lý Anh Thiết vẻ mặt khó hiểu.

Trương Tú Phân đặt giấy b.út lên bàn: "Lão Đại, mẹ nghĩ rồi, vẫn nên viết một tờ giấy nợ đi."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Vừa Huấn Vừa Sủng Thô Hán Cấm Dục Nuông Chiều Vợ Yêu - Chương 57: Chương 57 | MonkeyD